n , rõ ràng cười đến không thể ngừng.
Long Cẩm Thịnh cứng ngắc kéo kéo khóe miệng, tự an ủi, quên
đi, Thịnh Thịnh thì Thịnh Thịnh, một chút nổi da gà mà thôi, hắn còn có thể chịu
đựng được.
Bất quá Long Cẩm Thịnh cuối cùng hiểu được Long Trác Việt vì
sao phản cảm chính mình gọi hắn là Việt Việt như vậy , trừ bỏ đây là xưng hô
chuyên dụng của Nhan Noãn ra, càng bởi vì từ trong miệng một đại nam nhân gọi
vô cùng thân thiết như vậy, thật sự đủ làm người ta ghê tởm .
Quay đầu, Long Cẩm Thịnh nhìn tiểu nhị nói:“Đem các món ăn nổi
tiếng ở đây bưng lên, đồ ăn không cần nhiều, tám món là được.”
“Dạ, công tử xin chờ.” Tiểu nhị vui thích lên tiếng, thùng
thùng thùng chạy đi truyền đồ ăn.
Đôi mắt tối đen của Long Trác Việt vô tội nhìn Long Cẩm Thịnh
ở đối diện:“Thịnh Thịnh, người ta rất nghèo .”
Long Cẩm Thịnh liếc trắng Long Trác Việt một cái:“Vừa rồi là
ai nói mời ta ăn cơm.”
Nghèo? Long Trác Việt mà nghèo, trên đời này sẽ không có người
nghèo .
Ngay cả Tụ Hiền lâu này, chỉ cần Long Trác Việt ra lệnh một
tiếng, cho dù hắn mỗi ngày đến ăn trực, cũng không ai dám nói một tiếng.
Lại cùng hắn giả nghèo, rất không phúc hậu đi, hắn mới gọi
tám món đồ ăn mà thôi nha.
Long Cẩm Thịnh không nhìn ánh mắt đáng thương của Long Trác
Việt, tựa lưng vào ghế ngồi, chờ đồ ăn đem lên.
……
Sau giữa trưa ánh mặt trời xuyên thấu tầng mây , ánh sáng rực
rỡ.
Gió nhẹ xuy phất, thổi từng đợt hương thơm cỏ xanh nhẹ nhàng
tới.
Cơm trưa hôm nay, chỉ có Nhan Noãn và Nhan Song Song hai người
cùng nhau ăn, từ khi nếm qua tay nghề của Nhan Noãn, Nhan Song Song liền giống
như Long Trác Việt, mỗi ngày vừa tỉnh dậy, chuyện hy vọng nhất chính là ăn cơm.
“Vương phi, còn mấy hạ nhân kia xử trí như thế nào?”
Cơm nước xong xuôi, Nhan Song Song hỏi Nhan Noãn.
Thiếu Lưu Quảng Lâm, Nhan Noãn ở vương phủ cảm thấy đặc biệt
thoải mái, nàng nói qua, quyền chưởng quản Vương phủ sẽ do nàng nắm giữ.
“Chính ngươi tự xử trí đi, dùng được thì lưu lại, không thể
dùng thì bán đi.” Nhan Noãn lười biếng mở miệng nói, Nhan Song Song sống chung
với hạ nhân đã lâu, ai tốt ai xấu so với nàng càng hiểu biết:“Đúng rồi, ngươi
đi gọ Phong thúc đến.”
“Dạ.”
Không bao lâu, Phong Cốc bước nhanh đến:“Nô tài ra mắt vương
phi, không biết vương phi tìm nô tài có chuyện gì?”
“Phong thúc, mau mau đứng lên.” Nhan Noãn ôn hòa cười
nói:“Lưu Quảng Lâm phạm tội bất kính, bị hoàng thượng mang về cung xử trí, nay
Vương phủ thiếu một quản sự, ta nghĩ muốn cho Phong thúc đảm nhiệm chức tổng quản,
về sau hạ nhân trong vương phủ liền làm phiền Phong thúc tốn nhiều tâm tư , ta
không hy vọng lại xuất hiện nô tài bắt nạt chủ nhân.”
Phong Cốc thụ sủng nhược kinh, hắn bất quá chỉ là một xa phu
nho nhỏ trong vương phủ mà thôi, cư nhiên may mắn có thể được vương phi ưu ái,
làm tổng quản.
“Tạ vương phi tín nhiệm, nô tài sắp xếp ôn thỏa theo vương
phi phân phó.” Giật mình qua đi, Phong Cốc vui sướng quỳ xuống đất cảm tạ nói.
Lúc này, Thiên Minh vội vàng đi tới, trên khuôn mặt lạnh
lùng, lộ ra thần sắc khẩn trương, vẻ mặt căng thẳng, tựa hồ xảy ra chuyện lớn.
Nhan Noãn không có nhìn thấy Long Trác Việt đi với Thiên
Minh, trong lòng đột nhiên căng thẳng, kinh hoảng nhảy dựng lên:“Thiên Minh,
vương gia đâu?”
“Bẩm vương phi, vương gia bị người Tụ Hiền lâu giam giữ.”
“Vì sao?” Tụ Hiền lâu? Đó không phải là tửu lâu Long Trác Việt
nói muốn mời Long Cẩm Thịnh ăn cơm sao, như thế nào bị người bắt giữ?
Thiên Minh nhíu nhíu mi, hé ra mặt lạnh nói:“Vương gia không
có tiền trả, người Tụ Hiền lâu tức giận, nếu vương gia không lấy tiền ra, sẽ chặt
đứt chân tay hắn.”
“Cái gì?” Nhan Noãn gầm lên, ánh mắt xinh đẹp nháy mắt tóe lửa
giận:“Hoàng thượng không phải ở cùng hắn sao?”
“Bởi vì là vương gia mời khách, cho nên hoàng thượng ăn xong
đã mang Nhâm công công hồi cung .” Thiên Minh thản nhiên nhíu mi, sốt ruột
nói:“Vương phi, chuyện này cấp bách, vẫn nên mau lấy bạc đi cứu vương gia đi.”
“Long – Cẩm – Thịnh!” Nhan Noãn gắt gao cắn răng, làm sao
còn có thể nghĩ đến đối phương là hoàng đế, không thể gọi thẳng kỳ danh kiêng kị,
lúc này trong lòng nàng tích trữ một đoàn hỏa, vốn đang đối với Long Cẩm Thịnh
hơi có một chút ấn tượng tốt, nháy mắt phá vỡ.
Long Cẩm Thịnh làm sao bảo hộ Long Trác Việt, rõ ràng là đem
hắn đẩy vào hố lửa, biết rõ Long Trác Việt khác hẳn với người thường, cư nhiên
còn có mặt mũi ăn xong vỗ vỗ mông chạy lấy người.
Long Trác Việt nói mời khách, hắn sẽ thực sự làm khách Long
Trác Việt mời sao?
Làm sao có thể có loại hoàng đế này, mẹ nó, hắn đáng giận
như vậy, cùng thái hậu có cái gì khác biệt a.
“Bao nhiêu bạc?” Con ngươi Nhan Noãn phun hỏa tức giận hỏi,
nếu lúc này Long Cẩm Thịnh đứng ở trước mặt nàng, nàng nhất định sẽ không chút
do dự cho hắn một quyền.
Quản hắn là con của trời hay con của ai! (vì hoàng đế =
thiên tử, câu này Nhan Noãn chơi chữ J)
Thiên Minh vươn một ngón tay, ánh mắt Nhan Noãn không có độ ấm
nhìn thoáng qua, nghiêm mặt lạnh nói:“Mười lượng?”
Mười lượng hẳn là may mắn đi, cùng lắm thì đồ ăn tháng này
