h Duệ ngủ, anh Duệ rất tốt, lúc còn nhỏ anh ấy kể chuyện xưa cho tôi nghe còn vỗ lưng dỗ tôi ngủ, sau này đến lúc tôi 15 tuổi, đột nhiên có một ngày anh ấy không cho tôi ngủ với anh ấy nửa, ngay cả buổi tối tôi lén trèo lên giường anh ấy, anh ấy cũng ôm tôi trở về phòng không chịu để tôi ngủ với anh ấy, sau đó. . . . . . Sao vậy thiếu gia?" Viên Cổn Cổn nói đến một nửa đột nhiên vươn tay che mắt lại, không hiểu sao đột nhiên Hắc Viêm Triệt lại bật đèn.
"Lăn xuống đi." Hắc Viêm Triệt lạnh giọng nói.
"Thiếu gia. . . . . ." Viên Cổn Cổn ngẩn người, không biết vì sao anh lại tức giận.
"Lăn xuống đi!" Hắc Viêm Triệt rống lớn.
Viên Cổn cổn liền hoảng sợ, xuống giường, nhìn anh không biết nên làm sao .
Hắc Viêm Triệt tắt đèn, không để ý đến cô nửa.
Viên Cổn Cổn đứng ở bên giường, cho đến lúc đứng mệt mỏi mới ngồi ở trên đất, ai. . . . . . Cô thật sự không hiểu,rốt cuộc là mình đã làm gì chọc giận anh rồi . . . . . .
Hắc Viêm Triệt lẳng lặng nhìn mỗi một hành động của cô, khả năng nhìn ban đêm làm cho anh nhường nhìn thấy rõ ràng vẻ mặt không hiểu gì của cô, từ lúc nghe hai chữ anh Duệ thì lửa giận trong lòng chưa từng giảm xuống, nhắm mắt xoay người lại, con bé ú đáng chết, cô gái ngu ngốc, khốn kiếp!
Không biết qua bao lâu, người trên giường còn chưa buồn ngủ, người dưới giường đã phát ra tiếng hít thở đều đều, rất rõ ràng cho thấy là đang ngủ. Hắc Viêm Triệt phiền chán mở to mắt nhìn về phía cơm nắm đang cuộn mình dựa vào tường kia, khả năng thích ứng hoàn cảnh của cô rất tốt, như vậy cũng có thể ngủ được, căn bản là không có chút hối lỗi nào, nhắm đôi mắt phụt cháy lửa lớn lại, không để ý đến cô nửa, anh vốn nghĩ chỉ cần cô hối lỗi anh liền cho cô lên giường, kết quả. . . . . . Tốt lắm, cô ngủ ở đó cả đời đi!
Sáng sớm, Viên Cổn Cổn cảm giác có người đá cô, mở mắt mơ màng ra, meo meo nói "Thiếu gia. . . . . . Chào buổi sáng."
Gương mặt Hắc Viêm Triệt lạnh lùng, không nói gì.
Viên Cổn Cổn duỗi thắt lưng, dụi dụi mắt, đứng dậy nhìn anh ngây ngốc .
Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng xoay người đi vào phòng tắm, Viên Cổn Cổn gãi gãi đầu giúp anh sửa sang lại giường lớn.
Một lúc sau, Viên Cổn Cổn đi vào phòng tắm nhìn nhìn Hắc Viêm Triệt, cầm lấy dụng cụ rửa mặt của mình bắt đầu rửa mặt đánh răng, còn thỉnh thoảng liếc trộm Hắc Viêm Triệt đang cạo râu bên cạnh.
Hắc Viêm Triệt cạo râu xong chuẩn bị đi ra khỏi phòng tắm, lại bị một đôi tay nhỏ bé kéo lấy ống tay áo. "Thiếu gia, anh còn đang tức giận sao?" Viên Cổn Cổn mở miệng hỏi.
Hắc Viêm Triệt không nói gì cũng không quay đầu lại.
"Anh đừng tức giận, tôi sai rồi." Viên Cổn Cổn kéo kéo tay áo của anh, nhỏ giọng nói.
"Sai ở đâu?" Hắc Viêm Triệt xoay người lạnh lùng nhìn cô.
"Sai. . . . . . Sai. . . . . ." Viên Cổn Cổn nhìn lại anh, sai sai sai nửa ngày vẫn không có câu sau.
Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng bỏ tay cô ra, muốn bước đi.
Viên Cổn Cổn lại kéo lấy tay áo của anh, sốt ruột nói "Tôi không nên làm ồn anh ngủ, tôi sai rồi."
Hắc Viêm Triệt lặng lẽ nhìn cô, không nói gì.
"Không đúng? Vậy. . . . . . Tôi không nên tựa vào góc tường ngủ khi chưa có sự cho phép của anh?" Viên Cổn Cổnnhìn nhìn vẻ mặt lạnh như băng của anh, nuốt nuốt nước miếng nhỏ giọng nói.
Hắc Viêm Triệt phẫn nộ bỏ tay cô ra, dùng sức tát một cái vào đầu của cô, rống to "Không cho em ăn bữa sáng, cút tới phòng số 15 cho tôi."
Viên Cổn Cổn nhìn nhìn anh, ôm đầu của mình khóc chạy ra ngoài.
Hắc Viêm Triệt nhìn bóng lưng của cô, cáu kỉnh đi ra khỏi phòng.
11 giờ trưa, phòng sách.
Hắc Viêm Triệt nhìn cô gái mặc đồ công sở đeo mắt kính tóc quắn lên thật kỹ lưỡng, lạnh giọng nói "Một yêu cầu duy nhất, đối với cô ấy, không thể mắng không thể đánh."
"Hắc tiên sinh, xin ngài yên tâm, tôi sẽ không làm loại chuyện này." Cô gái cười khẽ một chút, lễ phép nói.
"Nhã Tư, đưa cô ấy đến phòng số 15, sau này sẽ dạy học ở đó." Hắc Viêm Triệt cầm lấy ly cà phê tao nhã uống một ngụm, nhàn nhạt ra lệnh.
Edit : babynhox (Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn)
"Dạ, chủ nhân." Nhã Tư khom lưng nói với Hắc Viêm Triệt, sau dùng tay ra dấu mời cô gái kia "Mời bên này, Thẩm tiểu thư."
"Làm phiền." Cô gái cười cười, đứng dậy đi theo phía sau anh ta.
Viên Cổn Cổn ngồi ở trên sofa, nhàm chán xem TV, thở dài, thật sự là không biết vì sao anh lại tức giận như vậy.
Tiếng đập cửa vang lên, Viên Cổn Cổn đứng dậy mở cửa.
"Cổn Cổn." Nhã Tư cười nhạt gọi.
"Anh Nhã." Viên Cổn Cổn thấy anh ta lập tức lộ ra nụ cười ngọt ngào.
Nhã Tư đi vào, Viên Cổn Cổn mới phát hiện ở phía sau còn có một cô gái xem ra rất chuyên nghiệp.
"Cổn Cổn, vị này là Thẩm Thấm, Thẩm tiểu thư là cô giáo chủ nhân mời cho em, từ hôm nay trở đi cô ấy sẽ dạy em khóa học về việc văn phòng, phòng này chính là chỗ để em học."
"Thẩm tiểu thư, đây là Viên Cổn Cổn." Nhã Tư nhàn nhạt giới thiệu.
Viên Cổn Cổn ngẩn người, lập tức cười ngọt ngào"Chào chị Thẩm, làm phiền chị rồi."
Thẩm Thấm nhìn nét mặt tươi cười đáng yêu của cô, nhẹ nhàng nói "Đừng khách sáo, chuyện nên làm."
"Cổn Cổn cố lên." Nhã Tư cười khẽ nói, sau đó đi ra ngoài.
"Tạm biệt anh Nhã." Viên