Pair of Vintage Old School Fru
Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328130

Bình chọn: 8.00/10/813 lượt.

i của Hắc Viêm Triệt lạnh

xuống, lẳng lặng nhìn bà.

"Hắc Viêm Triệt, chú ý thái độ của

con." Hắc Viêm Tước ôm Khấu Lê Lạc hốc mắt đỏ ửng lên trên đùi, con

ngươi màu xám bạc nhàn nhạt nhìn lướt qua con trai của mình, không giận

mà uy.

"Được rồi, xem ra mẹ muốn Viên Cổn Cổn chịu một ít tổn

thương, sau đó lại hốc mắt ửng đỏ đi tới trước mặt Mạnh Ký Dao chỉ trích cô ta vì sao tàn nhẫn như vậy." Hắc Viêm Triệt gật gật đầu, vẻ mặt con

đã hiểu được.

"Mẹ không có." Khấu Lê Lạc lớn tiếng phản bác, làm sao bà có thể nỡ lòng để Cổn Cổn chịu tổn thương.

Đúng lúc này, 'Bốp' một tiếng đồ sứ vỡ vụn truyền đến, Hắc Viêm Triệt cau

mày đi đến góc tường ngã rẽ cách đó không xa bắt được Viên Cổn Cổn muốn

'chạy tội'.

"Viên Cổn Cổn, những ngày gần đây của em rất thoải mái phải không?"

"Em...Em..." Viên Cổn Cổn nhìn anh, vẻ mặt chột dạ.

"Em không biết ý nghĩa ba chữ trở về phòng này hai hay là muốn thử xem anh có thể dùng roi đánh chết em hay không?"

Viên Cổn Cổn cắn môi dưới, đôi mắt trong suốt trắng đen rõ ràng dè dặt cẩn thận nhìn anh không có trả lời.

Hắc Viêm Triệt quay đầu nhìn nhìn Khấu Lê Lạc ngồi trên sô pha lạnh giọng

nói "Con phải đi chế tạo đời sau, cha mẹ tự nhiên." Nói xong cũng không quản phản ứng của bọn họ, dễ dàng ôm con nhóc nào đó đang giãy dụa

không ngừng xoay người đi về phòng.

Khấu Lê Lạc nhìn bóng lưng

bọn họ, lấy tay che khuôn mặt mặt hoàn mỹ làm tổ trong lòng Hắc Viêm

Tước, nhẹ nhàng lẩm bẩm "Nếu lúc trước em không dẫn Ký Dao đến đây, hôm

nay sẽ không xảy ra chuyện như vậy."

"Trên thế giới không có

nhiều nếu lúc trước như vậy, không nên lo sợ không đâu, tất cả đều là

con bé gieo gió gặt bão." Hắc Viêm Tước khẽ vuốt tóc bạc của bà, nhàn

nhạt nói.

Khấu Lê Lạc thở dài, nhắm mắt lại lẳng lặng nhịp tim

của ông, yêu một người, thật sự sẽ làm người ta đánh mất bản tính sao?

Ký Dao đã từng dịu dàng tươi ngọt như vậy, yêu có thể điên cuồng đến mức này, chữ tình làm người ta tổn thương, đúng là lý lẽ nghìn đời không

thay đổi. Phòng ngủ chính nhà họ Hắc.

Viên Cổn Cổn bị anh thô lỗ ném ở trên giường lớn, hơi ủy khuất xoa xoa cái mông đáng thương tội nghiệp nhìn

khuôn mặt không biểu cảm của Hắc Viêm Triệt.

"Nghe được bao nhiêu?" Hắc Viêm Triệt khoanh hai tay trước ngực lạnh lùng nhìn người nào đó trên giường.

"Toàn bộ." Viên Cổn Cổn xê dịch vào trong, nhỏ giọng meo meo.

Hắc Viêm Triệt lẳng lặng nhìn cô, không nói gì.

Không khí hơi im lặng, nhưng người nào đó vẫn không nhịn được mở miệng hỏi "Triệt, chị Ký Dao..."

"Đã chết." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt phun ra hai chữ, ngồi lên trên giường.

Viên Cổn Cổn ngẩn người, không biết nên phản ứng thế nào.

Hắc Viêm Triệt nhìn bộ dáng ngốc nghếch của cô, vươn tay bế cô trên đùi, hung hăng bấm một cái vào cái mông vểnh cao của cô.

"Đau!" Viên Cổn Cổn khẽ gọi một tiếng bắt lấy tay anh.

"Dám nghe lén còn sợ đau?"

"Nếu không phải là anh không để em nghe, em cũng sẽ không nghe lén."

"Cái gì?" Hắc Viêm Triệt không vui nhíu mày, rất rõ ràng là không hài lòng lời của cô.

"Vốn là vậy mà, không phải là giữa vợ chồng nên thẳng thắn thành thật với

nhau, không có bí mật sao? Em làm cái gì đều sẽ nói với anh, nhưng anh

làm cái gì cũng không nói với em, như vậy không công bằng." Viên Cổn Cổn nhìn anh, vẻ mặt nghiêm túc.

"Em làm cái gì đều nói với anh? Hôm kia ăn vụng bánh phô mai, có nói anh hả? Ngày hôm qua lén đưa thuốc cho Á Tư, có nói với anh hả ? Hôm nay ở nhà họ Long điên cuồng ăn đồ ăn

vặt, có nói với anh hả ?"

Viên Cổn Cổn có chút chột dạ, ấp úng một lúc lâu mới nhỏ giọng thì thào "Làm sao mà anh biết?"

"Em cho là ai cũng kém thông minh như em sao?" Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt

liếc cô một cái, trong ánh mắt chứa đựng xem thường dày đặc.

Viên Cổn Cổn bĩu môi không vui nhìn anh.

"Trên cái này thế giới không có ai là không có bí mật, thẳng thắn thành thật

với nhau chính là lúc em muốn đối phương biết rõ tình hình mới xảy ra,

đối với loại người ngu ngốc như em là không cần thiết."

Viên Cổn Cổn tức giận tuột xuống khỏi chân anh, nằm ở trên giường đưa lưng về phía anh.

Hắc Viêm Triệt ôm cô từ sau lưng, bàn tay to tà ác bao trùm tuyết trắng mềm mại được bao bọc trong quần áo.

Viên Cổn Cổn ngẩn người, mặt đỏ muốn hất tay anh ra tiếc rằng không cách

nào làm cho nó di chuyển, cuối cùng đành phải từ bỏ, để mặc cho anh

'xoa tròn bóp dẹp' còn không quên để ý hỏi ra thắc mắc trong lòng.

"Ưm... Triệt, người hôm đó muốn bắt em là chị Ký Dao sao?"

"Ừ."

"Chị ấy rất chán ghét em sao?"

"Hận thấu xương."

"Nhưng trước đây chị ấy rất tốt với em..."

"Hiệu quả diễn kịch."

"Nhưng mà..."

"Tinh thần của em không tệ, chúng ta làm chút vận động đi." Hắc Viêm Triệt

nhàn nhạt nói xong, bàn tay to vung lên, quần áo của người nào đó liền

mở rộng hai bên, da thịt trắng noãn thiếu vải che lấp càng mỏng manh

quyến rũ hơn.

"A... Đừng, em còn có chuyện muốn hỏi." Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, vươn tay muốn kéo quần áo lại.

Hắc Viêm Triệt giữ chặt tay nhỏ bé của cô "Em hỏi của em, anh làm của anh,

chúng ta không ảnh hưởng lẫn nhau, đừng quấy rầy anh."

Viên