Bạch quản gia bưng chén trên khay, đi đến bên giường nhỏ giọng nói "Cổn Cổn, uống chút canh đậu hủ rau chân vịt đi."
"Để tôi." Hắc Viêm Triệt lấy chén trong tay Bạch quan gia, múc một muỗng đưa tới bên miệng thổi nguội rồi đúc vào miệng Viên Cổn Cổn.
Sau khi uống một chén canh, sắc mặt Viên Cổn Cổn hơi tốt lên một điểm, nhưng bộ dáng vẫn rất khó chịu.
"Sau đó thì sao?" Hắc Viêm Triệt đưa chén không cho Bạch quản gia, nhàn nhạt hỏi.
"Chú ý giữ ấm, để con bé ngủ." Bạch quản gia nhìn nhìn bộ dáng tinh thần không tốt của Viên Cổn Cổn, nhẹ nhàng nói.
"Đã biết, đi xuống đi." Hắc Viêm Triệt vuốt ve tóc của cô, ra lệnh.
"Thiếu gia, bác dĩ đã đến, có muốn mời ông ta vào hay không?" Bạch quản gia nhỏ giọng hỏi.
Hắc Viêm Triệt lắc lắc đầu"Thôi, kêu ông ta đi đi."
"Vâng" Bạch quản gia khom lưng xoay người rời khỏi phòng.
Hắc Viêm Triệt ôm Viên Cổn Cổn nằm ở trên giường, đắp chăn xong gắt gao ôm cô.
"Thiếu gia. . . . . . Khó chịu. . . . . . Đau." Viên Cổn Cổn vùi mặt ở trong lòng Hắc Viêm Triệt, khóc nức nở thì thầm nói, cô đến đây lâu như vậy, bình thường lúc đau bụng kinh đều là vú Bạch chăm sóc cho cô, đúng lúc mấy ngày đó lại không thấy mặt anh, không có người nhà yêu thương, cắn chặt răng đi qua, nhưng bây giờ anh ôm cô, không biết vì sao trong lúc vô tình muốn làm nũng, giống như muốn đòi hỏi anh yêu thương cưng chiều vậy.
"Một chút sẽ không đau nửa." Hắc Viêm Triệt vỗ nhẹ phía sau lưng của cô, giọng nói rất nhẹ rất nhẹ.
"Ừm. . . . . ." Viên Cổn Cổn mơ màng lên tiếng, dưới sự vỗ về nhẹ nhàng của anh, ý thức dần dần mơ hồ.
Hắc Viêm Triệt nghe thấy tiếng hít thở đều đều của cô thì thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trên trán cô, cực kỳ đau lòng. . . . . .
Ban đêm.
Trong bóng đêm, đột nhiên Hắc Viêm Triệt mở mắt tím ra, nhỏ giọng nói "Các người đến làm gì?"
"Cổn Cổn, tiểu Cổn Cổn của dì." Một giọng nữ dễ nghe truyền đến, nghe ra được rất hưng phấn.
Viên Cổn Cổn giật giật không yên, phát ra rất nhỏ than nhẹ.
Hắc Viêm Triệt vội vàng vuốt nhẹ lưng của cô, nhẹ giọng nói "Đừng đánh thức cô ấy, đi ra ngoài nói."
"Của mẹ. . . . . . Ưm. . . . . ." Giọng nữ dễ nghe còn muốn nói thêm cái gì, nhưng đã bị người ta bụm miệng nửa đường, đưa ra phòng.
Hắc Viêm Triệt nhẹ nhàng vỗ về sống lưng của Viên Cổn Cổn, xác định cô đã ngủ say, tay chân nhẹ nhàng buông cô ra, đi ra khỏi phòng.
"Cổn Cổn của em ở bên trong!" Khấu Lê Lạc không vui kéo bàn tay của Hắc Viêm Tước đang che miệng bà ra, tức giận nói.
"Con bé cũng không phải của em." Hắc Viêm Tước cười khẽ nói.
"Là của em, con dâu của em." Khấu Lê Lạc nhìn ông, vẻ mặt đắc ý.
"Các người có gì dạy bảo?" Hắc Viêm Triệt đi ra cửa phòng, lạnh lùng nói.
"Triệt nhi, con dâu của mẹ đáng yêu không? Rất đáng yêu?" Khấu Lê Lạc vui vẻ nhìn anh, vẻ mặt như đang khen ngợi nhân vật quan trọng.
Hắc Viêm Triệt nhìn lại nàng, không nói gì.
"Con để cho con bé ngủ cùng?" Hắc Viêm Tước cười nhẹ nói.
"Không được sao?" Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm.
Khấu Lê Lạc ngẩn người giống như chợt nhớ đến cái gì khẽ hô lên "Vì sao Cổn Cổn có thể tùy ý chạm vào con?"
"Mẹ nhỏ tiếng một chút." Hắc Viêm Triệt không vui nhìn bà.
Khấu Lê Lạc ủy khuất nhìn anh, nhỏ giọng nói"Có vợ không cần mẹ."
"Từ trước đến giờ chưa từng cần." Hắc Viêm Triệt cười lạnh vén vén tóc trắng của mình không khác gì bà.
Khấu Lê Lạc chép chép miệng, làm ổ ở trong lòng Hắc Viêm Tước.
"Con thua." Hắc Viêm Tước ôm vợ yêu của mình, nhàn nhạt nói. Đôi mắt tím của Hắc Viêm Triệt híp híp lại, không nói gì.
"Triệt nhi, mẹ muốn có cục cưng, khi nào thì con sinh cho mẹ?" Khấu Lê Lạc vui vẻ hỏi.
"Muốn thì tự mình sinh, cha có thể cho mẹ." Hắc Viêm Triệt cười lạnh một tiếng, nghe ra được tâm trạng vô cùng không tốt.
Khấu Lê Lạc sửng sốt, đỏ mặt.
"Tiểu giặc lùn, chúng ta đi thôi, có người bị đạp trúng đuôi rồi." Hắc Viêm Tước cười cười, con ngươi màu xám bạc khiêu khích nhìn con trai lớn tính tình cổ quái của mình.
"Em còn chưa gặp Cổn Cổn. . . . ."
Khấu Lê Lạc tách ra muốn đi vào cửa, tiếc rằng Hắc Viêm Triệt lại bị che ở trước mặt, vẫn không nhúc nhích.
"Cô ấy khó chịu, mẹ đừng làm phiền cô ấy." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.
Khấu Lê Lạc ngẩn người, nhỏ giọng nói "Không có gì chứ?"
"Ừm."
" Triệt nhi, chúng ta có nghe nói chuyện của Ký Dao, lần này đến chính là muốn nói với con buông tha cho con bé đi, con bé chỉ là có ý nghĩ sai một chút." Khấu Lê Lạc nhìn anh, trong giọng nói có cầu xin.
"Không." Hắc Viêm Triệt phun ra một chữ ngắn gọn.
"Mẹ nhìn con bé trưởng thành, có thể xem như vì vậy mà tha thứ cho con bé một lần không?" Khấu Lê Lạc hơi sốt ruột nói.
"Không." Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm.
"Vậy có thể xem như là vì mẹ đưa Cổn Cổn đến bên cạnh con?" Khấu Lê Lạc khẽ nói
Hắc Viêm Triệt nhìn bà, không nói gì.
"Có thể không?" Khấu Lê Lạc hỏi lại.
"Không có lần thứ hai." Hắc Viêm Triệt hất mặt, lạnh lùng trả lời.
"Ừ, mẹ bảo đảm!" Khấu Lê Lạc vui vẻ giơ tay lên làm động tác thề.
Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn bà, không nói gì.
"Tiểu giặc lùn, về thôi." Hắc Viêm Tước nhàn nhạt nói.
Khấu Lê Lạc nhìn nhìn ông, lại