hể đè ép được bất
luận kẻ nào , cho dù nay nàng chiếm được quyền lực thái hậu cho, nhưng không phải
mọi người đều biết, nếu không vừa rồi mấy người kia sẽ không khi dễ Long Trác
Việt .
Long Trác Việt bỗng dưng từ trên vai Nhan Noãn ngẩng đầu
lên, kéo tay áo xoa xoa nước mắt nước mũi trên mặt, hai mắt đẫm lệ nhìn chưởng
quầy:“Ngươi là nói, không cần chúng ta trả tiền à?”
“Dạ dạ dạ.” Chưởng quầy liên tục gật đầu, hắn không biết người
trước mắt có cái gì đặc biệt, hắn chỉ biết là hắn nhận được mệnh lệnh, thả Hiền
vương gia và Hiền vương phi rời đi, không thể khó xử, không thể vô lễ.
Vì thế, chưởng quầy liền đem Long Trác Việt và Nhan Noãn như
tổ tông đối đãi.
“Noãn Noãn, bọn họ không cần bạc nha, chúng ta có thể đi rồi.”
Long Trác Việt vui sướng reo lên, nước mắt đọng lại trên lông mi thật dài,
trong suốt long lanh, rất nhanh, hắn lại vẻ mặt tiếc hận bĩu môi:“Sớm biết rằng
không cần tốn tiền, người ta sẽ gọi thêm nhiều đồ ăn cho Noãn Noãn.”
Nhan Noãn không nói gì, nâng tay bắn nhẹ cái trán Long Trác
Việt, Long Trác Việt cả kinh ôm cái trán:”Noãn Noãn, đau , bắn cái trán người
ta đau quá.”
“Đứa ngốc, không chừng ngày nào đó bị người lừa còn muốn
giúp người ta đếm tiền.” Bất quá trong lòng vẫn bởi vì Long Trác Việt nghĩ đến
chính mình mà ấm áp .
“A?” Long Trác Việt trừng mắt một đôi mắt nai con mờ mịt,
lóe ra ánh sang ngạc nhiên:”Noãn Noãn, ngươi thật thông minh nha, người ta cũng
chưa nói ra, ngươi đã biết người ta giúp người khác đếm tiền, nhưng đại ca hung
ác kia nói người ta lớn lên khó coi, không bán được tiền, không sức lực, không
biết kiếm sống, còn phải lãng phí lương thực, một chút cũng không đáng giá, về
sau cũng không cần người ta kiếm tiền cho hắn.”
Huyệt thái dương của Nhan Noãn thình thịch nhảy , rới xuống
ba đường hắc tuyến.
Thì ra Long Trác Việt thật đúng là đã từng bị người lừa gạt.
Nên nói hắn là người ngốc có ngốc phúc sao? Cho nên mới bình
an vô sự đến bây giờ?
“Cho nên nói, vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.” Nhan
Noãn liếc mắt nhìn chưởng quầy một cái, đối với Long Trác Việt trực tiếp giáo dục
.
(Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo: không có việc gì lại
đi nịnh bợt, không phải gian trá cũng là đạo tặc)
“Noãn Noãn, ngươi nói thật sự rất có đạo lý nha.” Long Trác
Việt sùng bái nhìn Nhan Noãn.
Nhan Noãn khóe miệng cong lên, cầm khăn thay Long Trác Việt
lau nước mắt còn sót lại, đối với ánh mắt sung bái của Long Trác Việt rất là hưởng
thụ.
Chính là rất nhanh, Long Trác Việt lại bật ra một câu:“Nhưng
mà Noãn Noãn, đó là có ý gì a?”
Nhan Noãn nhìn con ngươi không chứa tạp chất gì của Long
Trác Việt, bên trong lóng lánh tò mò cùng mờ mịt, làm cho Nhan Noãn nhất thời cảm
thấy một trận cảm giác vô lực.
Đây không phải chính là cái gọi sùng bái mù quáng sao.
Nhan Noãn không chịu đựng nổi nhìn Long Trác Việt liếc mắt một
cái, giúp hắn lau khô nước mắt trên mặt xong, quay đầu nhìn chưởng quầy cung
kính mà đứng, lạnh nhạt nói:“Chưởng quầy, Hiền vương phủ cũng không phải nơi
không phân rõ phải trái, Hiền vương gia thiếu quý tửu lâu một trăm lượng bạc,
ta xác thực không có, nhưng ta có thể ở tửu lâu các ngươi làm công trả tiền.”
“A?” Chưởng quầy kinh ngạc há to miệng.
Tình huống đột ngột phát sinh này, hắn nên giải quyết như thế
nào?
“Chưởng quầy yên tâm, ta tuyệt không gây phiền toái gì cho Tụ
Hiền lâu, rửa chén nhóm lửa đốn củi chạy bàn đều có thể, thẳng đến ta trả hết một
trăm lượng mới thôi.”
Nhan Noãn cảnh giác, nếu dựa vào thân phận vương gia của
Long Trác Việt có thể làm những người này kinh sợ, đánh chết nàng cũng không
tin, vì sao chưởng quầy lại có long tốt như vậy, miễn tiền bữa cơm?
Một trăm lượng, cũng không phải là số lượng nhỏ a.
Bởi vì Hiền vương bị sợ hãi?
Nhưng mấy công tử thiếu gia bị Thiên Minh trói đi, gia thế
phía sau tùy tiện bắt một tên đi ra cũng không phải cửa nhỏ nhà nghèo, chuyện xảy
ra ở Tụ Hiền lâu chưởng quầy chẳng những không có lo lắng gì, ngay cả Thiên
Minh trói người dẫn đi, hắn cũng chưa từng mở miệng ngăn lại, bởi vậy có thể thấy
được, Tụ Hiền lâu này cũng không phải tự nhiên mà leo lên tửu lâu quyền quý.
Bởi vậy cũng càng làm cho Nhan Noãn sinh lòng cảnh giác.
Trên đời này nào có chuyện cái bánh từ trên trời rơi xuống,
cho dù có, nàng cũng sợ nuốt không trôi.
“Hiền vương phi, ngài đây là làm khó tiểu nhân, chỉ là một
chút tiền cơm trưa, ngài thật sự không cần thiết phải để ở trong lòng.”
Chưởng quầy đối với Nhan Noãn cúi mình thật sâu, trong lòng
không ngừng bồn chồn, chủ tử cũng không nói Hiền vương phi sẽ nói đến chuyện
này, trước mắt hắn nên làm như thế nào mới tốt?
Người bình thường nghe được không cần trả tiền đã sớm vui
tươi hớn hở rời đi, nào có người sẽ yêu cầu lưu lại làm việc khổ cực a.
“Chưởng quầy, thiên tử phạm pháp đều phải xử tội như thứ
dân, hôm nay là lỗi của vương gia, ta thân là vương phi của hắn, nên thay hắn
gánh vác sai lầm, cũng muốn làm cho chưởng quầy hiểu được, Hiền vương gia không
phải là hạng tiểu nhân ăn cơm chùa vô sỉ.”
Vẻ mặt Nhan Noãn còn thật sự thoạt