nh, lại
không ngờ rằng đến cuối cùng lại càng bị thiệt thòi hơn.
“Vương gia, nô tỳ đã làm xong đồ ăn trưa, là món người yêu
nhất vừng đậu hủ cùng canh trứng gà.” Nhan Song Song đeo tạp dề, đi đến ngồi xuống
ghế đá trước mặt Long Trác Việt đang thở dài buồn bã, nói ra.
“Aiz!” Long Trác Việt hai tay chống cằm, híp nửa con mắt, lại
một lần nữa thở một hơi thật dài: “Song Song, ngươi ồn ào quá à, đừng có quấy rầy
người ta nhớ Noãn Noãn .”
“Vương gia, nếu như Vương phi biết người không chịu ăn cơm
cho tốt, sẽ trách mắng nô tỳ .”
“Khiến cho Noãn Noãn nói vài câu trách mắng, sẽ không mất miếng
thịt nào, tiếng nói của Noãn Noãn rất êm tai nha, người ta cực kỳ thích Noãn
Noãn trách móc người ta nha.”
Nhan Song Song khóe miệng mãnh liệt co lại, trong đầu bỗng
nhiên hiện lên hai chữ: Quái đản!
Bất quá, vương gia nói cũng đúng, tiếng nói của vương phi quả
thật rất êm tai.
Đột nhiên, Nhan Song Song nghiêng mắt liếc nhìn Long Trác Việt
một cái, đôi mắt đen láy xinh đẹp nhẹ nhàng chớp, nghĩ đến âm thanh dễ nghe của
vương phi, nàng mới đột nhiên giật mình, thì ra âm thanh của vương gia cũng dễ
nghe tựa như thiên tiên.
Vương gia với khuôn mặt ngăm đen xấu xí là gây chú ý nhất,
cũng là để lại ấn tượng sâu cho người khác, vì thế bọn họ thường hay không để ý
đến ưu điểm khác của vương gia.
Chẳng hạn như tiếng nói thanh thúy động lòng người, như dòng
suối nhỏ chảy róc rách, thấm vào ruột gan.
Nhan Song Song lại vụng trộm nghiêng mắt liếc nhìn hắn một
cái, còn có, ánh mắt của vương gia kỳ thật rất đẹp a, trong sáng, tinh khiết,
lông mi thật dài rũ xuống, như cánh quạt hương bồ dày đặc.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của Nhan Song Song dừng ở
trên người hắn, Long Trác Việt nghiêng người ngẩng đầu nhìn nàng: “Song Song,
Noãn Noãn nói bộ dáng người ta nhìn rất đẹp, ngươi cũng không nên vụng trộm
nhìn lén người ta nha.”
Nhan Song Song bị bắt được chân tướng, bỗng dưng xấu hổ đem
ánh mắt chuyển qua nơi khác, trên gương mặt xinh đẹp nổi lên nhàn nhạt đỏ ửng,
cắn răng ảo não.
Độ nhạy cảm của vương gia, có cần phải mãnh liệt như vậy hay
không a?
Huống chi, lời này của vương gia, sao lại khiến cho nàng có
loại cảm giác mơ ước đến sắc đẹp của vương gia.
Sắc đẹp –
Nhan Song Song khóe mắt không khỏi co giật, là con mắt nhìn
người của vương phi cùng người khác không giống nhau hay sao? Như thế nào nàng
vẫn không nhìn ra được “Sắc đẹp” của vương gia hiện lên ở chỗ nào đây?
“Vương gia, nô tỳ nhìn người, là vì người không chịu ăn
cơm.”
“Nhưng mà người ta nhớ Noãn Noãn, không đói bụng, không muốn
ăn.” Long Trác Việt một lần nữa chống cằm, tiếp tục thở dài tương tư.
Long Trác Việt không phối hợp, làm cho Nhan Song Song nhất
thời cảm thấy một cái đầu, thừa ra hai cái lớn hơn.
Nàng buồn rầu nhíu mày, vương phi bảo nàn chiếu cố vương gia
thật tốt, nàng cũng không thể để cho vương gia đói bụng nha.
Cách đó không xa, Thiên Minh chậm rãi đi tới, mặc một bộ quần
áo màu xanh sẫm, sống mũi cao gầy, trong đôi mắt đen sáng ngời lóe ra hàn khí
rét lạnh, khuôn mặt tựa như điêu khắc, khắc họa tinh tế lạnh lùng, quanh thân tỏa
ra hơi thở vô hình cảnh giác người lạ chớ gần.
Nhan Song Song không tự chủ được nuốt nuốt nước miếng, lá
gan nhỏ bé theo bản năng run rẫy một chút.
Mặc dù chiến khí của nàng so với Thiên Minh cao hơn một
chút, nhưng mà mỗi lần gặp lại thấy Thiên Minh nét mặt như sông băng, nàng liền
có loại cảm giác sởn hết cả hai ốc, đánh vào đáy lòng sinh ra sợ hãi.
Thiên Minh đến gần Long Trác Việt, môi mỏng khẽ mở, nói:
“Vương gia, vương phi nói, nếu người không chịu ăn cơm thật tốt, nàng liền
không để ý tới người.”
Thiên Minh vừa dứt lời, Long Trác Việt liền hô hoán từ trên
ghế đá nhảy dựng lên: “A — a a a a!”
Phản ứng kịch liệt như thế, khiến cho Nhan Song Song còn
đang rối rắm nghĩ biện pháp làm cho Long Trác Việt nghe lời lại càng hoảng sợ,
cứ như vậy mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn qua Long Trác Việt tựa như khỉ con nhảy
xuống dưới né đòn, có chút hóa đá.
“Noãn Noãn không để ý tới người ta sao? A a a a, người ta
không muốn, đừng á, đừng Noãn Noãn không để ý tới người ta nha.” Long Trác Việt
một bên kêu, một bên dậm chân, khuôn mặt ngăm đem hung hăng vặn lênn, mặt nhăn
trở thành một khuôn mặt bánh bao, trong đôi mắt đen láy như ngọc thạch dương
như sáng long lanh óng ánh, ẩn ẩn ngấn lệ chớp động.
Nghĩ đến trước kia vương gia vừa khóc chính là kinh thiên động
địa, quỷ thần khiếp sợ, Thiên Minh đột nhiên cả kinh, nếu như vương gia khóc
lên, ai kéo cũng không nhúc nhích, cũng chỉ có vương phi mới có bản lãnh đó dừng
được nước mắt của vương gia.
Trước khi Long Trác Việt đem bùng nổ dữ dội phát ra, Thiên
Minh tranh thủ thời gian nói ra: “Vương gia, người không ăn cơm vương phi mới
không để ý tới người, người ăn cơm, vương phi sẽ để ý người.”
“Ăn cơm liền để ý nha?” Long Trác Việt chép miệng, đôi mắt
trong sáng tinh khiết chớp mắt nhìn Thiên Minh, yêu cầu khẳng định.
“Ân.” Thiên Minh mặt không chút thay đổi gật đầu đáp, trong
lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi thật to.
Lon