XtGem Forum catalog
Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326420

Bình chọn: 9.5.00/10/642 lượt.

tốt sao?" Nhã Tư nhàn nhạt nhìn Á Tư một chút, khóe miệng thoáng hiện tươi cười.

"Không tốt sao?" Á Tư dùng vẻ mặt thảnh thơi nhìn lại anh ta.

"Nhưng đó là phòng tối, em ấy chịu được sao?" Nhã Tư nhíu mày, có chút lo lắng.

"Anh còn có thể quan tâm sống chết của người khác?" Vẻ mặt Á Tư kinh ngạc như bị sét đánh, nhìn chằm chằm vào anh ta.

Nhã Tư nhàn nhạt nhìn lại, không nói gì.

"Chậc chậc, tiểu Cổn Cổn đúng là có bản lĩnh, chẳng những có thể bắt chặt trái tim của chủ nhân biến thái, còn có thể làm cho Nhã Tư chán ghét phụ nữ cũng lo lắng cho em ấy, yêu nghiệt a yêu nghiệt." Á Tư cảm thán lắc đầu.

Nhã Tư nhìn nhìn anh ta, sau cùng lựa chọn coi thường anh ta.

"Yên tâm đi, tôi đánh cuộc 10 vạn với anh, trước ngày mai thiếu gia nhất định tự mình đón em ấy ra." Á Tư vỗ vỗ bờ vai của anh ta, cười gian nói.

"100 vạn, trước 11 giờ tối nay." Nhã Tư không thay đổi nét mặt nhìn anh ta.

Á Tư ngẩn người, lập tức cười lên tiếng "Được a, bạn thân, anh còn chưa ngốc a."

Nhã Tư khinh bỉ nhìn anh ta một chút, lập tức đi ra ngoài, không hề để ý tới tên ‘bại hoại’ lịch sự nào đó!

Á Tư cười hì thu dọn cờ bay trên giường, tiểu Cổn Cổn, ngàn vạn lần em đừng trách anh Á, em xem, vì bồi thường cho em, anh còn giúp em thu dọn cờ bay đấy. . . . . . Đây là tình cảm sâu đậm vĩ đại biết bao nhiêu a. . . . . . Trong phòng tối

Viên Cổn Cổn ôm thân thể của mình, cuộn mình ở góc tường, nơi này rất lạnh rất tối, cũng có chút giống với lòng người, là lạnh , là tối, nhất định là ngày sinh tháng đẻ của cô và anh không hợp nhau, anh vừa nhìn thấy cô liền muốn bốc lửa, hơn nửa mỗi lần đều rất khó hiểu, giống như nàng giẫm trúng cái đuôi của anh vậy, đụng nhẹ liền giận. . . . . . Không đúng. . . . . . Không đụng chạm cũng giận. . . . . . Sau này. . . . . . Tuyệt đối tuyệt đối phải cách anh thật xa, có thể không nói chuyện tuyệt đối không nói lời nào, đánh chết cũng không mở miệng. . . . . . Cái này gọi là cái gì? Càng nói càng sai, không nói không sai! Hu hu. . . . . . Rất lạnh. . . . . . Rất lạnh. . . . . . Ôm chặt túi ấm mà Bạch quản gia lén đưa cho cô, lẳng lặng dựa vào góc tường, âm thầm rớt nước mắt, anh Duệ. . . . . . Cứu em. . . . . .

10 giờ 20 phút tối, Hắc Viêm Triệt lẳng lặng ngồi ở trên giường lớn, không có mở đèn, trong bóng đêm nhìn không ra vẻ mặt của anh. . . . . .

Tiếng đập cửa vang lên, một giọng nữ dễ nghe từ ngoài cửa truyền vào "Thiếu gia?"

"Vào đi."

Bạch Nhã Tĩnh đẩy cửa đi vào, bóng tối làm cho cô bước đi khó khăn. . . . . . Chỉ có thể đứng ở tại chỗ.

"Chuyện gì?" Câu nói lạnh băng từ miệng Hắc Viêm Triệt thốt ra.

"Thiếu gia, có thể thả Cổn Cổn ra hay không, đã vào lâu như vậy rồi, thân thể Cổn Cổn chịu không nổi , dù sao em ấy vẫn là đứa bé a." Bạch Nhã Tĩnh nhẹ nhàng nói, giọng nói mềm mại làm cho người ta cực kỳ thoải mái.

"Cô đã thấy qua đứa bé nào ‘khổng lồ’ như vậy sao?" Hắc Viêm Triệt kéo căng khóe miệng châm chọc.

Bạch Nhã Tĩnh ngẩn người, tiếp tục nói "Thiếu gia, Cổn Cổn cũng chưa từng được huấn luyện nữ giúp việc , trước khi đến đây em ấy là thiên kim tiểu thư chân chính, người trong nhà yêu thương cưng chiều là tất nhiên không phải nói, cho dù tư tưởng của em ấy không trưởng thành cũng là chuyện thường, không phải sao?"

"Đó là chuyện của cô ta, không liên quan đến tôi."

"Thiếu gia, lần này Cổn Cổn làm sai cái gì chứ? Nếu là ngài cho phép em ấy nghỉ ngơi, như thế thời gian tiêng tư em ấy làm cái gì đều là tự do của em ấy, không phải sao?"

"Ra ngoài, nể tình cô là con gái vú Bạch, tôi không dùng chữ cút." Hắc Viêm Triệt gằn từng tiếng nói, giọng điệu lạnh lùng làm cho người ta không rét mà run.

Bạch Nhã Tĩnh thở dài, nhỏ giọng nói "Cổn Cổn phát sốt rồi." Nói xong nhẹ nhàng đóng cửa, đi ra ngoài.

Hắc Viêm Triệt lẳng lặng nhìn ngoài cửa sổ, ánh trăng chiếu sáng lên người anh một tầng ánh sáng huyền ảo, làm cho anh nhìn như mông lung mà duy nhất. . . . . . Phát sốt rồi sao? Thật đúng là yếu ớt a. . . . . .

10 giờ 45 phút tối, phòng ngủ chủ nhân nhà họ Hắc truyền đến một tiếng động to lớn, đêm đó, cánh cửa màu tím lộng lẫy cao hơn hai thước trong truyền thuyết này xuất hiện hai dấu vết khe hở rất sâu. . . . . . Đương nhiên, đây đều là sau này hãy nói.

Hắc Viêm Triệt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của quả cầu thịt tựa vào góc tường, đi qua vỗ vỗ mặt cô "Viên Cổn Cổn."

Không phản ứng. . . . . .

"Viên Cổn Cổn." Lại vỗ vỗ. . . . . .

Vẫn không phản ứng. . . . . .

Hắc Viêm Triệt nhíu mày, bế cô lên đi ra phòng tối.

Viên Cổn Cổn nằm ở trên giường lớn, nặng nề ngủ.

"Cô ấy làm sao vậy?" Hắc Viêm Triệt ngồi ở một bên nhìn bác sĩ, phát ra khí lạnh.

"Phát, phát sốt rồi. . . . . . Tôi, tôi đã tiêm thuốc hạ sốt cho cố ấy, nên, nên không có việc gì rồi. . . . . ." Bác sĩ nhìn của khuôn mặt tuấn tú của anh, lắp bắp nói.

"Ra ngoài." Hắc Viêm Triệt cũng không nhìn ông ta cái nào, lạnh lùng ra lệnh .

"Vâng" Bác sĩ lau mồ hôi lạnh trên trán, nhanh chóng chạy ra ngoài.

Hắc Viêm Triệt lẳng lặng khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng của cô, trong lòng hiện lên một cảm giác không biết tên, hình như là. . . . . . Hố