XtGem Forum catalog
Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327611

Bình chọn: 9.00/10/761 lượt.

ho em ăn."

Viên Cổn Cổn sửng sốt, lập tức nói "Tôi không cần nước miếng, tôi muốn bánh ngọt!"

Hắc Viêm Triệt không vui nhếch mày kiếm, bóp chặt mặt của cô lạnh giọng nói "Không cho."

Viên Cổn Cổn nhìn anh, rất rõ ràng là không vui.

Hắc Viêm Triệt nhìn lại cô, vẻ mặt em muốn thế nào.

Viên Cổn Cổn chép chép miệng, đột nhiên vươn tay mở ngăn kéo của anh, một hộp chocolate đóng gói đẹp đẽ lẳng lặng nằm ở đó, chỉ thấy cô vươn tay muốn cầm lấy, ‘bốp’ một tiếng, tay nhỏ bé của người nào đó đã bị đánh trúng.

"A. . . . . ." Viên Cổn Cổn bị đau kêu một tiếng rụt tay về.

"Lá gan trở nên lớn rồi, còn dám trộm đồ?" Hắc Viêm Triệt cười lạnh nhìn cô.

"Đây vốn là của tôi, là vú Bạch tặng cho tôi ." Viên Cổn Cổn sờ sờ tay nhỏ bé bị đánh đến hồng hồng, ủy khuất nói.

"Toàn thân cao thấp trên người em có chỗ nào không phải là của tôi?" Hắc Viêm Triệt hỏi lại

Viên Cổn Cổn chép chép miệng, nhỏ giọng meo meo "Tôi là của anh, chocolate là của tôi."

"Em không tư cách bàn điều kiện với tôi." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

"Tôi muốn ăn. . . . . . Đây là vú Bạch cho tôi , là của tôi, là của tôi." Viên Cổn Cổn muốn đưa tay tới lấy, nhưng là nhìn nhìn vẻ mặt không vui của Hắc Viêm Triệt, chỉ có thể dừng ở nửa đường, nóng vội sắp khóc.

"Không cho ăn." Hắc Viêm Triệt xấu xa đóng ngăn kéo lại, không nhìn ‘ánh mắt mong đợi’ của cô.

Viên Cổn Cổn nhìn ngăn kéo bị đóng lại, sốt ruột nói "Tôi muốn ăn bánh ngọt!"

"Không cho."

"Anh nói không giữ lời, anh đã nói sau khi tan học tôi có thể ăn bánh ngọt." Viên Cổn Cổn bất mãn lớn tiếng nói.

"Em dám lớn tiếng với tôi?" Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, vẻ mặt em thử nói lại xem.

Viên Cổn Cổn Cổn nhìn anh, giận dỗi lấy tay che mắt lại.

Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, không để ý đến cô.

Đột nhiện Viên Cổn Cổn cảm thấy co rút, vươn tay che bụng, nét mặt rất đau đớn.

"Thế nào? Không ăn bánh ngọt liền phát độc?" Hắc Viêm Triệt trào phúng nói.

Viên Cổn Cổn nhìn anh, lắc lắc đầu, thì thầm nói "Đau. . . . . ."

Hắc Viên Triệt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trong phút chốc đã trắng bệch, thu lại dáng vẻ đùa giỡn, có chút sốt ruột nói "Sao vậy?"

Viên Cổn Cổn cảm giác dưới người mình có thứ gì đó chảy ra, đau đến cuộn mình lại.

Hắc Viêm Triệt ngửi thấy mùi máu tươi, lớn tiếng nói "Sao vậy? Nói chuyện với em đấy."

Mặt Viên Cổn Cổn như đưa đám, không biết nên nói như thế nào.

"Gọi bác sĩ!" Đột nhiên Hắc Viêm Triệt rống to với Nhã Tư đứng ở một bên.

Nhã Tư vội vàng chạy ra ngoài.

"Đừng. . . . . ." Viên Cổn Cổn kéo lấy quần áo của anh, lắc lắc đầu.

"Đừng nói nhảm." Hắc Viêm Triệt lớn tiếng quát, ôm cô chạy về phòng.

Trong phòng, Hắc Viêm Triệt kéo mở quần áo của cô, sốt ruột muốn tìm nơi phát ra mùi máu tươi.

"Thiếu gia. . . . . . Làm gì vậy. . . . ." Viên Cổn Cổn cuộn thân thể mình lại, yếu ớt nói.

"Em bị thương ở đâu?" Hắc Viêm Triệt lớn tiếng nói.

"Không có." Viên Cổn Cổn nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn lại, không hiểu lý do. "Còn dám nói không có, trên người em có mùi máu tươi." Hắc Viêm Triệt sốt ruột rống lên.

Viên Cổn Cổn sửng sốt, ngơ ngác nhìn anh.

"Nói mau!" Hắc Viêm Triệt nóng nảy đấm mạnh xuống giường lớn.

Viên Cổn Cổn liền hoảng sợ, ngập ngừng nói "Tôi. . . . . . Tôi đến kỳ kinh nguyệt rồi."

Hắc Viêm Triệt sửng sốt, cứng ngắc tại chỗ.

Viên Cổn Cổn nhăn mày lại, co rút lại thành vòng tròn, đau đến kêu ra tiếng.

"Vậy làm sao bây giờ?" Hắc Viêm Triệt phản ứng kịp, nhìn bộ dáng đau đớn của cô có chút trở tay không kịp.

"Vú Bạch, gọi vú Bạch đến đi. . . . . ." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng nói.

Trong phút chốc Hắc Viêm Triệt liền di chuyển biến mất trước mắt cô, vú Bạch nhanh chóng xuất hiện ở trong phòng.

"Đến đây, Cổn Cổn ăn hết đi." Bạch quản gia nâng Viên Cổn Cổn cuộn mình thành vòng tròn ở trên giường dậy, đúc hai viên thuộc mày trắng vào trong miệng cọ, cầm lấy ly nước đưa đến bên miệng có.

"Vú Bạch. . . . . ." Viên Cổn Cổn nuốt viên thuốc vào, đầu đầy mồ hôi lạnh gọi nhỏ.

"Đừng sợ, không có chuyện gì , chúng ta vào phòng tắm." Bạch quản gia nhẹ giọng an ủi, đỡ cô đi vào phòng tắm.

Hắc Viêm Triệt nhìn bóng lưng của cô, lo lắng không yên đi tới đi lui ở trong phòng, đến khi Bạch quản gia đỡ cô đi ra, tiến lên ôm lấy cô, đặt cô ở trên giường, nhỏ giọng hỏi "Tiểu Bàn, thế nào rồi?"

"Đau. . . . . ." Viên Cổn Cổn khóc nức nở phun ra một chữ.

"Vú Bạch! Cô ấy đau!" Hắc Viêm Triệt nhìn Bạch quản gia, sốt ruột rống lên.

"Thiếu gia ngài đừng sốt ruột, tôi đi lấy túi nước ấm đến." Bạch quản gia khom lưng xoay người đi ra khỏi phòng.

Hắc Viêm Triệt mắng nhỏ một tiếng, lên giường ôm cô vào trong lòng, nhẹ nhàng vuốt ve bụng của cô nhẹ giọng nói "Đợi một lát sẽ không có gì nửa" Từ trước đến giờ anh đều không biết, phụ nữ đến kỳ kinh nguyệt lại đau đớn như vậy.

Viên Cổn Cổn phát ra tiếng rên rất nhỏ, ru rú ở trong lòng anh nói không ra lời.

Một lúc sau Bạch quản gia đi đến, một tay cầm túi nước ấm một tay bưng một cái khat, đưa túi nước ấm cho Hắc Viêm Triệt, nhàn nhạt nói "Thiếu gia, để cái này lên bụng dưới của con bé."

Hắc Viêm Triệt nhận lấy túi nước ấm, làm theo lời bà nói.