theo sát bên cạnh Long Cẩm Thịnh.
Thái hậu vừa nghe cung nhân bẩm báo, nói Long Cẩm Thịnh cùng
chư vị đại thần cầu kiến, mí mắt đột nhiên nhảy dựng lên.
“Vạn Toàn, sao ai gia lại cảm thấy hoàng thượng đến, nhất định
sẽ không có chuyện tốt lành đây.”
Vạn Toàn vươn một bàn tay, để cho thái hậu khoát lên trên cổ
tay của mình, theo cổ họng nhô lên một hơi nói: “Hoàng thượng dù có bản lãnh,
cũng trốn không thoát lòng bàn tay của ngài thái hậu, hắn bất quá chỉ là một
quân cờ trên tay thái hậu mà thôi, không đủ năng lực đâu.”
Thái hậu vuốt ve châu ngọc trên đầu, bên ngoài giáp vàng được
khảm ngọc bảo thạch sáng chói, nàng lạnh lùng cau môi một cái: “Nói có đạo lý,
đi thôi, ai gia phải đi nhìn xem, hắn mang theo một nhóm đại thần đến Từ Ninh
cung muốn nhấc lên sóng gió gì.”
“Nhi thần tham kiến mẫu hậu.”
“Vi thần khấu kiến thái hậu, thái hậu vạn phúc kim an.” Lí
Nguyên cùng các đại thần vừa thấy thái hậu đi ra, đều quỳ xuống đất hành lễ, mỗi
người trên mặt, đều mang theo vẻ mặt nơm nớp lo sợ.
Hiển nhiên, so với hoàng đế, bọn họ càng sợ hãi thái hậu
hơn.
Thái hậu thản nhiên nhìn lướt qua, miễn cưỡng khoát tay áo:
“Hãy bình thân.”
Nàng ngồi xuống ghế chủ vị, đầu lông mày hơi giương lên,
trong mắt lập tức bắn ra tia sắc bén lãnh liệt, nhẹ nhàng sửa sang lại ống tay
áo, thái hậu mới đưa ánh mắt chuyển hướng về phía Long Cẩm Thịnh: “Hoàng nhi
tìm ai gia, có chuyện gì?”
“Khởi bẩm mẫu hậu, nhi thần nhận được một bản tấu chương do
Hiền vương phi trình lên, con trai của hộ bộ Thượng Thư cùng vài tên thiếu gia ở
tửu lâu ức hiếp Hiền vương, dưới sự giận dữ của Hiền vương phi, bắt trói người
đem trở về Hiền vương phủ, mỗi người đánh năm mươi đại bản, hơn nữa còn hy vọng
nhi thần nghiêm trị đám người Lí Thượng Thư, nhi thần liền phạt bọn họ mỗi người
một năm bổng lộc, Lí Thượng Thư cảm thấy hành vi của Hiền vương phi vượt quá mức,
cũng yêu cầu xử trí Hiền vương phi, nhi thần nhất thời lấy không được chủ ý, liền
đến thỉnh giáo mẫu hậu.”
Long Cẩm Thịnh cúi đầu khiêm tốn trả lời thái hậu, thỉnh thoảng
nhíu mày lại để cho hắn có vẻ thoạt nhìn phiền não đến cực điểm.
“Hoàng nhi là vua của một nước địa vị cao quý, chút chuyện
nhỏ như vậy, tự ngươi xử lý là tốt rồi.” Thái hậu từ ái nhìn Long Cẩm Thịnh
nói, trong con ngươi đen sâu thẳm, lóe ra hàn ý lẫm liệt.
Nhan Noãn, lại là Nhan Noãn!
Thái hậu phẫn hận cắn răng, cơ hồ muốn đem một hàng răng ngà
cắn nát đi.
Long Cẩm Thịnh đáy lòng xẹt qua mỉa mai, chắp tay lần nữa
nói: “Nhi thần ngu dốt, một bên là hoàng đệ vương phi, một bên là đại thần, thật
sự khó có thể nghĩ ra biện pháp vẹn toàn đôi bên.”
Hắn cố ý nhấn mạnh hai chữ ngu dốt, thỉnh thoảng ngẩng đầu
liếc mắt nhìn thái hậu tỏ vẻ khó xử, rơi vào trong mắt thái hậu, giống như
chính là một kẻ bất lực cái gì cũng đều không biết.
Long Cẩm Thịnh như vậy, làm cho tâm tình thái hậu thoáng
sung sướng lên một chút.
Khá tốt, cũng không phải có chuyện gì đều không khỏi nàng khống
chế, Nhan Noãn là một cái ngoài ý muốn, mà cái ngoài ý muốn này, nàng cũng sẽ rất
nhanh làm cho nàng biến mất.
Ánh mắt lãnh đạm dừng ở trên người các đại thần đang quỳ trước
mặt, thái hậu trầm mặc sau một lúc lâu, mới mở miệng nói: “Con của các ngươi quả
nhiên là cả gan làm loạn, ức hiếp Hiền vương, như thế nào, còn đến tìm ai gia
làm chủ trì sao? Hiền vương phi đã gả cho Hiền vương, chính là người hoàng gia
ta, nàng giáo huấn thần tử, có gì không ổn? Có phải các ngươi cảm thấy, các
ngươi làm quan chức cao vọng trọng rồi, dĩ nhiên lớn đến nổi có thể áp đảo trên
đầu Hiền vương phi, áp đảo trên đầu hoàng gia sao?”
Nhan Noãn dám kiêu ngạo như vậy, trận chiến này là có nàng
thái hậu ở phía sau chống lưng, cho dù mình không nói lời nào, Nhan Noãn vẫn có
thể đem thượng phương bảo kiếm tùy ý làm bậy.
Đến lúc đó nàng gần như trở thành một cái không để ý đến
danh dự hoàng thất, mặc kệ người nào khi dễ Hiền vương, nàng là thái hậu của một
quốc gia mặt mũi để ở đâu?
Tiếng nói không nóng không lạnh, lộ ra âm hiểm dày đặc, mỗi
một câu nói, ánh mắt thái hậu lại càng thêm lợi hại, giống như từng đạo mũi tên
sắc nhọn, bắn thẳng đến trên người các đại thần.
Cái trán mỗi người đều phát ra lấm tấm mồ hôi lạnh, Lí
Nguyên càng kinh hãi hơn hai chân cũng có chút phát run.
Thái hậu hiện nay là làm sao vậy? Vì sao đột nhiên đứng ở
bên phe Hiền vương phi.
Trước kia đối với chuyện Hiền vương gia, nàng không phải
luôn mở một con mắt, nhắm một con mắt sao?
“Rất…… Thái hậu……” Lí nguyên run run đôi môi, kêu.
Thái hậu lạnh lùng liếc hắn một cái: “Các ngươi không thể dạy
con, coi rẻ hoàng gia, phạt một năm bổng lộc thật sự là tiện nghi cho các
ngươi, chức quan của mỗi người hạ xuống một cấp, hoàng nhi, ngươi hạ chỉ đi.”
“Vâng, mẫu hậu.”
Long Cẩm Thịnh đôi mắt sáng ngời, trước khi Lí Nguyên cùng
các đại thần chưa kịp phản ứng, lập tức cao giọng đáp.
Những đại thần quỳ trên mặt đất hai chân bỗng nhiên mềm
nhũn, ngã ngồi trên mặt đất, cả mặt tái xanh, đầu óc trống rỗng.
Vốn tưởng rằng có thể đòi lại công đạo cho con nhà mì