nhỏ này
a, mau đến đây, toàn thế giới đều đang đợi hai người rồi đó."
Tạ
Mẫn cũng cười híp mắt nhìn Hạ Du Huyên và Lãnh Liệt Hàn "Bảo bối Huyên
Huyên qua đây, dì và mẹ con vừa mới tự tay làm chút canh gà rất bổ cho
cơ thể, mau tới nếm thử xem."
Hạ Du Huyên đã sớm đói bụng đến da
ngực dán vào da lưng, thoáng cái đã nhảy xuống, Lãnh Liệt Hàn ôm cô còn
chưa xuống hết bậc thang, cô liền trực tiếp từ trên bậc thang phi xuống. Điều này đã khiến mọi người xung quanh sợ hết hồn.
Dường như cảm thấy không ổn, cái miệng nhỏ nhắn còn chưa chạm đến mép chén, liền nhìn nhìn xung quanh một chút, lại nhìn thấy con ngươi Lãnh Liệt Hàn lạnh
đến cực hạn. Nguy rồi, đại thiếu gia nhà anh tức giận rồi
Nhanh
chóng bưng bát canh gà của mình lên, đi đến đầu cầu thang, lấy lòng nói
"Hàn, đến nềm thử một chút canh gà của mẹ và dì Lệ làm xem. Thơm quá
nha." Đúng vậy a, mùi hương thơm đến mức cô sắp không chịu nổi rồi, bàn
tay bưng bát canh gà giơ lên cũng sắp mệt chết rồi.
Lãnh Liệt Hàn liếc mắt nhìn cô gái nhỏ này một chút, tình cảnh mới vừa rồi đã doạ anh sợ chết khiếp. Nếu như cô sơ xẩy một chút bị thương ở đâu, anh còn
không đau lòng đến chết sao.
Nhận lấy bát canh gà, không có uống, nhìn thoáng qua nữ giúp việc bên cạnh, nữ giúp việc hiểu ý nhận lấy bát canh gà. Lãnh Liệt Hàn một lần nữa ôm lấy Hạ Du Huyên, đi tới bên cạnh
bàn ăn ngồi xuống. Mà Hạ Du Huyên lại ngồi trên đùi của anh. điều này
khiến cho cô ở trước mặt hai vị trưởng bối vô cùng xấu hổ.
"Cái
đó. . .Hàn. . ." Vừa định nói muốn anh thả mình xuống, liền chạm phải
ánh mắt của anh, vì vậy cô chỉ có thể nuốt trở lại lời mình muốn nói.
Ngả Lệ cau mày "Hàn, không cho phép khi dễ Huyên Huyên."
Tạ Mẫn thế nhưng lại cười cười vui vẻ "Không sao không sao, cái đứa nha
đầu bướng bỉnh này chính là đang thiếu một bài học từ người khác. Đúng
lúc, Hàn phải giúp ta giáo huấn đứa nhóc bướng bỉnh này thật tốt nha."
Hạ Du Huyên bất mãn hừ một tiếng, rõ ràng mình cũng rất thục nữ đó thôi, bướng bỉnh ở đâu ra?
"Nhất định." Lãnh Liệt Hàn nhíu máy, nhìn Hạ Du Huyên, giống như muốn nói:
Nhìn xem, mẹ của em cũng bảo anh giáo huấn em thật tốt rồi đó, buổi tối em
nên ngoan ngoãn rửa sạch tiểu PP (cái mông nhỏ) chờ anh.
Hạ Du Huyên biết tối nay cô chạy không thoát rồi. Cúi mặt xuống bàn ăn, kéo kéo đầu.
Buổi tối
Bốn người ngồi trong phòng khách nói chuyện phiếm.
"Ta nói hai vợ chồng son các con a, khi nào mới sinh cho chúng ta một đứa
bé đẹp trai và một đứa bé xinh xắn đáng yêu đây a." Tạ Mẫn nhìn bọn họ
nói.
"Mẹ, tại sao mẹ có thể nói như vậy?" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Du Huyên khẽ ửng hồng, đầu vùi vào trong ngực Lãnh Liệt Hàn.
"Đúng vậy, Mẫn nhi không thể nói như vậy nha." Ngả Lệ mang theo một chút
trách cứ, đúng lúc Hạ Du Huyên dùng ánh mắt cảm kích nhìn bà, câu nói
tiếp theo khiến cho Hạ Du Huyên thật muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. "Đúng vậy, Mẫn nhi
không thể nói như vậy nha." Ngả Lệ mang theo một chút trách cứ, đúng lúc Hạ Du Huyên dùng ánh mắt cảm kích nhìn bà, câu nói tiếp theo khiến Hạ
Du Huyên thật muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
"Bọn chúng đêm
nay sẽ cố gắng, để Hàn hành động nhanh hơn một chút là được rồi." Ngả Lệ hữu ý như vô tình liếc mắt mấy cái nhìn Lãnh Liệt Hàn, ý bảo con trai
mình gia tăng tốc độ.
Lãnh Liệt Hàn chỉ nhàn nhạt nâng lên khoé môi, tâm tình vô cùng tốt nhìn vào cô gái nhỏ đang xấu hổ ngồi trong lòng mình.
"Hừ, không nói chuyện với mọi người nữa." Nói xong liền nhảy ra khỏi cái ôm
của Lãnh Liệt Hàn, vội vội vàng vàng chạy trốn vào phòng.
Lãnh Liệt Hàn cũng không có ý định đuổi theo, anh biết, hai vị trưởng bối có chuyện muốn nói với anh.
Sự thật đúng là như vậy, hình ảnh hài hoà cười đùa mới vừa rồi trong nháy
mắt đã không còn nữa. Thay vào đó là vẻ nghiêm túc trên gương mặt mỗi
người.
"Hàn, cháu đã biết thân phận của bác rồi phải không." Âm thanh lành lạnh của Tạ Mẫn vang lên.
"Dạ." Lãnh Liệt Hàn nhàn nhạt gật đầu, nhìn về phía Tạ Mẫn.
"Bác hi vọng cháu đừng nói với Huyên Huyên, dù sao, điều này cũng sẽ đem lại rất nhiều nguy hiểm cho con bé."
"Cháu hiểu."
"Bác cũng tin tưởng, cháu tuyệt đối có khả năng bảo vệ tốt cho Huyên Huyên."
"Đương nhiên."
"Với thực lực của cháu, hiện tại so với bác cùng cha của Huyên Huyên có thể
nói là ngang hàng. Một ngày nào đó nhất định còn vượt qua cả chúng ta.
Vì vậy, bác hi vọng, Huyên Huyên không thể có một chút sơ xuất nào." Tạ
Mẫn rất yêu quý bảo bối của mình.
"Đương nhiên, cháu sẽ không bao giờ để cho bảo bối của mình xuất hiện một chút khó chịu nào, thậm chí
ngay cả một chút lông tơ cũng không thể có tổn thương." cuối cùng cũng
nói một câu dài như vậy.
"Không cho phép khi dễ Huyên Huyên, con bé sắp là con dâu của mẹ rồi đó." Ngả Lệ chen miệng vào nói.
"Đã biết." Lãnh Liệt Hàn cười cười. Đứng dậy, đi về phòng Hạ Du Huyên.
Hạ Du Huyên đang nằm trên giường buồn ngủ, trong lúc mơ mơ màng màng, một
mùi hương nam tính quen thuộc bỗng dưng tới gần, khiến cho cô phải mở
đôi mắt hồng tím ra "Hàn. . . ."
Giọng nói như con mèo nhỏ khiến cho trái tim của anh kh