Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328413

Bình chọn: 7.5.00/10/841 lượt.

nh tài liệu trong tay lên trên bàn, mắt tím lạnh

lẽo nhìn Á Tư, giống như có thể phun ra lửa.

Á Tư ngẩn người, bất đắc dĩ nói, “Dạ, chủ nhân.”

“Tiếp tục giám sát, bảo vệ kẻ ngu ngốc này cho tốt.” Hắc Viêm Triệt cầm lấy tài liệu bị ném, động tác rất thô lỗ.

“Dạ.”

“đi ra ngoài đi.” Hắc Viêm Triệt cầm lấy bút máy ký tên ở phía dưới tài liệu.

“Dạ.” Á Tư nhìn quanh người Hắc Viêm Triệt như được lửa bao bọc, đi ra ngoài.

Hơn 10 giờ tối, phòng ngủ chính.

“A…nhẹ chút… Ư… Hu hu… nhẹ chút… Đau quá.”

Miệng Viên Cổn Cổn không ngừng phun ra tiếng khóc nức nở, thần kinh tê dại cũng làm cho người ta suy nghĩ vẩn vơ.

“Được được được, nhẹ chút, con đừng khóc.” Quản gia Bạch cầm hộp thuốc dè dặt cẩn thận bôi thuốc lên vết thương cho người nào đó.

“Hu hu… Đau

chết mất vú Bạch.” Viên Cổn Cổn nằm sấp ở trên giường lớn, hai móng vuốt nhỏ gắt gao cầm lấy gối đầu, nước mắt tuôn xuống từng giọt từng giọt

làm ướt đẫm áo gối tơ lụa màu đen.

“Thiếu gia cũng quá nhẫn tâm rồi, đánh con như vậy…” Quản gia Bạch nhẹ giọng thì thào, rất đau lòng.

“Hu hu… Vú mới biết thôi, đây không phải là lần đầu tiên, trước khi kết hôn nói sẽ không khi dễ con, tất cả đều là gạt người, hu hu… Đau quá…” Viên Cổn Cổn vừa khóc vừa nhỏ giọng meo meo. Edit : babynhox.

Quản gia Bạch ho nhẹ hai tiếng, nghiêm mặt nói "Đáng đánh, xem con còn dám uống thuốc lung tung nửa hay không? Không nghe lời."

Nghe vậy, Viên Cổn Cổn khóc càng uất ức hơn." Con đâu có không nghe lời, anh ấy không nói chính xác là không được uống thuốc giảm béo mà."

"Trước khi uống con có nói với thiếu gia chưa?" Quản gia Bạch đào một chút

thuốc mỡ nhẹ nhàng bôi lên mông nhỏ sưng lên đỏ bừng có dấu bàn tay che

kín.

"Không có..." Viên Cổn Cổn ngập ngừng.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn

"Con thật sự không biết thiếu gia sẽ tức giận?" Quản gia Bạch nghi ngờ nhìn cô.

Dưới ánh mắt của bà Viên Cổn Cổn ấp úng chột dạ, một lúc sau, "Nhưng mà...

Nhưng mà anh ấy cũng chưa từng nói không cho uống mà."

Quản gia Bạch dùng sức chọc chọc chỗ đau của cô, khiến cho người nào đó kêu đau.

"A... Vú Bạch..."

"Với chút chỉ số IQ của con mà dám giở trò bí mật trước mặt thiếu gia sao,

vú cảnh cáo con, không muốn bị đánh nửa thì tuyệt đối không được nói ra

những lời vừa nảy, bằng không con chết chắc." Quản gia Bạch vuốt nhẹ cái mông của cô, bôi đều thuốc mỡ.

"Vốn là anh ấy không nói chính xác không được uống..."

"Còn nói!" Quản gia Bạch không vui trầm giọng

Viên Cổn Cổn bẹt bẹt miệng, lau nước mắt.

Đúng lúc này, cửa mở ra, không cần nghĩ cũng biết người đến là ai.

"A..." Viên Cổn Cổn kêu nhỏ một tiếng luống cuống tay chân kéo váy ngủ xuống,

chịu đựng đau đớn tuột xuống giường, dựa vào cạnh tường.

Quản gia Bạch cất thuốc mỡ, cung kính khom người, "Thiếu gia."

"Ừ." Hắc Viêm Triệt cau mày, xem ra thời gian cũng không làm cho tâm trạng của anh chuyển tốt..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn

"Tôi đi ra ngoài." Quản gia Bạch thức thời đi ra ngoài.

Tiếng đóng cửa vang lên, Viên Cổn Cổn khẩn trương nhìn anh, không nói gì.

Hắc Viêm Triệt bước chân thon dài ra, đi tới gần cô.

"A...Anh đừng tới đây." Viên Cổn Cổn dùng hai tay ôm cái mông, tư thế cực kỳ buồn cười chạy dọc theo góc tường.

"Tới đây!" Tâm trạng của Hắc Viêm Triệt vốn không sáng sủa gì liền trở nên dày đặc mây đen hơn.

Viên Cổn Cổn bị tiếng hét của anh làm hoảng sợ, nơm nớp lo sợ ngẩn người tại chỗ.

"Còn không qua đây phải không?" Lại là một tiếng rống dữ.

Viên Cổn Cổn dùng vẻ mặt cầu xin, lấy tốc độ rùa đi tới.

Hắc Viêm Triệt cáu kỉnh kéo cô qua, lớn tiếng nói "Sợ cái gì, anh sẽ ăn thịt em."

"Anh... Anh sẽ đánh em." Hốc mắt của Viên Cổn Cổn nhanh chóng đỏ lên.

"Anh liền đánh thì sao?" Hắc Viêm Triệt vươn tay véo mặt của cô, phát tiết lửa giận dư thừa của mình.

"Ưm..." Viên Cổn Cổn nhăn mày lại, thứ óng ánh trong suốt gì đó bắt đầu ở đảo quanh trong hốc mắt.

"Không cho khóc." Hắc Viêm Triệt nới tay, nổi giận đùng đùng gào thét.

Viên Cổn Cổn khịt khịt mũi, điềm đạm đáng yêu nhìn anh.

"Nói, vì sao muốn uống loại thuốc này." Hắc Viêm Triệt hít sâu một hơi, cố gắng khống chế cơn tức giận của mình.

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn anh, trên mặt nổi lên đỏ ửng đáng nghi.

"Anh kêu em nói, nghe không hiểu sao?" Hắc Viêm Triệt giơ tay lên muốn chụp lên đầu người nào đó.

"Em...Em chỉ muốn gầy một chút thôi..." Viên Cổn Cổn che đầu nhỏ giọng meo meo.

"Gầy cái gì gầy, anh cho phép em giảm béo rồi sao?" Hắc Viêm Triệt nhíu mày, lớn tiếng nói.

"Nhưng mà chị Phong nói cô gái quá béo sẽ bị chồng vứt bỏ." Viên Cổn Cổn ngồi

xổm xuống, lớn tiếng khóc, cực kỳ ủy khuất... .Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn Cô là vì muốn để anh thích, không những anh không cảm kích mà con rống cô,

đánh cô...

Hắc Viêm Triệt ngẩn người, kéo cô từ trên đất lên ném lên trên giường hét lớn, "Em là kẻ ngu ngốc."

"A..." Người nào đó bởi vì cái mông va chạm với giường phát ra tiếng đau .

Hắc Viêm Triệt nhìn bộ dáng cô khóc đến đáng thương tội nghiệp, hít sâu một hơi, đi qua đè cô nằm sấp ở trên giường.

"A... Anh muốn làm gì...Đừng đánh em..." Viên Cổn Cổn khẩn trương đá mạnh hai cái chân ngắn nhỏ.

Hắc Vi


Lamborghini Huracán LP 610-4 t