Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328303

Bình chọn: 8.5.00/10/830 lượt.

i đâu? Có muốn

tôi đưa hai người về nhà không?"

Viên Cổn Cổn và Bàng Đô Đô liếc nhìn nhau, lộ ra hai tươi cười siêu cấp đáng yêu, quyết định rất ăn ý, "Đi nhà bạn!"

Vì thế Long Tịch Bảo dẫn theo hai cô gái ngọt ngào đáng yêu châm rãi tiến

vào văn phòng tổng giám đốc Long Vũ... Sau khi Viên Cổn Cổn nhìn thấy

hai gương mặt tuấn tú giống nhau như đúc thì ngây ngẩn cả người, đó là

hai người đàn ông xuất sắc, mày kiếm, mắt ưng, mũi cao thẳng, môi mỏng,

khuôn mặt gọt dũa hoàn mỹ, dáng người thon dài, bọn họ là song bào thai, một người nhìn như tao nhã dịu dàng, một lại là khí phách vương giả,

nhưng trong lúc này người nào đó đã không có tâm trạng thưởng thức trai

đẹp nửa rồi...

"Bảo Bảo, sao em lại tới đây, không phải nói muốn dạo phố sao?" Long Tịch Hiên phản ứng đầu tiên, dịu dàng hỏi.

"Em gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, cứu về hai chị em đáng yêu, hợp

nhau nên liền kết bạn." Long Tịch Bảo cười ngọt ngào tiến vào trong lòng Long Tịch Hiên, nhỏ giọng meo meo.

"Em không phải là vợ của Triệt sao?" Long Tịch Bác nhìn Viên Cổn Cổn ngạc nhiên nói.

Viên Cổn Cổn buồn bực nhìn bọn họ, nhỏ giọng nói "Hi, anh Hiên, anh Bác, gần đây các anh khỏe không?" Trời ạ, cô đang làm cái gì, lại đụng phải họng súng, Tịch Bảo lại là em gái bọn họ... Vậy xong đời rồi.

"Hả, các người quen nhau?" Long Tịch Bảo đi đến bên người Viên Cổn Cổn, không hiểu nhìn bọn họ.

"Em ấy là tâm can bảo bối của anh Triệt em đấy." Long Tịch Hiên dịu dàng nói.

Long Tịch Bảo trừng lớn hai mắt, khoa trương hô to ra tiếng "Hắc Viêm Triệt? !"

"Không lễ phép!" Long Tịch Bác cười khẽ chạm chạm lên trán của cô ấy.

Long Tịch Bảo dùng vẻ mặt không thể tin được "Không thể nào... Cái người đàn ông đó có bề ngoài xinh đẹp hơn thiên sứ, tâm hồn lại còn hơn ác ma."

Viên Cổn Cổn nghe vậy, vội vàng dùng vẻ mặt như gặp phải tri kỷ , thân thiết giữ chặt tay Long Tịch Bảo, hai người trình diễn vở kịch 'đồng hương

gặp đồng hương, hai mắt lưng tròng' .

Long Tịch Bác cười vỗ vỗ

đầu của người nào đó, nhẹ giọng nói "Tuy rằng là sự thật, nhưng tuyệt

đối em đừng để cho cậu ấy nghe được, Tịch Nhi." Edit : babynhox

Long Tịch Bảo đồng tình nhìn Viên Cổn Cổn, vẻ mặt sao cậu có thể rơi vào

trong hố lửa, Viên Cổn Cổn dùng lại vẻ mặt một lời khó nói hết nhìn Long Tịch Bảo, sau đó hai người lắc lắc đầu, thở dài "Ai... "

Song bào thai buồn cười nhìn hai cô gái nhỏ kỳ lạ trước mắt, xem ra tính cách của Triệt không được hoan nghênh cho lắm.

"Đúng rồi, vậy còn Đô Đô? Bộ dạng của hai người giống nhau như vậy, là chị em sao?" Long Tịch Bảo hỏi

Bàng Đô Đô cười ngọt ngào phun ra năm chữ "Dì là mẹ con bé."

Một tiếng ầm vang, Long Tịch bảo bị sét đánh...Dì là mẹ con bé, dì là mẹ con bé...

Một lúc sau, "Bác... Bác gái... Thật sự là bác bảo dưỡng quá tốt, có thể ghép với mẹ Vũ của con."

Bàng Đô Đô hưng phấn lôi kéo tay Long Tịch Bảo, cười hỏi "Thật vậy sao? Thật vậy sao? Ha ha, Bảo Bảo con đúng là đứa nhỏ đáng yêu, có rảnh đến nhà

chúng ta chơi, dì nấu món ăn ngon cho con, đúng là đứa nhỏ tinh mắt lại

thành thật nửa."

Song bào thai đổ mồ hôi lạnh nhìn nhìn Bàng Đô

Đô, đáng sợ, lại là một thiếu nữ được đàn ông cưng chiều đến vô tri... À không, phải là phụ nữ...Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn

Tầng cao nhất tập đoàn Hắc Viêm, văn phòng tổng giám đốc.

"Chủ nhân, thật xin lỗi." Á Tư cúi đầu không dám nhìn thẳng vào đôi mắt tím của người nào đó.

"Đừng nói với tôi là còn chưa tìm được." Hắc Viêm Triệt nhìn anh ta, mỗi một chữ từ trong miệng nói ra đều lạnh sắp kết băng.

"Thật xin lỗi..." Á Tư chỉ có thể nói ba chữ kia.

"Á Tư, anh theo tôi lâu như vậy chắc là thật biết tôi như thế nào?" Hắc

Viêm Triệt nói nhẹ nhàng nhưng lại làm cho người ta không rét mà run.

"Thật xin lỗi chủ nhân, nhưng mà..."

"Nhưng anh không cách nào từ chối yêu cầu của cô ấy, cho nên lựa chọn làm trái mệnh lệnh của tôi?" Hắc Viêm Triệt thưởng thức nhẫn tộc Báo trên ngón

tay, vẫn là giọng điệu không cao không thấp.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn

Á Tư nghe vậy lập tức quỳ ở trên mặt đất, đầu gối tiếp xúc sàn nhà phát ra một tiếng 'bịch' "Chủ nhân, thật xin lỗi."

Đúng lúc này, trong phòng yên tĩnh vang lên tiếng nhạc máy móc, Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn dãy số trên điện thoại nhấn phím call.

"Triệt, bà xã đáng yêu của cậu đang ở chỗ của mình." Giọng nói từ tính của Long Tịch Bác truyền đến từ trong điện thoại.

"Bây giờ mình tới ngay." Hắc Viêm Triệt ngây ngẩn cả người, nhàn nhạt nói.

"Đúng rồi, còn có mẹ vợ hoạt bát của cậu nửa." Long Tịch Bác nhìn nhìn ba cô

gái bôi thuốc xong đùa giỡn cách đó không, giật giật khóe miệng.

"Ừ..." Hắc Viêm Triệt đau đầu nhíu lông mày cúp điện thoại, cầm lấy áo khoác

trên lưng ghế dựa vừa bấm số của Viên Tĩnh Lưu vừa đi ra ngoài cửa.

Á Tư nhìn cửa lớn đóng lại, nhẹ nhàng thở ra, xem ra đã tìm được.

Nhã Tư đứng một bên nhìn anh ta nói "Chuyện này còn chưa qua đâu, bây giờ yên tâm cũng quá sớm."

Á Tư đứng dậy cười lắc lắc đầu, có chút bất đắc dĩ nhìn lại Nhã Tư "Tôi

không có cách nào, đổi lại là anh, anh có thể từ chối yêu cầu của Cổn

Cổn sao?"

Nhã Tư mím môi không nói gì


Ring ring