XtGem Forum catalog
Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328234

Bình chọn: 8.5.00/10/823 lượt.

.

"Ai...Đúng là đứa nhỏ làm cho người ta đau đầu." Á Tư cảm thán nói.

"Yên tâm, không lâu nửa anh không chỉ là đau đầu mà còn 'đau thịt' ." Nhã Tư không cảm xúc nói ra sự thật.

Á Tư cho anh ta một cái mắt lạnh, không nói chuyện nửa.

Sau khi Hắc Viêm Triệt nhận được điện thoại của Long Tịch Bác, dùng 'tốc độ như bay' chạy tới Long Vũ, 'Ầm' một tiếng, cửa bị người ta thô lỗ mở

ra, Viên Cổn Cổn nhìn thấy người tới không khỏi hướng lui về sau mấy

bước, Long Tịch Bảo thấy thế Hắc Viêm Triệt khí thế to lớn như vậy, theo bản năng chắn ở phía trước Viên Cổn Cổn, mà Viên Cổn Cổn càng căng

thẳng trốn sau 'chỗ dựa vững chắc', trời ạ... Thật đáng sợ... Cô sợ nhất là bộ dáng anh tức giận...

Long Tịch Bảo lại chú ý nhìn người

đàn ông phía sau lưng Hắc Viêm Triệt, ôi mẹ nó, lại là một người đàn ông xinh đẹp hơn cả phụ nữ, thế giới này còn có công lý hay không hả ?

Không để cho người ta sống mà! Chỉ thấy người đàn ông này cũng dùng vẻ

mặt bão táp đi thẳng tới gần mẹ Cổn... Đây là cha Cổn? ! Có thể ghép cặp với cha Tịch...

Hắc Viêm Triệt nhìn cô bé che ở trước mặt vơ của anh, lộ ra một cái tươi cười 'quỷ dị', lạnh lùng gọi tên cô ấy "Long Tịch Bảo."

Người bị kêu đến tên không tự chủ được lạnh run một cái, thật là khủng

khiếp..."Hi, anh Triệt, gần đây khỏe không? Công ty có lời, mua nhà,

cưới vợ, cũng nên có em bé đi? Ha ha..." Người nào đó không đắn đo nói.

Hắc Viêm Triệt cười lạnh một tiếng, nhàn nhạt nói "Em xác định em muốn đứng ở đây sao?"

Long Tịch Bảo vội vàng nghiêm đứng vững, dáng đứng tiêu chuẩn quân nhân, chỉ thiếu chút nữa là cúi chào nói YES,SIR , sau đó còn bày ra vẻ mặt ta

không vào địa ngục thì ai vào địa ngục, dứt khoát kiên quyết..."Yêu cầu

hợp lý là rèn luyện, không yêu cầu hợp lý là tôi luyện, Cổn Cổn thân

mến, cùng quân nỗ lực." Sau khi nói xong 'vù' một cái vọt tới phía sau

song bào thai, lộ ra cái đầu tròn nhỏ đáng yêu, sợ hãi xem tình hình

chiến đấu, không phải là cô ấy sợ... Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn Tuyệt đối không phải là cô ấy sợ... Cô ấy là loại người bị người ta uy hiếp một chút

liền thỏa hiệp sao? Đương nhiên không phải, cô ấy chính là cho rằng, mỗi nhà đều có quyển sách khó đọc, cô ấy vẫn nên 'bình tĩnh' biết rõ ràng

tình huống rời nói, thật sự không được, cô ấy phải đi cứu bạn mới...

Ách... Kêu anh Bác và anh Hiên đi cứu...

Bởi vì người nào đó 'lâm trận luống cuống', Viên Cổn Cổn đáng thương cô đơn bị quăng lại, rụt

cổ, dùng móng vuốt nhỏ cầm lấy vành tai của mình, nhỏ giọng nói "Em sai

rồi..." Nói xong còn sợ hãi ngồi xổm xuống, rũ đầu xuống, không dám nhìn Hắc Viêm Triệt tức giận không nhẹ.

Long Tịch Bảo nhìn động tác

của cô hình như rất quen, choáng váng... Đây không phải là tư thế cô ấy

thường làm sao? Đáng thương, thì ra bọn họ đều thuộc giai cấp bị áp

bách, ở trong lòng Long Tịch Bảo âm thầm chua xót lau nước mắt vì 'số

mạng thảm thương' của mình và cô...Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn

Hắc Viêm Triệt giật giật khóe miệng, nhẹ giọng nói "Tiểu cơm nắm, đứng lên." Edit : babynhox

Long Tịch Bảo nhìn Hắc Viêm Triệt bằng vẻ mặt sùng bái, tiểu cơm nắm? Không

ngờ đấy anh Hắc, anh đúng là một cao thủ đặt tên riêng, rất thích hơi,

lại rất đáng yêu, siêu cấp xứng với Viên Cổn Cổn .

Mà Viên Cổn Cổn nhận được lệnh, chậm rãi đứng dậy, vẫn cầm lấy vành tai, không dám ngẩng đầu.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn

"Ngẩng đầu." Ác ma mang cánh thiên sứ hỏi.

"Không... Không muốn." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng ngập ngừng.

"Anh nói, ngẩng đầu." Hắc Viêm Triệt ra vẻ 'rất kiên nhẫn' nói.

Viên Cổn Cổn không thể không ngẩng đầu sợ hãi nhìn anh.

Hắc Viêm Triệt nhìn thấy gò má non mềm của cô bị người ta tát tay sưng đỏ lên, hơi híp mắt lại, không nói gì.

Có sát khí! Long Tịch Bảo nhìn xung quanh trái phải một chút, căng thẳng đến lông tơ cũng dựng đứng.

"Còn có chỗ nào?" Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt hỏi, giống như 'không có tức giận'.

"Hả? Cái gì vậy?" Cơm nắm nào đó còn ở không rõ tình hình.

Long Tịch Bảo không nhịn được bái phục nhìn Viên Cổn Cổn, đồng bào được lắm...Công lực giả ngu còn cao hơn mình nửa đấy.

"Vết thương!" Giọng nói của Hắc Viêm Triệt hơi nhấp nhô, hơi giống vẻ sắp 'bùng nổ'.

"Hả?A... Anh nói này sao." Cơm nắm nào đó rất dũng cảm vén váy dài lên, lộ ra thịt trắng bóng và đầu gối trầy da.

Long Tịch Bảo lấy tay che hai mắt của mình, không đành lòng lại nhìn xuống,

trời ạ, đứa nhỏ này sao lại thành thật như vậy... .Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn

Vậy không phải là muốn chết sao?

Hắc Viêm Triệt hít sâu một hơi, kéo ra tươi cười tà mị như hoa, khẽ nói "Tốt lắm, tiểu cơm nắm, anh tán thưởng em."

Viên Cổn Cổn lạnh run một cái, không dám nói lời nào.

Hắc Viêm Triệt chặn ngang ôm lấy cơm nắm nào đó, cũng không quay đầu lại mà nói "Em gái Tịch Bảo, cám ơn em, tôi nợ em một lần, lần sau nếu Hiên và Bác đuổi giết em, tôi sẽ đến cứu em."

Long Tịch Bảo vội vàng hưng phấn chui ra từ sau lưng song bào thai, la lớn "Có phải thật không? Nói lời phải giữ lời đấy."

Song bào thai nhìn Long Tịch Bảo, không hẹn mà cùng nở nụ cười...Nham hiểm...

Long Tịch Bảo rụt rụt cổ, nhỏ giọng meo meo nói "Không cần, em sẽ thậ