ìn chằm chằm vào bọn họ, từng cái đuôi theo phía sau bọn chúng đang nhếch
lên, phảng phất như có được linh tính.
“Hầu tử*?” Tiểu Đào hút một ngụm khí, nhưng nhìn kỹ thì không
hẳn là khỉ. Chúng căn bản chỉ có cái đầu cùng đuôi giống khỉ, thân thể
cũng giống như loài người.
*Hầu tử: khỉ
“Đó là yêu quái.” Đôi mắt Tư Không Thu Trạm bình tĩnh quét mắt nhìn đám hầu tinh vây xung quanh, khẳng định nói.
“Nơi này thật sự kỳ diệu, không ngờ lại có nhiều hầu tinh ở như vậy.” Bùi Mạch Ninh ngạc nhiên, khó trách xung quanh trồng nhiều cây đào, quả nhiên là có mục đích.
“Các ngươi là ai? Sao lại dám xông vào Dược Vương Cốc?” Một
hầu tinh trong số đó lại mở miệng nói chuyện. Tiểu Đào vừa nhìn thấy sợ
tới mức thiếu chút nữa là ngất đi. Nàng tên là Tiểu Đào tự nhiên cũng
thích quả đào, cũng thích tiểu hầu tử, nhưng trước mắt sao có nhiều hầu
tinh như vậy? Vì sao nàng lại có một loại cảm giác muốn choáng váng?
“Chúng ta là đệ tử Lưu Điện, kính xin thông báo một tiếng.” Úy Kỳ Dương cười hì hì nói, một chút cũng không sợ hãi đám hầu tinh trước
mắt, tuy nói là yêu quái nhưng một chút uy hiếp cũng không có. Huống chi yêu quái có thể sống yên ổn ở loại địa phương như Dược Vương Cốc này,
cũng phải xem có được Dược Vương Cốc đồng ý hay không.
Đám hầu tử kia quả thật đã thành tinh, nghe hiểu Úy Kỳ Dương nói như
vậy, còn châu đầu ghé tai vào nhau, kết quả phái một hầu tinh nhỏ con đi thông báo, đám hầu tinh ở lại, từng đôi mắt như đang giám thị bọn họ.
” Thật sự rất đặc biệt! Người của Dược Vương Cốc làm sao có thể khiến đám hầu tinh nghe lời bọn họ.” Bùi Mạch Ninh chớp chớp mắt nhìn chằm chằm vào đám hầu tinh, như muốn nghiên cứu ra điều gì đó.
“Dược Vương Cốc cho bọn chúng một mảnh đất để dung thân, tự nhiên bọn chúng muốn báo đáp.” Tư Không Thu Trạm không thể trách nàng không biết, ở thế giở tu tiên này có chuyện gì mà không kỳ quái cho được!
Qua một hồi lâu, hầu tinh nhỏ con kia mới chạy về, bộ dáng thập phần giống con người bày ra tư thái ‘Mời’ rồi nói: “Cốc chủ cho mời các vị đi vào.”
Mấy người không khách khí đi theo ngay sau hầu tinh hướng về phía
trước. Qua rừng hoa đào là một khu rừng trúc, màu trắng nhạt lập tức
chuyển thành xanh đậm khiến cho mọi người như được mở rộng thêm tầm mắt, từng mảnh lá trúc bay xuống ngửi thấy được cả mùi của thúy trúc.
Quay đầu lại nhìn, không còn thấy rừng hoa đào nữa không khỏi âm thầm ngạc nhiên.
Rừng trúc cũng không lớn, đi về phía trước trong chốc lát trước mắt
liền trống trải, chim hót hoa thơm, thác nước tung bọt trắng xóa, hình
thành dòng suối nhỏ chảy lăn tăn.
Đi theo hầu tinh đi một hồi lâu, thì thấy trước mặt xuất hiện những hành lang cong cong gấp khúc. Hành lang gấp
khúc quanh một hồ nước sâu, giữa hồ cá chép bơi lội, thậm chí Bùi Mạch
Ninh còn cảm giác hơi thở của mấy con cá chép trong hồ có gì đó không
đúng,hình như chúng cũng đã thành tinh. Nàng ngạc nhiện, không khỏi giật giật khóe miệng, Dược Vương Cốc này quả thật không đơn giản.
“Các vị khách cứ đi dọc theo hành lang này là có thể đến được đại sảnh.” Hầu tinh dường như không có ý định tiếp tục dẫn đường cho bọn họ, nói xong liền hí hửng chạy đi.
Bùi Mạch Ninh nhìn quanh bốn phía. Mọi phía đều có núi, bầu trời
không mây xanh thẳm vạn dặm, thật là một chốn đào nguyên tiên cảnh.
“Chúng ta tự đi vào thôi.” Bùi Mạch Ninh thật không phát hiện ra chung quanh có nguy hiểm gì, nếu đã muốn đi vào bên trong thì cứ đi thôi.
Hành lang vòng quanh gấp khúc, bọn họ đi một hồi lâu mới nhìn rõ phía trước có nhà ở, Tiểu Đào nhất thời kích động muốn khóc.
“Các vị khách đường xa mà đến, thứ lễ cho sự tiếp đón chậm trễ.” Một tiếng nói già nua đột nhiên vang lên, nơi phát ra âm thanh chính là từ trong đại sảnh.
Đi dọc theo con đường đầy bụi hoa trăm tím ngàn hồng hai bên, bọn họ
tiến vào trong đại sảnh, nhìn thấy một lão nhân mặc áo trắng ngồi ở ghế
chủ tọa, râu tóc đã bạc. Đây là một vị tiền bối.
“AA.A.A.., Ngươi không phải tiểu bạch kiểm kia sao?” Một giọng nói ngọt ngào của nữ tử đột nhiên vang lên, chỉ thấy một nữ tử áo hồng
vui mừng chạy thẳng đến chỗ Úy Kỳ Dương, khuôn mặt không tính là tuyệt
mỹ nhưng lại hết sức đáng yêu giống như đứa bé khiến Bùi Mạch Ninh nhất
thời có một chút hảo cảm.
“Ngươi… ngươi… ngươi… nữ nhân này đừng tới đây, đừng động tay động chân.” Úy Kỳ Dương vừa nhìn thấy nàng ta, lập tức tránh ra rất xa, thậm chí
còn núp phía sau Tư Không Thu Trạm, sợ nàng ta lại tiến tới một bước.
Quả thật nàng ta hẳn biết Tư Không Thu Trạm có bệnh, dừng lại ở một nơi không xa.
“Chậc chậc, ta nói này, ngươi là một nam nhân sợ hãi như vậy làm cái gì? Tỷ Tỷ ta cũng không ăn ngươi.” Khuôn mặt trẻ con của nàng ta giống như lơ đễnh biến thành bộ dàng “tỷ
tỷ dạy bảo” khiến người nhìn có cảm giác dở khóc dở cười, khuôn mặt trẻ
con đó thấy nhìn thế nào cũng không giống một vị tỷ tỷ.
“Hừ, ngươi nhìn trúng diên mạo mặt ngọc mày ngài này của ta, thèm nhỏ dãi ta, rõ ràng đã có nam nhân còn thủy