thoải
mái.
Nhan Noãn nghĩ như vậy , hoàn toàn không để ý Long Trác Việt
đứng một bên, cái mũi không ngừng phun khí giống đun nước sôi, không ngừng sôi
trào, đỉnh đầu bốc lên từng đợt từng đợt khói nhẹ.
Noãn nhi, Noãn nhi–
Long Trác Việt cảm thấy chính mình một hơi mắc nghẹn ở yết hầu
không thể đi xuống, một đôi mắt phun lửa gắt gao trừng Long Cẩm Thịnh, cơ hồ muốn
trừng thủng hai lỗ.
Long Cẩm Thịnh cảm thụ được lửa giận mãnh liệt của Long Trác
Việt, đáy lòng hơi hơi sinh lạnh, kiên trì không nhìn tới Long Trác Việt.
Hắn sợ ánh mắt Long Trác Việt, sẽ làm hắn không cốt khí nhũn
chân ra.
“Khụ khụ –” Long Cẩm Thịnh tay cầm thành quyền, đặt ở bên môi
ho khan vài tiếng, lấy này để giảm bớt áp bách đến từ Long Trác Việt:“Nói như
thế nào trẫm cũng vừa mới thay ngươi giải vây, giúp ngươi trừ bỏ Lưu Quảng Lâm,
chúng ta coi như là bằng hữu , bằng hữu trong lúc đó, có phải hẳn là nên nói
cái gì mới đúng hay không?”
Nhan Noãn không biết Long Cẩm Thịnh muốn nói gì, nhưng rất
rõ ràng hiểu được hắn lấy “Bằng hữu” làm cái cớ, xác định vững chắc không có
chuyện gì tốt.
“Hoàng thượng có chuyện không ngại nói thẳng.”
Long Cẩm Thịnh vui vẻ nhếch miệng cười:“Trẫm chính là tò mò,
vì sao thái hậu đột nhiên thay đổi thái độ đối với ngươi?”
Nhan Noãn vẻ mặt biểu lộ “Ta đã biết”, đôi mắt trong như nước
mùa thu chăm chú nhìn Long Cẩm Thịnh một lát, sau đó không nhanh không chậm mở
miệng:“Hoàng thượng quá lo lắng, thái hậu là người tôn quý, tâm tư của bà, như
thế nào một nữ tử nho nhỏ như Nhan Noãn đây có thể đoán .”
“Người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, lấy trí
tuệ của Noãn nhi, không khó nhìn ra tình cảnh của trẫm là bị thái hậu quản chế,
mà ngươi gả cho hoàng đệ, tuy rằng là Hiền vương phi, nhưng vẫn bị thái hậu đè
ép, ngươi vĩnh viễn cũng tôn quý không nổi, nói như thế, chúng ta có cùng địch
nhân, nếu cùng nhau đối kháng thái hậu, vậy trẫm có phải cũng nên biết ngươi đã
nắm được nhược điểm gì của thái hậu hay không?”
Long Cẩm Thịnh đối với Nhan Noãn giả vờ đần độn ngốc nghếch
cũng không để ý, dẫn đầu biểu lộ lập trường của chính mình.
Long Trác Việt thật lòng đối đãi với Nhan Noãn, cũng thật sự
thích, yêu thương che chở lại là thật sự, như vậy Nhan Noãn đã là người một
nhà, đối với người một nhà, hắn Long Cẩm Thịnh từ trước đến nay rất thẳng thắn.
Nếu Nhan Noãn là một tiểu nhân, vậy chỉ có thể tiếc hận, ánh
mắt hắn nhìn người rất kém cỏi, mà ánh mắt Long Trác Việt cũng không tốt hơn.
Nhan Noãn hơi hơi kinh ngạc, nàng thật không nghĩ tới Long Cẩm
Thịnh sẽ ở trước mặt nàng nói trắng ra như vậy, thì ra hắn cũng không cam lòng
, hắn cũng không phải giống như người ngoài nhận xét là yếu đuối vô năng, là một
quân cờ bị thái hậu khống chế.
Lời nói ngắn gọn, liền có thể rõ ràng cảm giác được Long Cẩm
Thịnh không cam lòng, có dã tâm muốn lật đổ thái hậu!
Long Cẩm Thịnh nói với nàng những lời phản nghịch này, là vì
Long Trác Việt đi?
Bởi vì nàng là vương phi của Long Trác Việt, cho nên hắn xem
nàng như Long Trác Việt mà đối đãi.
Nghĩ như vậy, làm cho Nhan Noãn có chút vui sướng. Không biết
là bởi vì hoàng đế đối với nàng đặc biệt, hay bởi vì nàng nghĩ tới chính mình
là vương phi Long Trác Việt.
Trong chỗ sâu thẳm của đôi mắt Nhan Noãn, lóe ra nhiều điểm
tinh quang, nàng thu hồi ý cười, còn thật sự nhìn Long Cẩm Thịnh:“Hoàng thượng,
Nhan Noãn xin hỏi một câu, ngài là thiệt tình yêu thương Việt Việt, muốn bảo hộ
hắn không bị người khác thương tổn sao?”
Long Cẩm Thịnh trong mắt mang theo ý cười khi nhìn biểu tình
Nhan Noãn đột nhiên trở nên nghiêm túc bỗng nhiên ngây người nhìn Nhan Noãn sau
một lúc lâu, mới gật gật đầu:“Đương nhiên là vậy.” Đôi mắt hẹp dài chợt tắt,
trong con ngươi tối đen của Long Cẩm Thịnh phụt ra kiên quyết mà lại trịnh trọng:“Việt
Việt là người thân duy nhất của trẫm trên cõi đời này, trẫm đương nhiên sẽ
thương hắn, bảo hộ hắn.”
Tuy rằng, Long Cẩm Thịnh không tiếp thu việc Long Trác Việt
cần hắn bảo hộ, nhưng tình cảm huynh đệ, là thật !
Long Trác Việt thực không nể mặt quăng cho Long Cẩm Thịnh một
cái xem thường, bĩu môi reo lên:“Ngươi không cần gọi người ta là Việt Việt , Việt
Việt chỉ có Noãn Noãn mới có thể kêu.”
Đương nhiên, không thể phủ nhận, đáy lòng Long Trác Việt là
sung sướng .
Mà khi Long Trác Việt nghe được lời nói kế tiếp của Nhan
Noãn xong, trong lòng mừng như điên, đã mất ngôn từ để diễn tả.
“Nhan Noãn tin tưởng lời nói của hoàng thượng tuyệt không giả
dối, cho nên xin hoàng thượng vì Việt Việt, có thể không hỏi Nhan Noãn về
nguyên nhân thái hậu thay đổi, Việt Việt là người ta muốn bảo hộ, ta không hy vọng
hắn có một tia bị thương tổn.”
Tình sử của Thái hậu cũng không phải chuyện quang vinh gì,
nhiều nhân biết, đó là nhiều thêm một phần nguy hiểm, mà đến lúc đó người không
may đứng mũi chịu sào, đó là Long Trác Việt.
Long Trác Việt cười mặt mày cong cong, ánh mắt ôn nhu nhìn
Nhan Noãn, đáy mắt trong suốt sáng như ánh mặt trời, ấm áp mà lại chói mắt,
trong lòng tràn đầy cảm động vây quanh.
Con ngươi đen của Long