
y vào trong phòng lấy bút lông ra, lấy mực đánh dấu vết nứt mình vừa khắc ra trên cửa, hiện tại nàng chỉ cần an toàn ngủ một đêm, sáng sớm ngày mai là có thể tự mình kiểm tra kết quả. Tuy nhiên muốn trong tiếng ngáy đinh tai nhức óc của Thiền Không phương trượng mà ngủ được thì quả thật không dễ dàng gì, cho dù là dùng biện pháp gì, đếm dê, hay là vùi đầu vào gối, nhưng vẫn không ngủ được, tiếng ngáy của Thiền Không phương trượng giống như từng đợt đao kiếm muốn đâm thủng màng nhĩ của Tiết Tình, khiêu chiến đến thần kinh của Tiết Tình, làm cho nàng một khắc cũng không được thư giãn, càng không thể nào ngủ được.
Tiết Tình nằm lỳ ở trên giường, dùng gối che đầu lại, áp chế phiền não trong bụng, khí huyết dâng trào đến cùng, hai lỗ tai như đang mọc rễ, trong lỗ tai lại giống như có tầng tầng lớp lớp màng che lại, cảm giác tiếng ngáy dường như yếu đi đôi chút, Tiết Tình tiếp tục nằm ở tư thế kia, rốt cuộc dần dần đi vào giấc ngủ.
Lúc này Lưu Huỳnh đang đánh đàn ở trong phòng khách của Thiếu Lâm tự, đàn để gần cửa sổ, ngẩng đầu nhìn ngoài cửa sổ chính là trăng. Đầu ngón tay Lưu Huỳnh trên đàn nhẹ nhàng trêu chọc, tiếng đàn như phụ họa với tiếng ngáy của Thiền Không phương trượng, âm thanh như thấm vào ruột gan. Từ hôm phát sinh chuyện tình đó đến nay đã mấy tháng, không, không nên nói là sư thúc hắn thay đổi mà phải nói là hoàn toàn chính là một người khác, không chỉ có thói quen, hành động và tính tình, trừ dung mạo ra tất cả đều không giống trước kia. Trước kia Tiết Tình sẽ không bao giờ đồng ý đến Thiếu Lâm tự, nàng đối với võ công phái Linh Vũ luôn kiêu ngạo, làm sao lại chịu học nội công tâm pháp của môn phái khác.
Trong sách cổ từng ghi lại ở hoang mạc có một loại thuật Tá Thi Hoàn Hồn, chưa bao giờ có người từng chứng kiến, chưa bao giờ có người nguyện ý tin tưởng, người đời trước nói rằng hoang mạc vì muốn duy trì hình tượng bí hiểm nên đã tung tin đồn ra, Lưu Huỳnh vừa gảy đàn vừa trầm tư, nếu thật sự có loại cổ thuật tá thi hoàn hồn này, những sự việc từ trước đến nay đều có thể giải thích, trong lòng có một phần thoải mái lại có một phần tối tăm.
Hoang mạc là nơi chỉ tiếp nhận những người mạnh mẽ, mẫu thân không chút do dự đem hài tử tàn tật mình sinh hạ vứt bỏ ở nơi này, khi thức ăn bị thiếu hụt thì đào thải bỏ thân thể hài tử yếu nhất cũng là lẽ thường, cho nên từ khi còn rất nhỏ Lưu Huỳnh đã bị ném ra, có lẽ là bị đuổi ra ngoài lều cỏ, có lẽ là khi tỉnh dậy phát hiện ra mình bị cha mẹ huynh đệ bỏ lại chỉ để lại một mình mình, Lưu Huỳnh không nhớ rõ nữa, dường như hắn không thể nhớ rõ hắn làm sao mình có thể sống sót mà đi tiếp. Hoang mạc và Trung Nguyên chinh chiến, làm cho nạn dân hoang mạc ham sống sợ chết càng ngày càng nhiều, khi đó Lưu Huỳnh muốn mình nhanh chóng bị đám buôn người giết chết đi, nhưng không ngờ tới mình không những không chết, còn bị phái Linh Vũ đưa về Trung Nguyên, nói Tiết Tình là phụ mẫu tái sinh của hắn cũng không phải là quá đáng.
Hắn từng muốn cả đời cứ như vậy, mọi việc hết thảy đều an ổn cho đến khi hắn biết được Tiết Tình và Diêm Minh vốn dây dưa không rõ đột nhiên chấm dứt tan thành mây khói. Người cứu mạng ta là cha, không thể kháng lại mệnh lệnh, người tạo ra da thịt là mẹ, không thể trái ý, Lưu Huỳnh nếu tiếp tục ở hoang mạc thì có lẽ đã chết, nếu mạng là do nàng cứu, thì sẽ trả lại cho nàng, dâng lên cho nàng toàn bộ sự trung thành và cảm kích, nhưng nàng hoàn toàn không thấy lạ gì, nàng nhặt hắn tới Trung Nguyên nhưng nàng lại muốn đến hoang mạc.
Qua lần kịch biến kia, thời điểm hắn chạy tới việc đầu tiên là thăm dò hơi thở của Tiết Tình thì đã phát hiện không còn hô hấp, tiếp tục dò nữa liền phát hiện ra có hơi thở, lúc ấy hắn chỉ cho là có hào quang phản chiếu, vội vàng cứu người không rảnh để ý những chuyện khác, sau này mới nhớ lại, hẳn là có nhiều nghi vấn. Nàng thoát thai hoán cốt một lần, nói ra có nhiều điểm kỳ quái, hoàn toàn không giống với khí chất cao ngạo trước kia. Lưu Huỳnh luôn lén lút kiểm tra có phải hay không Tiết Tình đang dịch dung, tuy nhiên lấy được kết quả đương nhiên là không, một người vì tẩu hỏa nhập ma mà tính tình hoàn toàn thay đổi?
Nghĩ đến đây, Lưu Huỳnh cười bất đắc dĩ, coi như thật sự dịch dung thì hắn có thể làm sao? Trải qua mấy tháng sống chung, bồi nàng đi nửa Trung Nguyên, trong tâm tình vô hình chung xuất hiện sự biến hóa nho nhỏ, có lúc thật sự hắn không muốn đi theo nàng nữa, đi cùng nàng càng ngày càng không được tự nhiên, nhìn thấy nàng cười sẽ căng thẳng, nói chuyện với nàng cũng không còn tự do như trước kia nữa, còn thường xuyên liên tưởng đến những thứ khác, thật phiền não đi. Tình yêu cố chấp của nàng dành cho Diêm Minh cũng thay đổi, đúng rồi, điều này chính là điều khả nghi nhất, trong dĩ vãng mỗi khi nàng nhìn thấy Diêm Minh đều nhiệt tình giống như.........kỹ nữ, sau lần đó mỗi lần nàng nhìn thấy Diêm Minh sợ hãi giống như gặp phải thiên địch..........Đông, ngón trỏ dùng thêm chút lực, tiếng đàn cứng rắn không hài hòa vang lên một tiếng, tại sao đều phải có quan hệ với Diêm Minh!
Lưu Huỳnh đi đến bên c