XtGem Forum catalog
Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327963

Bình chọn: 7.5.00/10/796 lượt.

quan mạnh mẽ, luôn mỉm cười đối diện mọi chuyện,

ngờ đâu trong lòng anh lại có nỗi đau khó nói như vậy, hu hu hu hu…┯︵┯

“Vậy tại sao anh còn nghiên cứu y học nữa? Mau dừng tay đi, bà anh chắc chắn đang tức giận ở trên kia đó”.

“Bà sẽ không giận đâu, vì anh đang cứu em mà”. Tuấn Hạo mỉm cười, tôi bỗng

nhớ ra điều gì đó và hét lên: “⊙_⊙ Khoan đã! Nhiễm bệnh? Hai người đừng

có nghiên cứu gì nữa, đừng làm nữa! Để em sống thế này là được rồi. Em

không muốn hai anh bị nhiễm bệnh, mọi người đều chết theo em, em có

xuống 98 tầng địa ngục cũng không đủ…”

“Quách Tiễn Ni!” Thuần Hy

gọi giật tôi lại, “Em tưởng bọn anh là đồ ngốc như em, chưa gì đã để

nhiễm bệnh à? Đó là sự cố y học vô cùng vô cùng hiếm gặp, em có hiểu

không?”

“Ồ…”. Ghét quá! Không thể dịu dàng hơn tí hay sao? Bây giờ tôi là người mắc bệnh nặng mà, thật là… T_T

“Về nhanh đi!”. Anh lấy áo khoác treo trên giá xuống khoác lên người tôi, nhưng giọng nói vẫn chẳng chút dịu dàng.

“Được, vậy các anh cẩn thận nhé, phải cẩn thận đấy~, đừng để virus chạy ra ngoài…”

“Biết rồi!”. Thuần Hy nóng nảy cắt ngang. Tệ hại, anh đang trừng mắt nhìn tôi, vậy chạy mau thôi, chạy mau!!!

Thế là, tôi chuồn ra khỏi phòng nghiên cứu như một con thỏ.

T_T… Đau buồn! Cứ ngỡ đón nhận Thuần Hy sẽ được ở bên anh suốt ngày, tận

hưởng tình cảm dịu dàng ấm áp như hoa nở của anh, rồi mỉm cười lặng lẽ

nhắm mắt trong lòng anh…

Thế mà, haizzz~! Sao anh cứ suốt ngày

rúc trong phòng nghiên cứu để tìm ra phương án mổ cho tôi vậy? Phải biết là bệnh của tôi rất khó phẫu thuật mà~, tỉ lệ thành công rất thấp, đến

bác sĩ nổi tiếng còn cau mày mà! Anh tưởng anh là thiên tài thì làm gì

cũng được à? Thật là!!! Quá tự tin, tự tin quá đáng…

Hu hu hu…┯︵┯ Sao anh không dùng quãng thời gian đó để ở cạnh tôi? Chúng tôi đã hai

năm không ở gần nhau rồi! ┯︵┯ Hu hu hu… Quách Tiễn Ni, mi đúng là đáng

thương, hu hu hu hu… “Tiễn!!! Ni!!!”.

Tôi đang nằm buồn chán trên giường bệnh một mình thì bên tai vẳng đến những âm thanh rung trời lở đất.

Tôi ngồi bật dậy như cá chép quẫy.

Nhưng tại sao không thấy bóng ai cả? Chỉ thấy trước mặt bỗng nhảy ra bốn chú

cún? Chú cún đầu đàn là đẹp nhất, nó đang chồm lên lắc mông vẫy đuôi

chào mừng tôi, lưỡi thè ra, nó còn biết nói nữa. Nó đang nói với tôi

bằng giọng nói đã được biến âm:

“~︵o︵~ Đoán xem chúng tôi là ai? Đoán xem chúng tôi là ai?? He he, he he!!”

Ha ha, ha ha, bốn chú cún à, chính là bốn người mặc bốn bộ đồ hình cún đó mà.

Tôi vừa nhìn dáng vẻ bề ngoài là đã biết rõ cả rồi, cần gì phải đoán nữa?! ~^O^~ HOHO…

Thế nên tôi phớt lờ chú cún đầu đàn, nhào thẳng lên người “cún mẹ” đáng

yêu, hào hứng hét lên, “Bác gái!!! Con nhớ bác quá~, con nhớ bác chết đi được!!!”

“Tiễn Ni, bác cũng nhớ con lắm, ┯︵┯ hu hu hu hu…” Bác gái ôm chặt lấy tôi, khóc nấc.

Không nghi ngờ gì nữa, đương nhiên bà là mẹ của chồng tôi rồi~, he he.

“Bác gái, thì ra bác cũng nhớ con thế ư, con cảm động quá~, con thật sự rất

cảm động~, ┯︵┯ hu hu hu hu…”. Tôi ôm chặt lấy bác gái hơn.

“-_-^

Xì xì xì xì, sến quá đi mất!”. Chú cún nhỏ con nhất lột toẹt phần đầu

cún xuống, một gương mặt nhỏ bé y hệt Thuần Hy xuất hiện.

Cái tên Thuần Hiến đáng ghét này, tính khí xấu xa y hệt anh trai, vẫn chưa thay đổi gì hết.

“A, Thuần Hiến, mấy năm không gặp, em đẹp trai hơn nhiều đấy, còn đẹp hơn

cả anh trai em nữa! He he, thế nào? Các cô gái trong lớp em chắc chắn

đều mê mẩn em hết nhỉ? He he.” Tôi vô cùng nhiệt tình với cậu nhóc.

Dù gì tôi cũng là chị của nó, không, chị dâu chứ, he he. Chị dâu sao lại tính toán với em chồng được, ha ha.

“Ngốc!”

Hả??? Đó là từ chuyên dùng chỉ anh trai cậu nhóc mới được gọi mà?! Sao nó

cũng học theo rồi? ~~⊙︵⊙^ Hừ~, tức quá, tức quá, tức chết đi thôi!

Càng tức hơn là nó còn nhướn mày lên với tôi, vẻ mặt thờ ơ nói, “Mấy năm

không gặp mà chị vẫn chẳng chút tiến bộ! Vẫn chỉ biết hỏi những câu hỏi

ngô nghê thôi!”

Đáng ghét! Đáng ghét! Đáng ghét!

“Kim

Thuần Hiến!!!”. Bác gái hét toáng lên kéo tai cậu nhóc, “Con đúng là hư

hỏng! Tiểu tử chết tiệt! Có ai ăn nói với chị dâu như con không hả?

Hả???”

“Cái gì mà chị dâu? Chị ấy chưa đính hôn với anh trai mà!

Hơn nữa chị ấy chẳng phải cũng sắp chết queo rồi hay sao? Mẹ bảo hai

người họ đi đâu để thành vợ chồng? Thiên Quốc à?”

Không khí đột ngột yên tĩnh hẳn, mọi người đều bắt đầu im lặng.

Thuần Hiến có lẽ cũng ý thức được những lời không nên nói, nên cắn môi cúi gằm đầu.

“┯︵┯ Hu hu hu hu hu…”. Bỗng một tiếng khóc to nức nở cất lên, không phải là

chú cún đầu đàn Lý Tú Triết thì còn là ai? Tiếp theo đó là bác gái yêu

quý của tôi, sau đó nữa là…

“Hu hu~, oa oa oa oa…”. Tiếng ai khóc thế nhỉ? Sao lúc khóc giống một chú cún con thế? Hình như là giọng nữ,

đó là tiếng khóc đáng yêu nhất tôi từng nghe.

Tôi nhìn sang đó…

HOHO~, suýt nữa thì quên, vẫn còn một chú cún con rất đáng yêu chưa giới thiệu, cô nàng chính là - cô bé lạ mặt nhìn như búp bê mà nửa năm trước khi tôi tình cờ gặp lại Tú Triết, cô bé đứng cạnh Tú Triết rất thân mật ấy.

Đúng là giống hệt búp bê~, dáng người nhỏ nhắn, có lẽ c