ng động huyên náo.
Điều này khiến cho Hạ Du Huyên hết sức tò mò, vội vàng đứng lên nghe ngóng
tình hình. Thế nhưng phía trước có quá nhiều người, cô không thể nào
thấy rõ mọi thứ. Chỉ có thể nhìn thấy từ xa xa, một đoàn người áo đen
bao quanh lấy một người.
Cô cau mày, đứng ở trên bàn học, nhìn
thấy người này không phải ai khác, chính là nữ vương đại nhân nhà cô ——
Tạ Mẫn, người mẹ thân yêu của cô.
Hạ Du Huyên 'bịch' một tiếng
nhảy xuống bàn học, khi đang chuẩn bị chạy đi, toàn bộ đám người vừa mới ngăn trở tầm nhìn của cô ngay lập tức nhường ra một lối đi, giống như
đang chào đón một đại minh tinh tôn quý không gì sánh được, mà vị 'minh
tinh' này đang đi về phía cô.
Một vài cô gái hoa si giống như
đang xem kịch vui "Hừ, con ranh Hạ Du Huyên này nhất định là đắc tội với người khác rồi, hiện tại người ta đã tìm đến cửa rồi nha."
"Đúng vậy, nghe nói quý phu nhân này là phu nhân Hạ gia, gia tộc xếp hàng thứ nhất song hàng cùng với Lãnh gia đó."
Thế nhưng ngay trong khi những cô gái kia đang thảo luận rôm rả, câu nói tiếp theo của Hạ Du Huyên hoàn toàn hù doạ bọn họ.
"Mẹ thân yêu, ngọn gió nào đem mẹ thổi tới đây vậy a." Hạ Du Huyên sợ hãi nhìn nữ vương trước mặt.
"Hử? Bảo bối Huyên Huyên, con vẫn còn biết ta là mẹ của con sao?" Tạ Mẫn nhếch môi, hai tay chống nạnh.
Trong tay quản gia lúc này đang cầm một chiếc khăn mùi xoa, lau lau những
giọt nước mắt của mình "Ô ô ô, tiểu thư, rốt cuộc cũng tìm được cô rồi.
Tôi . . . . và phu nhân nhớ cô muốn chết."
Hạ Du Huyên khinh bỉ lướt nhìn quản gia: Thôi đi, ông thấy tôi không có ở nhà, trong nhà liền thiếu đi trò vui thì có.
Trong lòng quản gia đúng là nghĩ như vậy: Hắc hắc, tiểu thư đã trở về, lại có trò hay miễn phí để xem rồi.
"Quản gia, tôi cũng rất nhớ ông nha." Hạ Du Huyên cố ý nhấn mạnh hai chữ 'rất' và 'nhớ'.
Âm thanh thổn thức xung quanh của đám học sinh càng ngày càng to hơn. Tất
cả đều kinh ngạc khi thấy một nha đầu nghèo kiết xác trong nháy mắt biến thành thiên kim phượng hoàng.
"Huyên Huyên, có hài lòng với cái
trường học này không?" Âm thanh dễ nghe của Tạ Mẫn vang lên, xung quanh
một hồi an tĩnh. Cùng chờ đợi lời nói của tiểu công chúa.
Hạ Du
Huyên hữu ý vô ý quét mắt nhìn đám nữ sinh bên cạnh Thiên Tinh Tinh
trước đây. Những nữ sinh này khiếp sợ toát mồ hôi lạnh, nghe nói gia tộc Thiên Thị đã biến mất rồi, người nhà Thiên gia cũng không biết đã đi
đâu, như vậy các cô. . . . .
Hạ Du Huyên nhếch môi "Tốt a, trường học thú vị như vậy, con vẫn là lần đầu tiên mới nhìn thấy."
Tạ Mẫn đương nhiên hiểu rõ ý của con gái bảo bối, gật đầu "Ừ, Huyên Huyên thích là tốt rồi."
"Mẹ, con đói bụng rồi." Hạ Du Huyên lúc này chu cái miệng nhỏ nhắn lên, rất đáng yêu nói.
"Được. Mẹ dẫn con đi ăn thật ngon. Buổi tối quay về dùng cơm không?" Cái đầu
nhỏ thông minh của Hạ Du Huyên khẳng định mẹ đã biết tất cả mọi chuyện
của mình, chỉ là tại sao phải cố ý đến lúc này mới đến tìm mình?
Thế nhưng vẫn là nghiêm túc suy nghĩ một chút "Ừ, buổi tối con mang theo Hàn quay về nhà."
Tạ Mẫn nhếch môi, mặc cho Hạ Du Huyên ôm lấy cánh tay mình rời đi. Buổi tối, Hạ gia
Tạ Mẫn và Hạ Du Huyên giống như hai chị em tốt lâu năm, vui vẻ trò chuyện cười đùa.
Lúc này, quản gia đi tới "Phu nhân, tiểu thư, thiếu gia cùng phu nhân Lãnh gia đã đến rồi."
Tạ Mẫn phất tay, quản gia liền lui xuống chuẩn bị. Trước cửa nhà, có một
vị phu nhân cùng một người đàn ông đẹp trai giống như yêu nghiệt đang
đứng đó.
Ngũ quan tuấn mỹ tựa như điêu khắc, cả người toát ra một loại khí thế vương giả chấn uy thiên hạ, trên khuôn mặt tuấn mỹ mà tà
ác lúc này chứa đựng một nụ cười phóng đãng không câu nệ, toàn thân quần áo màu đen cũng không thể che dấu nổi tư thế oai hùng hơn người của
anh. Trời sinh một cỗ khí thế vương giả quân lâm thiên hạ, ngũ quan vô
cùng anh tuấn, giống như một tác phẩm điêu khắc từ khối đá cẩm thạch
lớn, đường cong góc cạnh rõ ràng, ánh mắt bén nhọn thâm thuý, không tự
chủ được khiến cho người khác có một loại cảm giác vô cùng áp bách! Đôi
lông mày rậm thoáng giương lên, dưới hàng lông mi dài mà cong vút chứa
đựng một đôi mắt xanh lam sắc bén như đao kiếm, sống mũi anh tuấn, đôi
môi mềm mại giống như những cánh hoa hồng, còn có làn da trắng nõn. . .
Hạ Du Huyên đứng dậy.
Trên người mặc một chiếc áo dài tay màu trắng, một chiếc áo khoác ngắn màu
lam nhạt cùng một chiếc váy ngắn xếp li màu trắng, ở ngang hông có thắt
một chiếc đai lưng tua rua màu trắng. Mái tóc màu rượu đỏ dài đến ngang
hông, được cột lại bởi một sợi dây màu xanh lam, một đôi con ngươi xinh
đẹp màu hồng tím, hai hàng lông mi vừa dài vừa dày như cánh quạt nhỏ,
tóc mái dài chạm đến mí mắt được tách ra thành hai bên. Toàn thân đều
toát lên vẻ nhiệt tình, giống như có thể đem tất cả mọi thứ hoà tan.
Lãnh Liệt Hàn đi tới, trước cùng Tạ Mẫn lên tiếng chào hỏi "Chào bác gái, cháu là Lãnh Liệt Hàn."
Đôi mắt sắc bén của Tạ Mẫn nhanh chóng bắn ra, hài lòng nhìn về Lãnh phu nhân ở phía sau —— Ngả Lệ.
"Lệ nhi, con trai nhà em chị rất hài lòng." Tạ Mẫn nhếch môi.
Ngả Lệ tiến lên