.”
“Ngươi cho đây là Vương phủ à, ăn xong có thể vỗ vỗ mông chạy
lấy người, như thế nào, vương phi nhà ngươi không có dạy ngươi ăn xong phải trả
tiền sao?”
“Dạy? Theo ta thấy sợ là vương phi kia nhìn thấy dung mạo
tên ngốc này đã sớm sợ tới mức tiểu trong quần, nghe nói Hiền vương phi là một
phế vật, nhát gan yếu đuối, còn không mỗi ngày khóc lóc, làm sao có thời gian
rãnh rỗi dạy hắn ăn cái gì phải trả tiền thế nào.”
“Phế vật xứng ngu ngốc, quả nhiên là cặp đôi trời định nha.”
“……”
Nhan Noãn đứng ở phía ngoài đám người, nghe tiếng bên trong
nói chuyện, một đôi mắt xinh đẹp đen nháy nhiễm lên băng sương lạnh lùng, hai đấm
nắm chặt, ánh mắt sắc bén:“Thiên Minh, đem những người này đều văng ra cho ta.”
“Dạ.”
Thiên Minh đáp, thân mình nhẹ nhàng vừa động, nháy mắt, tiếng
kêu rên trải rộng bốn phía, rất nhanh, trước mặt Nhan Noãn đã sạch sẽ rất nhiều,
liếc mắt một cái nhìn lại, thì thấy được Long Trác Việt ôm hai đầu gối lui mình
đứng ở góc sáng sủa.
Hắn gắt gao cắn môi dưới, lông mi thật dài bao trùm một đôi
đồng tử tinh xảo, trong mắt cầm nước mắt, nháy mắt, nước mắt to như cái đầu liền
chảy xuống, tiếng nức nở rất nhỏ làm cho Nhan Noãn nghe qua như bị ủy khuất.
“Việt Việt.” Nhan Noãn khẽ gọi một tiếng, nhấc chân vội vàng
hướng Long Trác Việt đi đến.
Nghe được giọng nói quen thuộc, Long Trác Việt ngẩng đầu
lên, ở nhìn thấy Nhan Noãn, cả người đột nhiên nhảy lên, nhào vào lòng Nhan
Noãn, gào khóc lớn:“Oa, Noãn Noãn, người ta thật sợ, ô ô ô, bọn họ đều bắt nạt
người ta, oa a a a, Noãn Noãn, Noãn Noãn, người ta thật sợ sẽ không còn được gặp
lại ngươi.”
Long Trác Việt vừa khóc, làm cho lòng Nhan Noãn hung hăng bị
nhéo, hơi hơi sinh đau.
Mấy công tử thiếu gia vây quanh Long Trác Việt cười nhạo,
khi nghe thấy giọng nói của Nhan Noãn đều quay đầu, nháy mắt, chỉ nghe tiếng
hút không khí trong phòng vang lên, trên mặt mỗi người, đều viết kinh diễm cùng
rung động.
Trời ạ, đó là giai nhân tuyệt sắc cỡ nào, ngắm nhìn từ xa, tựa
như ánh bình minh, thắt lưng thon gọn, giữa ánh mắt mang một cỗ lãnh ngạo, là
cao quý không thể khinh nhờn, quần áo màu trắng theo bước đi của nàng lại nhợt
nhạt lay động, mang đến từng trận mùi thơm ngát, tựa như tiên nữ hạ phàm.
Chính là còn chưa chờ mọi người có phản ứng gì, Long Trác Việt
vốn trốn ở góc phòng anh anh khóc liền giống như một trận gió nhào vào lòng
giai nhân, làm người xem hâm mộ ghen tị hận.
Dựa vào cái gì tên ngốc xấu xí kia có đãi ngộ tốt như vậy,
có thể thân cận giai nhân.
“Uy, tên ngốc này, có biết xấu hổ hay không, thấy nữ nhân liền
ôm, còn ra thể thống gì.” Có người phe phẩy cây quạt đến gần Nhan Noãn, vuốt bả
vai Long Trác Việt, hung ác khiển trách.
Dứt lời, hắn lại đối với Nhan Noãn lộ ra một chút tươi cười
tự nhận có mị lực nhất:“Cô nương chớ sợ, tên ngốc này……”
Nam tử lời còn chưa dứt, ánh mắt sắc bén của Nhan Noãn đã
hung hăng bắn về phía hắn, thanh lệ trong mắt tràn đầy hàn sương, giống như
băng sơn ngàn năm, lạnh đến làm cho người ta theo đáy lòng run run.
Mày dài nhỏ hơi nhíu, Nhan Noãn ôm Long Trác Việt ở trong
lòng cọ cọ tìm kiếm an ủi, lạnh nhạt nói:“Dù ngốc cũng không tới lượt ngươi kêu
, ngươi là thân phận gì.”
Nam tử ngẩn ra, tuy rằng bị ánh mắt lạnh lùng của Nhan Noãn
làm cho hoảng sợ, nhưng thấy giai nhân chủ động mở miệng cùng hắn nói chuyện,
trong lòng vẫn dâng lên nhiều điểm vui sướng, tự giới thiệu:“Ta gọi là Lí Như
Thiên, cha ta hộ bộ Thượng Thư ở đương triều, không biết phương danh cô nương.”
Nhan Noãn cười lạnh nhìn Lý Như Thiên, giọng nói trong trẻo
nhưng lạnh lùng đối với Thiên Minh ở phía sau nói:“Thiên Minh, hộ bộ Thượng Thư
không biết cách dạy con, thay vương gia thượng lên oàng, nghiêm trị không tha.
Lý công tử cả gan làm loạn, vũ nhục Hiền vương, phạt năm mươi trượng, lập tức
mang về Vương phủ chấp hành.”
“Ngươi…… Ngươi có ý tứ gì?” Lí Như Thiên bị lời nói liên tiếp
của Nhan Noãn cảm thấy không hiểu gì cả, khi chống lại ánh mắt tràn ngập hàn
quang lạnh thấu xương, không khỏi lui từng bước về phía sau.
“Hiền vương là thân phận gì, còn ngươi lại là thân phận gì,
dám mở miệng nhục mạ, quả nhiên là can đảm.”
“A, tiểu nha đầu thật độc ác, chính là hợp khẩu vị của bổn
thiếu gia, bổn thiếu gia nguyện ý nói chuyện với ngươi là phúc phận của người,
ngươi đừng không biết tốt xấu, tên ngốc này có cái gì tốt, ngươi che chở hắn
như vậy.” Lí Như Thiên thu lại ý cười, nghiêm mặt nhìn Nhan Noãn, muốn dùng uy
nghiêm ngăn chặn Nhan Noãn:“Long Trác Việt là một tên ngốc khắp kinh thành mọi
người đều biết, bổn thiếu gia mắng hắn thì thế nào , phạt trượng ta, ngươi có
tư cách gì.”
“Chỉ bằng ta là Hiền vương phi.” Nhan Noãn trầm giọng nói,
ánh mắt mát lạnh như sương, Lưu Phong hồi tuyết, tươi đẹp thiên hạ:“Thiên Minh,
động thủ, đem tất cả mọi người mang về Vương phủ, mỗi người đánh năm mươi trượng,
ta muốn nhìn xem, ai dám ở trên đầu Hiền vương tác oai tác quái.”
Ánh mắt Nhan Noãn đảo qua trên người vài tên nam tử mặc cẩm
y ở trong phòng, lãnh ngạo mà lại sắc bén.
“Dạ, vương phi.” T