nhìn không giống như đang
nói giỡn, nhưng trong lòng lại một lần nữa đem Long Cẩm Thịnh mắng vài lần, đừng
cho nàng có cơ hội, nếu không nhất định hung hăng ngược hắn.
Chưởng quầy giật mình ngẩn người một lát, bởi vì Nhan Noãn
kiên trì mà có chút rung động, trong mắt hiện lên tán thưởng thản nhiên.
Nữ tử có trách nhiệm, có quyết đoán như thế, quả thật hiếm
thấy.
“Hiền vương phi, ngài là vương phi cao quý, đến Tụ Hiền lâu
làm việc thật sự là ủy khuất ngài, nếu không như vầy đi, ngài trở về suy nghĩ lại,
ngày mai lại đến cho tiểu nhân câu trả lời thuyết phục như thế nào?”
Chưởng quầy mặc dù nói như vậy, trong lòng lại nghĩ đến, dựa
vào nửa ngày thời gian, hắn cũng có thể báo cáo lại với chủ tử, nếu Hiền vương
phi kiên trì, có thể hay không đem nàng lưu lại.
“Được, sáng mai ta lại đến tìm chưởng quầy.” Nhan Noãn không
cần nghĩ ngợi gật đầu nói, sau đó lôi kéo Long Trác Việt rời khỏi Tụ Hiền lâu.
Khi Nhan Song Song nghe được quyết định của Nhan Noãn, kinh
hô liên tục:“Vương phi, ngài vì sao phải chịu tội.”
Nhan Noãn không cho là đúng, đối với Nhan Song Song phân
tích nói:“Dù sao ta ở trong phủ cũng nhàn rỗi, ngươi nghĩ a, nay trong phủ này
do ta quản lí, tiền lương hàng tháng tuy rằng không còn bị người ta cắt xén,
nhưng cũng không nhiều lắm, ta nếu đi Tụ Hiền lâu, tuy rằng không được nhận tiền
công, nhưng một ngày ba bữa cũng không cần lo lắng, nếu có thể, ta còn muốn
màng đồ ăn ngon về cho ngươi và vương gia, tiền thức ăn có thể tiết kiệm không
ít, có bạc, ta rời đi nơi này mới có khả năng sinh sống, nếu không còn chưa bước
ra khỏi kinh thành đã chết đói.”
Xem đi, nàng thật biết tính toán .
Nhan Song Song miệng mở thành hình chữ “o”:“Vương…… Vương
phi, ý của ngươi là, ngươi muốn rời khỏi Vương phủ?”
Nhan Noãn liếc mắt nhìn Nhan Song Song một cái, giống như vấn
đề của nàng có bao nhiêu ngu ngốc, thuận miệng nói:“Đó là đương nhiên.”
Ừm, đúng, nàng còn phải chừa chút bạc cho Việt Việt, không
có bạc bên người, cuộc sống sẽ trải qua kham khổ .
Việt Việt khẩu vị tựa hồ càng ngày càng cao , nàng hẳn là
đem đồ ăn Việt Việt thích dạy cho Thiên Minh, về sau Việt Việt cũng sẽ không thể
không ăn được.
Nếu nàng ly khai, thái hậu có thể hay không lại lần nữa làm
khó dễ Việt Việt ?
Vạn nhất thái hậu tìm không thấy nàng, lấy Việt Việt ra trút
giận, vậy Việt Việt không phải rất đáng thương sao?
Càng nghĩ, Nhan Noãn càng rối rắm, cả đầu đều là lo lắng sau
khi nàng rời đi, Long Trác Việt sẽ sống như thế nào?
Nhan Song Song do dự sau một lúc lâu, mở miệng nói:“Vương
phi, ngươi có thể hay không mang nô tỳ cùng đi?”
“Đi đâu?” Nhan Noãn đắm chìm ở trong suy nghĩ của chính
mình, nghe được Nhan Song Song hỏi, trả lời theo bản năng.
“Thời điểm ngài rời khỏi Vương phủ, mang nô tỳ cùng đi được
không, nô tỳ muốn đi theo vương phi.” Nhan Song Song cấp bách nhìn Nhan Noãn, vẻ
mặt khẩn trương sợ Nhan Noãn không muốn mang nàng rời đi.
Nhan Noãn trong nháy mắt hoảng hốt, nhấp mím môi, rồi sau đó
nói:“Chuyện rời Vương phủ, vẫn là về sau hãy nói.”
Cúi mắt xuống dấu đi do dự, tinh tế nghĩ đến phải rời khỏi
Long Trác Việt, long Nhan Noãn cảm thấy một trận đau đớn, cảm giác rầu rĩ làm
cho nàng có chút không thở nổi.
Đáy lòng, có âm thanh mỏng manh hò hét , không muốn rời đi,
không muốn rời đi, không muốn cùng Việt Việt tách ra!
Từ Ninh cung
Trong đỉnh nội được điêu khắc bằng vàng rồng, mùi đàn hương,
từng đợt từng đợt khói nhẹ từ trong lư hương bốc lên cao, làm cho người ta cảm
thấy thể xác và tinh thần thoải mái,
Thái hậu một tay chống đầu, nằm nghiêng ở trên nhuyễn tháp
quý phi, trên người đắp một cái chăn hồ ly mềm mại, long trắng tựa như tuyết,
trên gương mặt trang điểm tinh xảo, vẻ mặt buộc chặt , con ngươi hơi hơi nheo lại,
phụt ra ánh sáng sắc bén tàn nhẫn.
Vạn Toàn nửa quỳ ở giữa nhuyễn tháp, hai tay cầm thành quyền,
ở trên đùi thái hậu nhẹ nhàng gõ .
“Thái hậu, Xuân Nhi nha đầu kia nên xử trí như thế nào?”
Nói chuyện đồng thời trong mắt Vạn Toàn hiện lên hàn ý,
không nghĩ tới Hiền vương phi khởi sự đến mạnh mẽ vang dội , thái hậu cho nàng
quyền lực, mới vài ngày đã xử trí Lưu Quảng Lâm cùng Xuân Nhi, còn muốn nghênh
ngang đuổi Xuân Nhi về bên cạnh thái hậu, này không phải là ở trên mặt thái hậu
tát một cái thật mạnh sao?
Cuồng vọng, kiêu ngạo, lại không coi ai ra gì.
“Một đứa phế vật, ngươi xem rồi làm đi.” Thái hậu ánh sáng lạnh
chợt lóe, oán hận cắn răng nói.
Nhan Noãn đuổi Xuân Nhi về, thế nhưng trở nên si ngốc ngơ
ngác, nàng giữ lại còn dùng được gì?
Thái hậu trong lòng tức giận, cũng không thể bắt Nhan Noãn
làm sao bây giờ?
Xuân Nhi lấy hạ phạm thượng, ức hiếp chủ tử, Nhan Noãn trừng
phạt nàng cũng không ngoài ý muốn, nhưng mà Nhan Noãn lại lấy một câu “Xuân Nhi
bởi vì bị phạt cảm thấy nhục nhã, vì thế gặp trở ngại muốn tự sát, nào ngờ
không thành công, trở nên si ngốc” Đến qua loa tắc trách nàng.
Thái hậu ở trong cung sống hơn phân nửa đời người, đã sớm
thành tinh, làm sao sẽ tin chuyện ma quỷ Nhan Noãn bịa ra.
Nhưng cố tình lại không có cớ bắt p