Nữ Diêm Vương Nhà Có Thê Tử Lung Linh

Nữ Diêm Vương Nhà Có Thê Tử Lung Linh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325662

Bình chọn: 7.5.00/10/566 lượt.

à muội ư? Ta thật sự không nghĩ muội có thể tìm đến chỗ ta!” Nam tử kia kích động không biết vì sao, Bùi Mạch Ninh thậm chí có thể cảm nhận được thân thể hắn đang khẽ run.

“Này… Ngươi là?” Bùi Mạch Ninh có chút xấu hổ hỏi, lặng lẽ nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay ôm ấp của hắn ta. Nàng thật sự là không quen

với việc đối phương gặp mặt liền nhiệt tình như thế.

Nam tử kinh ngạc nhìn ánh mắt xa lạ của Bùi Mạch Ninh, trong mắt hắn

chút bi thương, làm như nghĩ tới điều gì, nhẹ nhàng chạm đến mạch tượng

trên tay nàng.

“Đáng giận, cái tên Việt vương gia kia không ngờ lớn mật như thế!

Để cho muội bị ủy khuất, cũng may tâm mạch bây giờ đã ổn định. Phụ thân

trước đó vài ngày đã phái người gửi thư tới, ta đã biết hết chân tướng

sự tình. Yên tâm, có nhị ca ở đây, cho dù là ai cũng không khi dễ muội

được!”
Nam tử kích động nói, ánh mắt rạng rỡ.

Giờ này khắc này, Bùi Mạch Ninh mới chợt hiểu ra, nam tử trước mắt,

dĩ nhiên là nhị ca mà nàng chưa từng gặp mặt trước kia – - Bùi Mặc Hải.

Gió nhẹ hiu hiu, hương trúc say lòng người.

Bùi Mạch Ninh cùng Bùi Mặc Hải, hai huynh muội thích ý ngồi xuống bên bàn đá, tỉ mỉ thưởng thức rượu thanh trúc. Không thể ngờ được ở nơi

Dược Vương Cốc này lại không thiếu loại rượu ngon nhân gian hiếm gặp.

Bất quá ngẫm lại, Dược Vương Cốc này có dược liệu quý hiếm thiên kim

nan cầu*, đâu phải chỉ có mỗi rượu thanh trúc đây. Chỉ sợ, chỉ cần có

thể cứu một mạng người, cho dù có tốn thêm cũng vẫn có người cam lòng

nguyện ý.

*thiên kim nan cầu: Ngàn vàng khó mua.

“Ninh nhi, thân thể của muội thoạt nhìn rất tốt, như vậy nhị ca cũng yên lòng.” Bùi Mặc Hải mỉm cười nhìn về phía Bùi Mạch Ninh, trong mắt đầy sự ôn

nhu. Bùi Mạch Ninh thở dài, ai nói người thừa kế này lãnh đạm, ít nhất

đối nàng cũng là hết sức ôn hòa.

Nhìn Bùi Mặc Hải, nàng liền nhớ lại Bùi Mặc Vân. Hai người thật ra có vài phần tương tự, trái lại nàng và bọn họ hình như không giống nhau

lắm, có đôi chút cảm thấy kỳ quái.

Hai vị này huynh trưởng tuy rằng đều ở nơi xa tận chân trời, nhưng

đối với muội muội này lại hết sức quan tâm. Hai người ai cũng đều ôn nhu dịu dàng, e sợ nàng bị tổn thương dù chỉ là một chút.

“Haiz, đúng là thiếu nữ đang tuổi! Tiểu muội trưởng thành duyên

dáng yêu kiều như thế này, ngay cả ta người ca ca đây cũng cảm thấy

không bằng .”
Bùi Mặc Hải thở dài, thần sắc có chút giật mình nhìn

hồ nước trong vắt, dưới ánh mặt trời chiếu sáng, đúng là phong tình vạn

chủng.

“Nhị ca phong nhã hào hoa, khẳng định có rất nhiều nữ tử

thích, làm gì phải khiêm tốn như thế!” Bùi Mạch Ninh cũng cười nói đùa.

Nàng cùng Bùi Mặc Hải mới vừa tiếp xúc nhưng đã có một cảm giác bình an

lạ thường, ít nhất hắn khiến nàng vô cùng thoải mái tinh thần.

Bùi Mặc Hải mỉm cười, trong mắt đầy sự sủng nịch đối với nàng: “Muội quả thật đã trưởng thành.” Sau đó hắn như muốn nói thêm điều gì đó nhưng lại kiềm chế chuyển đề tài: “Tiểu muội tìm đến Dược Vương Cốc, rốt cuộc là có chuyện gì?”

Bùi Mạch Ninh giờ phút này mới nhớ tới chuyện của Tư Không Thu Trạm, lập tức êm tai nói.

Hai mắt Bùi Mặc Hải co lại, có vẻ như có một đạo phong ba mãnh liệt sắp bắt đầu trỗi dậy.

“Sao? Muội phu của ta ư?” Bùi Mặc Hải hừ lạnh một tiếng. Hắn

chưa có nghe qua muội muội bảo bối nhà mình đã thành thật, tự nhiên có

chút hậm hực trong lòng. Hắn phải xem xét tên muội phu này thật cẩn thận mới được, xem hắn ta có xứng đáng với muội muội bảo bối của hắn không.

Lúc huynh muội Bùi gia cùng xuất hiện ở đại sảnh cũng đã là buổi tối. Lão Cốc chủ và mọi người cũng vừa vặn đang dùng bữa tối.

Tư Không Thu Trạm cơ hồ chỉ liếc mắt một cái là thấy cả hai người bọn họ. Hắn nhìn thấy Bùi Mặc Hải đi bên Bùi Mạch Ninh, hai con ngươi màu

hổ phách đông sắc lại, tràn đầy địch ý nhìn người kia.

Nhìn sang Bùi Mạch Ninh, màu hổ phách trong mắt hắn lập tức trở nên

nhu tình như nước. Hắn, quả thật đã lún quá sâu, ít nhất hắn có gan thừa nhận, sẽ tiếp tục yêu như vậy. Đó là thê tử cả đời của hắn, chỉ là….vấn đề nằm ở hắn thôi.

“Có mệt hay không?” Tư Không Thu Trạm chưa nói gì khác chỉ ôn

nhu hỏi. Có thể làm cho kẻ bẩm sinh lạnh lùng như băng sơn ngàn năm của

Tư Không gia trở nên ‘nhu hòa’ như vậy đủ thấy mị lực của Bùi Mạch Ninh

là như thế nào. Úy Kỳ Dương ở bên hâm mộ hết sức, con người lúc còn sống có thể có một tri tâm yêu thương ở bên đúng là chuyện tốt nhất.

“Ta không mệt gì cả.” Có thể là do thấy Tư Không Thu Trạm nhu

tình như thế nên nàng cũng không khỏi ôn nhu nói, đem thân mình tới gần

hắn, nghĩ rằng, cứ như vậy một chút đi, dù sao hiện tại bọn họ vẫn là

phu thê, không phải sao?

“Ninh nhi, sao không giới thiệu một chút?” Bùi Mặc Hải cắn răng nghiến lợi nói, mười phần là khó chịu với một màn trước mặt.

Tô La vừa cầm bát cơm, vừa nhìn hai bên bằng ánh mắt sáng rực như tìm được trò vui. Chậc chậc, hiếm khi được thấy sư đệ biểu tình phong phú

thế này, ngàn vạn lần cũng không thể bỏ qua.

Tiểu Đào đứng một bên miệng như bị rút lưỡi. Trời ơi, đây rốt cuộc là nơi n


Ring ring