có hình dáng hoàn mĩ, no đủ vểnh cao cứ như vậy mà chiếu vào trong mắt anh.
Viên Cổn Cổn giãy dụa muốn che lại, lại bị anh kìm chặt hai tay giơ lên trên cao không cách nào nhúc nhích.
Hắc Viêm Triệt thở gấp, lớn như vậy nhưng lần đầu tiên có dục vọng mãnh liệt như vậy, mãnh liệt đến đau đớn.
"Hu hu. . . . . . Đừng. . . . . ." Cả người Viên Cổn Cổn cứng ngắc nhỏ giọng nói, mang theo tiếng khóc nức nở.
Hắc Viêm Triệt ngoảnh mặt làm ngơ, vuốt ve nơi mềm mại của cô, cúi đầu hôn lên.
"Ừm. . . . . ." Viên Cổn Cổn đỏ mặt rên rĩ ra tiếng, cô không muốn. . . . . . Nhưng mà không kiềm chế được, rất kỳ lạ, cô không muốn như vậy.
Hắc Viêm Triệt say sưa vỗ về chơi đùa thân thể của cô, mãi đến lúc nghe được tiếng khóc của cô mới cứng ngắc ngẩng đầu nhìn cô.
"Tôi không muốn. . . . . . Hu hu. . . . . . Tôi không muốn như vậy, thiếu gia. . . . . ." Viên Cổn Cổn khóc nói, bộ dáng điềm đạm đáng yêu làm cho Hắc Viêm Triệt đau lòng, nửa người dưới cũng càng đau hơn.
Edit : babynhox (Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn)
Đột nhiên Hắc Viêm Triệt đứng dậy, cáu kỉnh đấm vào tường, lạnh giọng nói "Câm miệng, ngủ!." Nói xong xoay người đi vào phòng tắm, ‘phanh’ một tiếng đóng cửa lại, Viên Cổn Cổn liền giật mình, nắm chăn mỏng lên che đậy thân thể của mình, ngồi dậy nhìn cánh cửa phòng tắm đến uất ức, anh tức giận. . . . . . Nhưng mà mẹ từng nói, không phải hai người yêu nhau thì không thể làm chuyện này. Xoa xoa nước mắt, cài lại nút váy ngủ, đứng dậy đi ra phòng.
Hắc Viêm Triệt ‘dập tắt ’ dục vọng của mình, mở cửa lại phát hiện không thấy cơm nắm trên giường đâu, mắng nhỏ một tiếng, đi tới phòng của cô.
Viên Cổn Cổn nằm trên giường lớn màu hồng, nhớ tới chuyện vừa rồi anh làm với cô, mặt đỏ không bình thường, sờ sờ cổ của mình, trên đó còn có vết hồng anh để lại, dường như hơi thở nóng rực còn quanh quẩn quanh cô làm cho cô hơi mất hồn. "Viên Cổn Cổn!"
Một tiếng rống to đã gọi hồn phách đang bay vào cõi thằng tiên của cô nhóc nào đó trở về, Viên Cổn Cổn liền giật mình, ngồi dậy nhìn vẻ mặt khó coi của Hắc Viêm Triệt.
"Ở đây. . . . . ." Người nào đó ngập ngừng nói.
"Ai cho em đi ?" Hắc Viêm Triệt không cần tốn nhiều sức đã xách cô từ trên giường lên, hung hăng véo một cái ở trên mông của cô.
"A. . . . . . Đừng véo, đều đã bầm tím rồi." Viên Cổn Cổn kêu đau một tiếng, ủy khuất nói.
"Vậy thì tiếp tục làm đến đen!" Hắc Viêm Triệt không để ý cô chống cự, tàn nhẫn tiếp tục véo một cái lại một cái ở trên mông của cô.
"A. . . . . . Thiếu gia, không. . . . . . A. . . . . . Tôi sai rồi thiếu gia." Viên Cổn Cổn quay tới quay lui vẫn không xoay khỏi phạm vi khống chế của anh, đành phải ôm mông nhỏ của mình ngoan ngoãn nhận sai, tuy căn bản là cô không biết cô đã làm gì đắc tội anh.
Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, ôm lấy cô đi trở về phòng của mình.
Trong phòng ngủ chính.
Hai tay của Viên Cổn Cổn ôm cái mông luôn bị thương của mình, đứng ở bên giường đáng thương tội nghiệp nhìn Hắc Viêm Triệt năm ở trên giường.
"Còn chưa lên? Chờ tôi hầu hạ em?" Hắc Viêm Triệt lạnh giọng nói, đôi mắt tím không vui nhìn cô.
Viên Cổn Cổn ngoan ngoãn trèo lên giường, co rút ở mép giường.
Hắc Viêm Triệt nhìn động tác của cô. ngọn lửa không tên bốc cháy lên, rống to "Tới gần đây một chút!"
Viên Cổn Cổn ngẩn người, xê dịch tới.
Hắc Viêm Triệt mất hết kiên nhẫn kéo cô qua, kéo vào trong lòng, tức giận nói "Còn tới cạnh giường ngủ, liền đá em xuống."
Viên Cổn Cổn nhìn nhìn mặt anh, không nói gì.
Hắc Viêm Triệt lườm cô một cái, tắt đèn, để cho bóng tối bao phủ bọn họ.
Viên Cổn Cổn hơi khẩn trương cương cứng ở trong lòng anh, im lặng.
Một lúc sau, Viên Cổn Cổn mở miệng nhỏ giọng hỏi." Thiếu gia. . . . . . Anh ngủ rồi sao?"
Không trả lời.
"Thiếu gia, anh. . . . . A. . . . . ." Viên Cổn Cổn nhẹ nhàng kéo kéo áo ngủ của Hắc Viêm Triệt, lại bị anh véo lên mông một cái.
"Ngủ." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.
Viên Cổn Cổn vươn tay muốn che cái mông của mình, lại bị anh đánh hất ra, còn quá đáng phủ tay ở bên trên không nhúc nhích.
"Đây là của tôi. . . . . ." Viên Cổn Cổn không vui muốn nói cái gì đó.
"Hả?" Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt phát ra một âm đơn, âm đơn này rất có sức uy hiếp.
"Của anh. . . . . ." Viên Cổn Cổn cúi đầu rầu rĩ nói.
Hắc Viêm Triệt hài lòng vỗ vỗ đầu của cô, không nói gì.
"Thiếu gia, tôi ngủ không được." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng nói.
Hắc Viêm Triệt không để ý cô, chỉ là ôm cô xiết chặt vào lòng hơn một chút.
"Thiếu gia chúng ta nói chuyện có được không?" Viên Cổn Cổn cọ xát ngực của anh theo bản năng, có chút vị làm nũng.
Hắc Viêm Triệt không nói gì.
Viên Cổn Cổn thấy anh không phản đối, bắt đầu nhỏ giọng nói "Tôi thích có người ngủ chung với tôi, còn anh thì sao thiếu gia?"
"Ngủ một mình." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt trả lời.
"Vậy vì sao muốn tôi chuyển qua đây?" Viên Cổn Cổn ngẩn người, nhỏ giọng hỏi.
Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, không nói chuyện.
"Lúc nhỏ tôi thích ngủ chung với mẹ, nhưng sau khi cha tìm tôi và mẹ về thì tôi cũng rất ít có cơ hội có thể ngủ với mẹ, bởi vì cha không cho, cho nên tôi luôn lén trèo lên giường của an
