g thích ăn cay, hơn nữa ông ấy cũng không rảnh." Bàng Đô Đô bĩu
môi, dường như hơi không vui.
"Mẹ và cha cãi nhau sao?" Viên Cổn Cổn nhìn bà, nhỏ giọng hỏi.
"Không có, chỉ là gần ông ấy bận rất nhiều việc, mà có thể là mẹ quá tùy hứng rồi." Bàng Đô Đô cười cười, đã bắt đầu tự hối lỗi.
"Có ý gì?" Viên Cổn Cổn không hiểu nhìn bà.
"Chính là hôm nay đột nhiên mẹ muốn tới đây ăn nhưng ông ấy lại không rảnh,
cho nên buổi sáng hơi không vui, bây giờ nghĩ lại dường như là mẹ không
đúng, ông ấy cũng nói là ngày mai sẽ dẫn mẹ đến đây nhưng mẹ cũng cáu
kỉnh với ông ấy." Bàng Đô Đô hơi ngượng ngùng gãi gãi đầu .
"Không sao đâu mẹ, cha sẽ không giận mẹ." Viên Cổn Cổn nhét một miếng gà xào cay vào trong miệng, cười thật ngọt ngào.
"Ừ." Bàng Đô Đô gật gật đầu, cũng cười.
Đúng lúc này, một người đàn ông mặc âu phục thẳng thớm đi tới, nhìn Bàng Đô
Đô lễ phép hỏi "Xin hỏi là Bàng tiểu thư phải không?"
"Tôi đúng
là họ Bàng, nhưng không biết có phải vị Bàng tiểu thư cậu muốn tìm hay
không." Bàng Đô Đô ngẩn người, lập tức trả lời..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
"Thật xin lỗi, là tôi hỏi không đúng câu hỏi, xin hỏi cô là Bàng Đô Đô tiểu
thư phải không?" Người đàn ông cười cười, rất có phong độ đàn ông.
"Đúng, có chuyện gì sao?" Bàng Đô Đô gật gật đầu, nhìn nhìn Viên Cổn Cổn. Edit : babynhox
"Là thế này, Viên tiên sinh, phải nói là Viên Tịnh Lưu tiên sinh muốn người và Viên Cổn Cổn tiểu thư đi cùng tôi đến một chỗ, ngài ấy có ngạc nhiên vui mừng cho hai người." Người đàn ông cười khẽ nói.
"Ở đâu?" Bàng Đô Đô liền cười tươi như hoa.
"Mời đi theo tôi." Người đàn ông cười cười, dùng tay ra dấu mời.
Bàng Đô Đô dắt Viên Cổn Cổn vui vẻ đi theo người đàn ông, hoàn toàn phát huy bản năng của mình...Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn
Đây là ngạc nhiên vui mừng trong truyền thuyết? Được rồi, ngạc nhiên thì có nhưng mà vui mừng ở đâu? Bàng Đô Đô và Viên Cổn Cổn hai mặt nhìn nhau,
nắm chặt tay của nhau.
"Bàng tiểu thư, mời hợp tác một chút."
Người đàn ông vẫn mỉm cười lễ phép, ngay cả giọng điệu cũng mềm mỏng như vậy, nhưng một người đàn ông khác đứng bên cạnh anh ta không thể hiền
lành như vậy rồi.
"Nói nhiều như vậy làm gì, đưa đi." Người đàn ông bực dọc nhổ một ngụm đờm trên mặt đất, tiến lên bắt lấy Viên Cổn Cổn.
"A... Anh làm gì, buông tôi ra." Viên Cổn Cổn sợ hãi giãy dụa, la lớn tiếng lên.
"Cổn Cổn, A... Buông ra...Cậu buông tôi ra, đồ siêu lừa đảo..." Bàng Đô Đô
muốn kéo người đàn ông bắt con gái mình ra, tiếc rằng bản thân mình cũng bị người ta bắt.
"A... Các người buông chúng tôi ra... Làm gì?"
Viên Cổn Cổn cố gắng vung vẫy tay chân, không người đàn ông kéo cô lên
xe.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn
"Buông chúng tôi ra, các người là ai
hả..." Bàng Đô Đô dùng sức đẩy người đàn ông bắt bà ra, tiếc rằng sức
của bà kém anh ta rất nhiều.
Viên Cổn Cổn sốt ruột mở miệng rộng
lộ ra răng trắng, cắn lấy cánh tay người đàn ông ghìm chặt tay cô giống
như con thú nhỏ, người đàn ông kêu đau một tiếng đẩy cô ra, nâng tay
chính là một cái tát, đánh cô ngã xuống đất.
"Cổn Cổn..." Bàng Đô Đô đau lòng kêu ra tiếng, nước mắt rất nhanh dính ướt lông mi.
Đúng lúc này, chợt hiện ra một bóng dáng , bọn họ đều không thấy rõ là cái
gì, chỉ nghe thấy người đàn ông kêu thảm thiết ngã trên mặt đất, bọn họ
mới nhìn rõ đó là một cô gái, một cái tóc dài đến chân, một cô gái vô
cùng xinh đẹp.
Không đợi người đàn ông bắt Bàn Đô Đô lấy lại tinh thần, cô gái đánh một quyền vào trên mắt anh ta, anh ta ăn đau liền
buông tay ra, lui về sau mấy bước, chỉ thấy cô gái chạy vài bước, nhảy
lên nhẹ nhàng đá chân cao lên, chân thon dài đánh trúng cằm người đàn
ông, Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn anh ta ngã xuống đất một cách đẹp đẽ, cũng lộ
ra 'cảnh đẹp' ... Cô gái vỗ vỗ tay, đi đến hai người đàn ông ngã xuống
đất kêu rên trước mặt, ngồi xổm xuống, mỉm cười ngọt ngào hỏi "Có phải
các người đã thấy cái gì không nên thấy rồi đúng không?"
Hai
người đàn ông bị thương nặng, thấy một gái xinh đẹp như vậy ngồi trước
mắt, hoàn toàn phát huy bản tính háo sắc, hoàn toàn quên vừa rồi cô có
khuynh hướng bạo lực, thành thật mở miệng nói "Quần lót trắng có tính
không?"
Cô gái lại cười ngọt ngào, đứng dậy, vận động lắc lư các đốt ngón tay, bẻ bẻ cổ, sau đó...
"A ~~~~~~ a! ! ! ! ! ! !" Hai tiếng hét thảm, xuyên qua bầu trời, còn vang vọng lại.
Sau hai tiếng hét thảm, thế giới...yên tĩnh.
Cô gái tao nhã đi đến gần bọn họ, nâng dậy, cười khẽ hỏi "Hai người không sao chứ."
Viên Cổn Cổn và Bàng Đô Đô nhìn cô gái xinh đẹp đến không giống người thật ở trước mắt, không thể tin được là cô ấy đã cứu bọn họ. Hai người đều bị
động lắc đầu.
"Hai người tên là gì?" Cô gái nhìn hai cô gái siêu
cấp đáng yêu trước mắt cười ngọt ngào hỏi, lộ ra hai cái lúm đồng tiền
nhỏ đáng yêu.
"Viên Cổn Cổn."
"Bàng Đô Đô "Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn
Viên Cổn Cổn và Bàng Đô Đô rất tự nhiên mà nói tên của mình.
Tròn vo? Béo ụt ịt? Trời ạ! Tên này lấy rất 'hình tượng', rất tài tình. Cô
gái cười lớn lôi kéo tay nhỏ bé non mềm của bọn họ nói "Tên thật đáng
yêu, tôi tên là Long Tịch Bảo, bây giờ hai người muốn đ