Snack's 1967
Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328261

Bình chọn: 10.00/10/826 lượt.

t ngoan, sẽ không làm cho bọn họ có lý do đuổi giết em."

"Tốt lắm, có giác ngộ sẽ có tiến bộ, đứa bé ngoan." Long Tịch Bác hài lòng

sờ sờ tóc người nào đó, cười đến rất nham hiểm....Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn

Long Tịch Bảo cười gượn hai tiếng, không nói gì.

"Bàng Đô Đô." Sau khi Hắc ác ma đi rồi thì cha Cổn mở miệng.

"Ở đây, ông xã đại nhân, có gì dặn dò? Khát sao? Đói bụng sao? Mệt mỏi

sao? Muốn đi ngủ sao?" Bàng Đô Đô cười tủm tỉm trả lời, đáng yêu đến

không giống như một phụ nữ đã từng sinh con, đương nhiên... Đối với

chuyện lần này cũng không hề hối hận.

"Về nhà." Viên Tịnh Lưu hít sâu một hơi, nhàn nhạt phun ra hai chữ, sau đó dắt tay bà lập tức đi ra khỏi văn phòng của song bào thai.

A... Long Tịch Bảo lắc lắc

đầu, bác trai chính là một ngọn núi băng, tiểu Cổn Cổn đáng thương, lúc

nhỏ có cha là núi băng, sau khi lớn lên có ông xã biến thái, số mạng

thật khổ...

*******************************

Nhà lớn họ Hắc, phòng khách

Viên Cổn Cổn nhìn nét mặt của quản gia Bạch và mọi người, lại nhìn nhìn Á Tư quỳ trên mặt đất, nuốt nuốt nước miếng, nhìn vẻ mặt không biểu cảm của

Hắc Viêm Triệt, nhỏ giọng ngập ngừng nói "Triệt...Sao anh Á phải

quỳ..."

Hắc Viêm Triệt cười lạnh một chút, chống lại mắt to sợ hãi của cô "Em nói đi?"

Viên Cổn Cổn ngẩn người, dè dặt cẩn thận lắc đầu.

"Em không biết?" Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt hỏi.

"Không... Không biết."

"Vậy chờ một chút rồi em sẽ biết, vú Bạch, lấy lại." Hắc Viêm Triệt không để ý cô nửa, nhìn ra lệnh cho quản gia Bạch ở cách đó không xa.

"Thiếu gia..." Quản gia Bạch nhìn Á Tư, hơi không đành lòng muốn nói đỡ lời.

"Lấy lại." Hắc Viêm Triệt cắt ngang câu dưới của bà, trong giọng nói là uy nghiêm vương giả không cho chống cự.

Quản gia Bạch không thể không lấy hộp gấm màu bạc đi từng bước lại gần anh.

Rốt cuộc Viên Cổn Cổn cũng thấy rõ thứ bên trong, đó là một cái roi dài màu trắng, phản xạ ra ánh sáng trắng từ chiếc hộp gấm tinh xảo, nhìn như

rất là cao quý, nhưng mà.... Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn Vật như vậy xuất hiện

tại ở đây thì sẽ không là đơn giản là đồ sưu tầm.

"Triệt..." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng kêu tên Hắc Viêm Triệt, trong lòng cực kỳ thấp thỏm.

Hắc Viêm Triệt cũng không để ý đến cô, lấy roi dài từ hộp gấm ra nhìn Á Tư quỳ trên đất, nhàn nhạt hỏi "Á Tư, tôi là ai?"

"Chủ nhân." Á Tư cúi đầu giọng điệu kiên định.

"Anh đã tự nguyện đi theo tôi, tôi đây lập ra quy củ anh phải tuân theo, nếu như anh không thể tuân theo thì hậu quả là cái gì anh rất rõ ràng, hôm

nay, nếu anh không thừa nhận tôi, muốn rời khỏi thì tôi sẽ thả anh đi,

không động một cọng lông tơ của anh, bằng không sẽ nhận phạt roi, tự anh chọn." Hắc Viêm Triệt gằn từng tiếng nói, giọng điệu bình thản, chưa hề nhấp nhô..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn

"Xin chủ nhân trách phạt." Á Tư không cần nghĩ liền đáp.

Hắc Viêm Triệt không nói nhiều, vung tay lên, chỉ nghe thấy 'Bốp' một

tiếng, từ vai trái cho đến bên hông phải lập tức xuất hiện một vết roi màu đỏ, cảm giác nóng bỏng mang theo đau đớn lan tỏa đến, Á Tư chịu

đựng không lên tiếng, nhìn kỹ lại, vết thương nhỏ chừng một ngón tay cái hình cung, cũng không có xướt da, lại có thể nhìn thầy mờ mờ nhiều vết

máu, hình dạng vết thương là tính chất đặc biệt của roi vảy, Hắc Viêm

Triệt khống chế độ mạnh yếu và khoảng cách, chỉ dùng 4 phần sức, mũi roi xẹt qua sống lưng của anh ta, roi như vậy, nếu càng tới gần thân thể

người, sử dụng hết sức, da thịt cũng sẽ bị roi vảy kéo xuống...

Viên Cổn Cổn ngẩn người, bị dọa đến đứng ngây tại chỗ, tuy nói cô đã biết ở

đây có tồn tại phạt roi, cũng từng nhiều lần bị anh uy hiếp muốn phạt

roi, nhưng đây là lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy, vết máu và tiếng bùm

bùm vang dội không ngừng kích thích ánh mắt và lỗ tai của cô, làm cho cô ngây dại... Hắc Viêm Triệt tiếp tục vung roi dài trên tay, hai tay của Á Tư đã nắm

thành quyền, ngay cả khớp ngón tay cũng hơi hơi trắng bệch, đau đớn

khiến cho mồ hôi lạnh của anh ta chảy ròng, lại cắn chặt răng không phát ra tiếng gì.

Viên Cổn Cổn phản ứng kịp, vội vàng kéo lấy tay của Hắc Viêm Triệt, khóc nói "Đừng đánh, Triệt..."

Hắc Viêm Triệt cho cô một cái mắt lạnh, bỏ tay cô ra tiếp tục động tác vừa rồi.

Viên Cổn Cổn quỳ gối bên chân anh, ôm chân dài thon dài của anh lớn tiếng

cầu xin "Đừng đánh, anh sẽ đánh chết anh Á, van xin anh..."

Hắc Viêm Triệt dừng tay, lạnh lùng nói "Tránh ra, đợi lát liền đến lượt em."

Viên Cổn Cổn ngẩn người, ngơ ngác nhìn anh.

Hắc Viêm Triệt lại nâng tay lên lần nửa, roi dài lại vẽ ra độ cong sắc bén giữa không trung.

Viên Cổn Cổn nhìn sống lưng loang lỗ đầy vết máu của Á Tư và roi dài không

ngừng vung lên kia, cắn cắn môi dưới nhắm mắt lại chắn đến sau lưng Á

Tư, mắt thấy roi sẽ vung đến, Á Tư nhanh nhẹn kéo cô vào lồng ngực, cánh tay chặn lấy một roi này.

Hắc Viêm Triệt nhìn bọn họ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng lại làm người xung quanh cực kỳ lo lắng.

“Hu hu… Đừng đánh, đừng…” Viên Cổn Cổn vùng ra khỏi ngực Á Tư, che chắn sau lưng anh ta.

“Thế nào? Em ngứa da rồi?” Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

Viên Cổn Cổn khóc lắc đầu, khóc không thàn