nhận được tư vị vui quá hóa buồn.
Hắn cho là đem hình tượng của Long Cẩm Thịnh ở trong lòng
Nhan Noãn làm cho phá hư hoàn toàn, nhưng hắn không ngờ rằng, Nhan Noãn vậy mà
lại chủ động muốn đi một mình đến Tụ Hiền lâu làm công thay hắn trả nợ, cũng bởi
vì bảo vệ danh dự cho hắn.
Long Trác Việt đối với chuyện này thật sự rất cảm động không
có sai, đã thấy trong mắt nàng tràn đầy kiên định cùng cố chấp, hắn liền nhẹ dạ
đồng ý cùng Vương chưởng quầy cho nàng ở lại Tụ Hiền lâu.
Đến khi lúc Nhan Noãn không có ở bên cạnh hắn, Long Trác Việt
mới giật mình hiểu được, hắn một khắc cũng không muốn cùng Nhan Noãn tách ra,
mà bi kịch là, loại tình hình này chỉ có thể gặp mặt nhau vào buổi tối, liên tục
mười tháng, hắn không chỉ có mười tháng ban ngày không thấy được Nhan Noãn,
ngay cả một ngày ba bữa đều ăn không được những món do nàng làm.
Chỉ là ngẫm lại, liền khiến cho hắn cả người tóc gáy đều bị
dựng thẳng lên.
Cuộc sống như vậy, đúng là hắn sống còn không bằng chết mà.
Long Trác Việt đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình, nghĩ
đi nghĩ lại, trong mắt liền toát ra vẻ hoảng sợ, Nhan Song Song ở bên cạnh thấy
thế, đầu óc bỗng dưng “Ông–” một âm thanh vang lên, dọa nàng sợ tới mức nhẹ
nhàng đẩy đẩy Long Trác Việt.
“Vương gia, người không sao chứ, nô tỳ làm đồ ăn, thật sự
khó nuốt như vậy sao?” Sao lại khiến cho vương gia sợ tới mức hoảng loạn như thế.
Nhan Song Song kinh hãi bạo gan cầm lấy chiếc đũa, gắp một
khối đậu hủ bỏ vào miệng nhấm nuốt, ăn từng miếng thử xem, mày đang nhíu chặt
liền nới lỏng một phần.
Không khó ăn a, hương vị so với những món ăn trước kia, cũng
ngon hơn không nhiều lắm.
Nhan Song Song nghĩ như thế .
Đột nhiên, Long Trác Việt bỗng đứng lên, thân hình cao lớn động
tác như là đã bị cái gì vô cùng kinh hãi, lúc Nhan Song Song chưa kịp mở miệng,
thì hắn tựa như cơn gió thổi mạnh vượt qua lập tức chạy đi ra ngoài.
“Vương gia, người đi đâu đấy?” Nhan Song Song vội vàng ném
đôi đũa trong tay, đuổi theo sát lấy Long Trác Việt chạy ra ngoài.
Nhìn phía trước Long Trác Việt càng chạy càng nhanh, Nhan
Song Song ở trong lòng kìm không nổi nói thầm.
Kỳ quái, sao tốc độ của vương gia lại nhanh như vậy?
Trong cở thể thoáng phát động chiến khí, lúc này Nhan Song
Song mới đuổi kịp ở trước mặt Long Trác Việt trước mặt, đứng lại.
Thấy Nhan Song Song đột nhiên xuất hiện, Long Trác Việt vô
cùng sợ hãi, tốc độ dưới chân khống chế không kịp, đụng vào người Nhan Song
Song, lực va đập không nhỏ làm cho Nhan Song Song té ngã dưới đất, hai chân
Long Trác Việt cũng trụ không vững lui về phía sau.
Thân hình còn chưa kịp đứng vững, tiếng nói tràn đầy oán giận
của Long Trác Việt liền vang lên: “Song Song, ngươi làm ma á, chạy đến trước mặt
người ta cũng không báo trước một tiếng nha.”
Nhan Song Song xoa bờ mông ngã đau, rất nghẹn khuất ngẩng đầu
nhìn Long Trác Việt: “Vương gia, nô tỳ có gọi người a.” Muốn người ngừng lại,
nàng chỉ có thể dùng cách chạy đến phía trước a, chắc giữ khoảng cách không được
tốt, có lẽ nàng nên chạy đến phía trước sớm một chút mới đúng.
“Vậy sao?” Long Trác Việt mờ mịt nhìn Nhan Song Song: “Người
ta không có nghe thấy.”
Nhan Song Song khóe miệng kịch liệt run rẩy, không có nghe
thấy? Nàng kêu lớn tiếng như vậy, vương gia lại có thể không nghe thấy.
“Song Song, ngươi đừng nhìn người ta như vậy mà, người ta thật
sự là không có nghe thấy nha.” Hắn chỉ có nghĩ đến muốn gặp Noãn Noãn, làm sao
nghe được tiếng nói của Nhan Song Song.
Nhan Song Song vô lực từ trên mặt đất đứng lên, vỗ vỗ bụi đất
trên người, nói: “Vương gia, người vội vã như vậy là muốn đi đâu sao?”
“Đi tìm Noãn Noãn.”
“Không thể.” Không chút nghĩ ngợi, Nhan Song Song một mực cự
tuyệt.
“Vì sao?” Long Trác Việt bất mãn reo lên.
“Không thể thêm phiền phức cho vương phi.”
Long Trác Việt hổn hển dậm chân: “Người ta nào có thêm phiền
phức cho Noãn Noãn.”
“Nếu Vương gia có đi, vương phi sẽ phải chăm sóc cho vương
gia, vướng bận tay chân sẽ làm chậm trễ công việc, nếu làm không xong sẽ bị mắng.”
“Chỉ là đi nhìn Noãn Noãn cũng không được sao?” Long Trác Việt
nhìn Nhan Song Song, trong đôi mắt tinh khiết lóe ra lấp lánh như ngôi sao sáng
chói.
Nhan Song Song lắc lắc đầu, kiên quyết nói: “Không được.”
Long Trác Việt cúi đầu, ngón tay thon dài trắng nõn dưới ánh
mặt trời tựa như gốm sứ vô cùng xinh đẹp, hắn vươn ra ngón trỏ, đầu ngón tay khẽ
chạm, một chút lại một chút: “Làm không xong thì sẽ bị mắng sao?”
Ai dám mắng Noãn Noãn, hắn nhất định phế bỏ đi người đó.
“Vâng.” Nhan Song Song thấy Long Trác Việt có chút dao động,
liên tục gật đầu giống như gà con mổ thóc.
“Vậy được rồi.” Do dự thật lâu sau, Long Trác Việt ngẩng đầu
lên: “Ta không đi tìm Noãn Noãn nữa.” Mới là lạ!
Ba chữ cuối cùng, Long Trác Việt ở trong lòng bổ sung nói.
Hắn cũng không phải người phiền toái, nào có dễ dàng mang
thêm phiền toái cho Noãn Noãn như vậy.
Thậm chí không cho hắn ra phủ, hắn vẫn có thể tự mình vụng
trộm chuồn đi nha.
“Vậy còn cơm trưa?”
“Được rồi được rồi, tuy rằng Song Song ngươi làm