: “Vương gia, người
đây là…”
Tầm mắt Thiên Minh dừng ở cái bàn tính trong tay Long Trác
Việt, người lạnh lùng như Thiên Minh cũng không nhịn được toát mồ hôi hột.
Vương gia nửa đêm đến phòng tối cũng thôi đi, mang theo bàn tính làm gì? Chẳng
lẽ muốn ở trong này tính sổ sách?
Ánh mắt mờ mịt của Thiên Minh quét về phía cánh cửa duy nhất
sau lưng Long Trác Việt, đến cả một con ruồi còn chui không lọt, khóe mắt không
nhịn được giật giật, cho dù có muốn ở đây tính toán thì sổ sách đâu, nến đâu,
còn giấy bút nữa?
Xét thấy Long Trác Việt ngoại trừ bàn tính ra thì cái gì
cũng không mang theo, Thiên Minh nhanh chóng phủ định suy đoán của mình.
Còn chưa kịp nghĩ tới khả năng thứ hai, Long Trác Việt đã
quăng về phía hắn một ánh mắt lạnh thấu xương: “Muốn ta lập lại lần nữa?”
Long Trác Việt nheo mắt, mắt phượng chất chứa giông bão, ngập
tràn nguy hiểm cùng lãnh liệt bắn thẳng về phía Thiên Minh.
Thiên Minh không nhịn được rùng mình, vội vàng lắc đầu nói:
“Thuộc hạ lập tức đi ra ngoài!” Tò mò chuyện của ai cũng được nhưng nhất định
không thể tò mò chuyện của Vương gia, kết cục thảm như thế nào hắn có thể hình
dung ra được a!
Đợi cánh cửa duy nhất được Thiên Minh đóng lại, vẻ lạnh lùng
của Long Trác Việt nháy mắt trở thành suy sụp, ủ rũ đặt bàn tính xuống đất rồi
quì lên đó. Chuyện hắn bị Noãn Noãn phạt quì nhục nhã như thế này sao có thể để
thuộc hạ nhìn thấy chứ?!
Các hạt châu gập ghềnh trên bàn tính khiến đầu gối hắn đau
nhức, Long Trác Việt lặng lẽ thở dài, trong lòng thầm than, còn tưởng quì phạt
là chuyện nhỏ, không ngờ quì trên bàn tính lại khiến người ta khó chịu hơn gấp
trăm ngàn lần quì trên mặt đất. Thật đủ ác, chiêu này là ai chỉ cho Noãn Noãn?
Long Trác Việt hết nghiêng sang trái lại nghiêng sang phải để
giảm bớt đau nhức, nào ngờ càng nghiêng càng đau hơn cả, gương mặt xấu xí căng
thẳng, nét mặt thống khổ còn hơn cả người ta chịu gia hình. Nhưng đau là đau,
Long Trác Việt không nghĩ tới chuyện ăn gian, nhân lúc Nhan Noãn Noãn không có ở
đây mà trốn không quì.
Thời điểm Nhan Noãn Noãn rời giường vào sáng sớm hôm sau, chờ
nàng ngoài cửa không phải là Nhan Song Song như mọi khi mà chính là Long Trác
Việt.
Long Trác Việt vừa nghe thấy tiếng mở cửa phòng, lập tức
khôi phục tinh thần, giơ cao thau đồng trong tay nói: “Noãn Noãn, nàng dậy rồi,
ta rửa mặt giúp nàng nha!” Long Trác Việt cười đến ngu ngốc nói.
Nghe thấy tiếng nói thanh duyệt, động lòng người của hắn rồi
lại nhìn nụ cười ngây ngốc kia, Nhan Noãn Noãn có chút kinh ngạc, còn tưởng tất
cả những chuyện xảy ra ngày hôm qua chỉ là một giấc mộng, bất quá thì Nhan Noãn
Noãn rất nhanh liền ý thức được một chuyện, đối với người ngoài, Long Trác Việt
vĩnh viễn là một tên ngốc!
Cho dù Long Trác Việt mang mặt nạ khiến người ngoài nhìn
không thấy đôi mắt đen kia của hắn nhưng Nhan Noãn Noãn vẫn nhận ra được nét mệt
mỏi trong đó. Tối hôm qua hắn thật sự quì một đêm không ngủ sao? Nhan Noãn Noãn
nghĩ vậy, lập tức nhận lấy thau đồng, xoay người đi vào phòng.
Long Trác Việt nhấc chân, đang chuẩn bị theo đuôi thì Nhan
Noãn Noãn đột ngột xoay người, trừng mắt nhìn dưới chân Long Trác Việt, ý tứ
không cần nói cũng biết: Không được ta cho phép, ngươi không được vào!
Long Trác Việt dưới ánh nhìn sắc bén của Nhan Noãn Noãn, ngượng
ngùng thu chân lại.
Nhan Noãn Noãn thấy Long Trác Việt yên phận đứng tại chỗ mới
thu hồi lại ánh nhìn, xoay người đi vào phòng.
Long Trác Việt đứng ngoài cửa, ánh mắt thủy chung không rời
khỏi thân ảnh mảnh khảnh phía trước, vô cùng ai oán thở dài.
Điểm tâm vẫn là do Lam Tiêm Tiêm dậy sớm chuẩn bị, nhân số
cũng không hề thay đổi, vẫn là Nhan Noãn Noãn, Long Trác Việt, Cổ Nhất cùng Lam
Tiêm Tiêm.
“Mọi người làm sao vậy?” Lam Tiêm Tiêm cảm nhận được không
khí quỉ dị trong đại sảnh, cuối cùng không nhịn được lên tiếng hỏi. Ngày trước
không phải ăn rất vui vẻ sao, như thế nào hôm nay lại áp lực như vậy? Vương gia
uể oải, Cổ Nhất tiền bối thỉnh thoảng lại chột dạ liếc Vương gia rồi lại thận
trọng liếc về phía Vương phi, mà biểu tình của Vương phi rất rõ ràng: Chớ lại gần
nếu không muốn chết!
“Tiêm Tiêm, nếu Hoàng thượng có nhiều chuyện giấu diếm
ngươi, ngươi sẽ thế nào?”
Đối mặt với sự bình tĩnh của Nhan Noãn Noãn, Lam Tiêm Tiêm
có cảm giác như tim mình vừa đập nhanh hơn mấy nhịp, nhưng cũng rất nhanh hiểu
được vấn đề, mắt hạnh nghiêm lại, hỏi: “Ý của Vương phi là Vương phi có chuyện
giấu người?” nói rồi, ánh mắt kinh ngạc dừng lại trên người Long Trác Việt,
trên dưới trái phải đánh giá hắn.
Tuy rằng như vậy là rất không lễ phép, nhưng nàng không tin
một tên ngốc lại thông minh đến độ gạt được cả Vương phi?! Nhưng mà nhìn biểu
tình của Vương phi thì chuyện Vương gia giấu người chắc chắn rất nghiêm trọng.
Lam Tiêm Tiêm đánh giá Long Trác Việt rồi lại đưa mắt nhìn
sang Nhan Noãn Noãn, ánh mắt ngập tràn nghi hoặc.
Nhan Noãn Noãn nhìn thấy gương mặt thanh mĩ của Lam Tiêm
Tiêm đầy nghi hoặc, trong lòng cảm thấy cân bằng hơn chút ít. Xem ra nàng ta
ngoại trừ biết Long Trác Việ
