Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327551

Bình chọn: 8.00/10/755 lượt.

n ra một khuôn mặt tuấn tú hoàn mỹ, tóc trắng mắt tím, còn có nụ cười lạnh quen thuộc, cái tay hung ác, theo bản năng lại run một cái, trong lúc gấp gáp người nào đó chợt nảy ra một ý nghĩ, rút giấy ở trên tủ đầu giường xoa nắn thành hình cầu, sau đó dùng giấy gói kẹo bao lấy nó, bỏ lại từng cái vào trong hộp nhỏ, may mà cô nhớ được cách mẹ dạy, như vậy thì sẽ không bị phát hiện . Đúng lúc này, một tiếng nhạc vang lên, dọa cho người nào đấy có tật giật mình nhảy dựng lên, cầm lấy di động nhìn nhìn, nhấn phím nghe.

"Anh Duệ?"

"Ừ, là anh, gần đây có khỏe hay không?" Giọng nói từ tính của Na Tịch Thịnh Duệ từ trong điện thoại truyền đến.

"Cũng không tệ, còn mọi người?" Viên Cổn Cổn cười nói.

"Mọi người đều khỏe, Cổn Cổn, em khẳng định là không đi học sao? Là vì chuyện lần trước? Anh Duệ đổi trường cho em có được không?" Na Tịch Thịnh Duệ nhẹ giọng hỏi.

"Nhưng mà thiếu gia nói không cho em đi học." Viên Cổn Cổn túm lấy tóc, chơi đùa tóc dài của mình.

Na Tịch Thịnh Duệ nhướng lông mày, im lặng.

"Alo? Anh Duệ, anh còn ở đó không?" Viên Cổn Cổn nhỏ giọng meo meo.

"Ở đây, vậy bây giờ em thế nào?" Na Tịch Thịnh Duệ nhàn nhạt hỏi.

"Thiếu gia mời một cô giáo cho em, dạy em chương trình học văn phòng."

"Phải không, em học như thế nào?" Khóe miệng Na Tịch Thịnh Duệ kéo ra chút cười khẽ, nhưng con ngươi trong mắt lại không hề cười.

"Rất tốt, cô giáo khen em rất nghe lời." Viên Cổn Cổn đắc ý nói.

"Ha ha, Cổn Cổn của anh thật ngoan."

"Anh Duệ, anh có rảnh thì đến gặp em đi, xế chiều năm giờ mỗi ngày em đều sẽ đưa cô giáo ra cửa, anh tới gặp em có được không? Em rất nhớ anh." Viên Cổn Cổn cười hì hì làm nũng .

"Được, hai ngày nửa sẽ đến gặp em, ngoan ngoãn biết không." Na Tịch Thịnh Duệ dịu dàng nói.

"Anh phải cúp máy sao?" Viên Cổn Cổn meo meo, hơi không muốn.

"Đúng vậy, bắt đầu bận rồi." Na Tịch Thịnh Duệ cười cười, dường như có thể nhìn thấy bộ dáng mếu máo của cô.

"Vậy được rồi, anh nhất định phải tới gặp em đó." Viên Cổn Cổn chép chép miệng, nhỏ giọng nói.

"Được."

"Vậy anh cúp máy trước đi."

Na Tịch Thịnh Duệ giật giật khóe miệng, cúp điện thoại.

Viên Cổn cổn nghe được tiếng cúp máy truyền đến bên tai, mới đè phím kết thúc cuộc gọi, để điện thoại ở đầu giường, thoải mái nằm ở trên giường, lộ ra nét cười ngọt ngào, anh Duệ sắp đến thăm cô , thật tốt. . . . . .

10 giờ tối, Hắc Viêm Triệt đi vào phòng, nhìn nhìn cơm nắm ôm laptop không biết đang nhìn cái gì mà vừa nhìn không chớp vừa rơi nước mắt lả tả, nhíu nhíu đầu mày đi qua lấy laptop trên người cô, không vui nói "Em lại khóc cái gì!"

Viên Cổn Cổn nhìn anh, khịt khịt mũi nhỏ giọng meo meo "Thiếu gia, anh đã về."

"Thu nước mắt lại cho tôi!" Mắt tím của Hắc Viêm Triệt tối sầm lại, lạnh giọng nói.

Viên Cổn Cổn nghe lời lau nước mắt, hai tay mở ra muốn anh ôm.

Lửa giận trong lòng Hắc Viêm Triệt khi nhìn thấy động tác này liền nhanh chóng biến mất, ngồi xuống giường bế cô đặt lên chân, nhàn nhạt nói "Em khóc cái gì? Đau bụng?"

Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, nhỏ giọng thì thào "Tôi đang xem phim 'Mười giao hẹn của tôi và chó', rất cảm động, rất buồn."

Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, cơm nắm này xem phim đến khóc .

Viên Cổn Cổn nhìn anh nức nở nói "Chủ nhân và chó có mười giao hẹn, sau đó con chó này chết, thật đáng thương."

"Giao hẹn gì?" Hắc Viêm Triệt nhìn người nào đó nước mắt lưng tròng, nhàn nhạt hỏi.

"1. Xin kiên nhẫn với tôi một chút.

2. Tin tôi, giống như tôi tin người.

3. Xin đừng quên tôi cũng có tim.

4. Tôi không nghe lời người là có nguyên nhân.

5. Xin nói chuyện với tôi nhiều một chút, tuy rằng tôi không nói ngôn ngữ con người nhưng tôi có thể hiểu rõ ý của người.

6. Đừng đánh tôi, xin đừng quên chân của tôi chạy nhanh hơn người.

7. Nếu tôi già đi, xin hãy chăm sóc tôi.

8. Tôi chỉ có thể sống khoảng mười năm cho nên thỉnh xin người hãy ở cùng tôi.

9. Người có thể đi đến trường, có rất nhiều bạn bè nhưng tôi chỉ có người.

10. Khi tôi chết, xin nhờ người, xin người làm bạn ở bên cạnh tôi, xin người nhớ kỹ, tôi mãi mãi yêu người."

Viên Cổn Cổn vừa khóc vừa nói lời thoại thuộc lòng ra . Hắc Viêm Triệt lau nước mắt ngập lụt của cô, nhàn nhạt nói"Không cho khóc, rất xấu."

Viên Cổn Cổn vừa ôm cổ anh khóc vừa meo meo nói "Thiếu gia, anh có biết không? Đám động vật thật là mong muốn như vậy, chỉ cần loài người đối xử với chúng tốt một chút, chúng nó bảo vệ anh, chúng nó sẽ nghe anh nói chuyện, mặc kệ anh vui hay là không vui, chúng nó đều sẽ ở bên cạnh anh, nhưng mạng sống chúng nó quá ngắn, tôi cũng rất sợ đám Tiểu Viên chết mất, nếu chúng nó cũng chết ở trước mặt tôi giống như con chó trong phim kia, tôi nhất định sẽ đau lòng chết."

Hắc Viêm Triệt vuốt nhẹ lưng của cô không nói gì.

"Có nhiều lúc tôi nghĩ, nếu người nhà chết trước tôi thì phải làm sao? Anh nói đi phải làm sao?" Dường như Viên Cổn Cổn nghĩ tới hình ảnh kia, khóc thành tiếng.

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không biết sao cô nói từ chó mà kéo đến người , nhíu nhíu mày lạnh giọng nói "Em rất rảnh rỗi mới ở đây lo lắng vớ vẩn vô ích."

Viên Cổn Cổn ôm chặt anh không nói gì.