hi làm thế nào biết được Tụ
Hiền lâu còn một lão bản chân chính đằng sau, chỉ riêng chuyện nàng nói sẽ
không làm việc ở đây nữa đã đủ khiến cho Vương chưởng quầy khiếp sợ không thôi.
Suy nghĩ đầu tiên của Vương chưởng quầy chính là: Nếu Hiền
vương phi bỏ đi thì Tụ Hiền lâu sẽ bị tổn thất lớn, khách nhân đến Tụ Hiền lâu
mấy tháng nay đều là vì trù nghệ của nàng, nếu nàng không còn làm ở đây nữa thì
lượng khách nhân sẽ giảm xuống nghiêm trọng a! Nghiêm trọng hơn cả là nếu tửu
lâu khác mời được Hiền vương phi tới làm thì cho dù chủ nhân có năng lực đến
đâu, Tụ Hiền lâu sớm muộn cũng phải đóng cửa a!
Vương chưởng quầy toát mồ hôi hột, kích động chà xát hai tay
với nhau, nhìn Nhan Noãn Noãn nói: “Hiền vương phi, có phải Tụ Hiền lâu đắc tội
gì với người rồi không? Nếu không thì chúng ta có thể thương lượng lại?!”
Hắn rất muốn giữ nàng lại, nhưng nếu hắn đem nguyên văn lời
nàng nói lại với chủ tử, tám phần mười là chủ tử sẽ nổi trận lôi đình, không chừng
sẽ đuổi thẳng Hiền vương phi ấy chứ. Tuy rằng lợi nhuận có ít lại một chút
nhưng là có Hiền vương phi ở đây, tiền thức ăn với tiền trà cũng không phải là
con số nhỏ a!
“Vương chưởng quầy, ta không giận ngươi hay bất cứ người nào
ở Tụ Hiền lâu cả…” Ý của nàng vô cùng rõ ràng, người nàng giận chính là lão bảo
chân chính phía sau Tụ Hiền lâu.
Vương chưởng quầy là thương nhân mấy chục năm trời, có thể
quản lý Tụ Hiền lâu này đương nhiên đầu óc cũng nhanh nhạy hơn người thường rất
nhiều, lão vừa nghe đã hiểu được ý của Nhan Noãn Noãn.
Khóe mắt Vương chưởng quầy giật giật, có chút đăm chiêu nhìn
Nhan Noãn Noãn, trong lòng thầm nghĩ: Chẳng lẽ Hiền vương phi đã gặp chủ tử, rồi
vô tình kết thù oán với người? Chuyện này cũng không phải là quá thần kì đi?
Lão ở Tụ Hiền lâu mấy năm trời mà chưa từng thấy gương mặt thật của chủ tử, lần
nào cũng chỉ thấy một hắc y nhân mang mũ trùm, ngay cả chủ tử là người phương
nào lão còn không biết, cho dù hiện tại chủ tử có đứng ngay trước mặt, lão cũng
không nhận ra nữa là. Hiền vương phi mới đến Tụ Hiền lâu được hai ba tháng,
nàng làm sao gặp được chủ tử? Còn thân phận của chủ tử nữa?
Vương chưởng quầy tò mò muốn chết, hận không thể lên tiếng hỏi
Nhan Noãn Noãn xem chủ tử nhà mình rốt cuộc là thần thánh phương nào, nhưng cứ
mỗi lần định hỏi, lão lại cố gắng đè nén xuống. Hành tung cùng thân phận của chủ
nhân là việc riêng của người, cũng không phải là chuyện bọn họ có thể tùy tiện
tò mò. Nhưng rốt cuộc chủ tử đã làm gì đắc tội với Hiền vương phi?
Vương chưởng quầy trong lòng ngập tràn nghi hoặc, lại thấy Nhan
Noãn Noãn kiên trì không thay đổi, đành phải gật đầu nói: “Ngày mai ta sẽ cho
Nhan cô nương câu trả lời thỏa đáng!”
Nửa đêm hôm đó, Long Trác Việt cùng Thiên Minh theo tín hiệu
của Vương chưởng quầy, yên lặng không tiếng động xuất hiện ở Tụ Hiền lâu.
“Chủ tử!” Vương chưởng quầy cung kính ôm quyền hành lễ với hắc
y nhân đứng phía trước.
“Chuyện gì?” Long Trác Việt mang mũ trùm màu đen, một cơn
gió nhẹ thổi qua khiến màn che lay động, lộ ra chiếc cằm cương nghị.
Vương chưởng quầy thấp thỏm không yên, len lén đưa mắt nhìn
gương mặt dưới mũ trùm của Long Trác Việt: “Hôm nay Hiền vương phi đưa ra một
yêu cầu, nàng muốn tám phần lợi nhuận từ những món ăn nàng làm ra, nàng nói nếu
chủ tử không đáp ứng thì nàng sẽ đi tửu lâu khác làm việc. Chủ tử, yêu cầu của
Hiền vương phi tuy có chút không hợp lý nhưng hai phần lợi nhuận tuy ít nhưng
cũng không phải là không chấp nhận được. Từ ngày Hiền vương phi tới Tụ Hiền lâu
chúng ta, lợi nhuận so với trước kia tăng lên rất nhiều, đại đa số khách nhân
hiện nay đều là vì trù nghệ của nàng mà đến, cho dù chúng ta chỉ lấy được hai
phần lợi nhuận từ thức ăn nàng làm, nhưng lợi nhuận từ rượu và những món khác
cũng rất khả quan, nếu…”
“Được!”
“Nếu Hiền vương phi đến tửu lâu khác làm việc, có thể khách
nhân cũng sẽ rời đi theo, đến lúc đó… A???” Vương chưởng quầy còn đang thao
thao bất tuyệt nói đỡ cho Nhan Noãn Noãn để thuyết phục chủ tử nhà mình không
đuổi nàng đi, thình lình nghe thấy Long Trác Việt đáp ứng, phải mất một lúc lâu
mới hiểu được là chủ tử nhà mình đã đồng ý. Vương chưởng quầy kinh ngạc nhìn về
phía Long Trác Việt.
“Được???” Vương chưởng quầy nghi hoặc hỏi lại.
Long Trác Việt kiên nhẫn nói: “Tất cả đều làm theo yêu cầu của
nàng đi, nếu nàng đưa ra yêu cầu gì khác thì không cần hỏi ý kiến của ta, trực
tiếp đáp ứng nàng là được rồi!” Đừng nói là Tụ Hiền lâu hai phần, nàng tám phần,
cho dù nàng có muốn cả Tụ Hiền lâu thì hắn cũng nguyện ý tặng cho nàng, miễn
nàng có thể hết giận là được.
“Aizzz!!!” Long Trác Việt cứ nhớ tới gương mặt lạnh nhạt, biểu
tình hờ hững của Nhan Noãn Noãn sáng nay mà không nhịn được thở dài.
Vương chưởng quầy thấy hắn thở dài, không nhịn được quan tâm
hỏi: “Chủ tử có chuyện gì phiền não sao?” Phiền não này sẽ không liên quan tới
Hiền vương phi chứ? Hay là chủ tử coi trọng Hiền vương phi? Đúng rồi, nhất định
là như vậy! Bằng không sao chủ tử có thể dễ dàng đồng ý với yêu cầu của Hiền
vương phi như