p đón thật tốt.”
Nhan Noãn thức thời đứng ở một bên, liền cúi đầu thấp xuống,
cố gắng giảm bớt sự hiện hữu của mình.
Nhưng nhiều lúc càng không muốn bị người khác chú ý, thì hết
lần này đến lần khác hoàn toàn ngược lại.
Tư Đồ Tử Ngôn khóe mắt quét nhìn lướt qua thấy Nhan Noãn tồn
tại, rõ ràng ngoại trừ Bạch Vũ đối với những nữ nhân khác bên ngoài hắn đều
không liếc mắt nhìn một cái, sau khi thu lại tầm mắt từ trên người Nhan Noãn, lại
không tự chủ được nhìn qua lần nữa.
Nữ nhân này dáng người đó, nhìn thấy thực sự rất quen mắt a.
Có phải hắn đã gặp qua ở đâu rồi hay không?
Nhan Noãn càng cúi thấp đầu, Tư Đồ Tử Ngôn lại càng cảm thấy
nàng có điểm cổ quái, dán mắt nhìn nàng chằm chằm càng phát ra hăng say.
Bạch Vũ bên cạnh hắn nhìn thấy hắn khác thường, bên trong
đôi mắt đẹp xẹt qua tia kinh ngạc: “Tử Ngôn, làm sao vậy?”
Trong ấn tượng của nàng, Tử Ngôn chưa bao giờ nhìn chằm chằm
một nữ nhân nào lại nhìn lâu như vậy .
Nữ nhân này là ai?
“Ờ, không có gì.” Tư Đồ Tử Ngôn thu hồi ánh mắt, đối với Bạch
Vũ kéo ra một dáng tươi cười, như pháo hoa sáng lạn chói mắt, khiến người say đắm.
Bạch Vũ trong lòng một trận hoảng hốt, lại có một điểm kiêu
ngạo nào đó tự nhiên sinh ra.
Nam nhân này, là của nàng Bạch Vũ, cũng chỉ có thể là của
riêng nàng Bạch Vũ này thôi.
Tư Đồ Tử Ngôn không còn đi nghiên cứu Nhan Noãn nữa, dẫn
nhóm Bạch Vũ ba người đi vào.
Cảm thấy không còn ánh mắt dò xét của Tư Đồ Tử Ngôn, lúc này
Nhan Noãn mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Không phải nàng e ngại Tư Đồ Tử Ngôn, mà là không muốn lại nổi
lên ngọn sóng gió nào nữa.
Ai biết nhân phẩm Tư Đồ Tử Ngôn có phải lại càng vô sỉ hay
không, nếu nhận ra mình rồi sau này lại càng ra sức làm khó dễ thì sao.
Nếu như ở nơi khác, nàng cũng sẽ không lùi bước.
Nhưng mà hiện tại là ở Tụ Hiền lâu, nàng đã tới đây làm công
trả nợ rồi, không muốn có lý do gì trên địa bàn người khác lại còn kiêu ngạo
ương ngạnh.
Làm người, thỉnh thoảng nên khiêm nhường một chút vẫn tốt
hơn.
Chỉ là đang lúc Nhan Noãn thở phào nhẹ nhõm thì đồng thời,
tiếng nói Vương chưởng quầy bỗng nhiên vang lên.
“Nhan cô nương, trong đại sảnh này đã đủ người rồi, ngươi đi
lầu ba ‘Mai Tự gian’ tiếp đón nhóm người Tư Đồ công tử.”
Một câu, nhất thời như một trận sấm rền vang lập tức bổ vào
trên đầu Nhan Noãn, nàng cả kinh đột nhiên ngẩng đầu, ngạc nhiên trừng mắt Vương
chưởng quầy.
Kêu nàng đi tiếp đón Tư Đồ Tử Ngôn, ngươi đại gia, không phải
nàng đây là dê đưa vào miệng cọp sao?
Vương chưởng quầy, ngươi lại còn có thể đáng hận thêm một
chút nữa không, ngươi có hiểu cái gì gọi là hố lửa hay không a.
Nhan Noãn một bên trừng mắt Vương chưởng quầy, một bên ở
trong lòng suy nghĩ linh tinh.
Chẳng qua với sự tình này đương sự lại một bộ hồn nhiên chưa
tỉnh, hắn khẽ nhếch khóe miệng bày ra bộ dáng đắc chí.
Nhan Noãn im lặng hai mắt trợn trắng, nàng rất muốn biết,
Vương chưởng quầy này tỏ vẻ đắc ý cái gì a?
Vương chưởng quầy nhìn thấy nhóm người Tư Đồ Tử Ngôn biến mất
ở bậc thang lầu ba, đang muốn tiếp tục nói chuyện cùng Nhan Noãn về việc cho
nàng đi làm hỗ trợ phòng bếp, thì trong đầu lại chợt lóe lên một tia sáng, tức
thì một cảm giác nhẹ nhõm vô cùng thoải mái xuất hiện ở trong đầu hắn.
Còn có việc nào so với việc tiếp đón nhóm người Tư Đồ công tử
lại được thoải mái hơn đâu?
“Vương chưởng quầy, đại sảnh bên này còn nhiều việc bề bộn
chưa làm xong, có lẽ để ta ở lại lầu một làm sẽ tốt hơn nhiều, để ta đi làm ở lầu
ba là một việc vô cùng sai lầm, ta là người mới vào làm, sợ là tiếp đón không
được tốt, chậm trễ khách nhân, e rằng sẽ mang đến ảnh hưởng không tốt cho Tụ Hiền
lâu.”
Nhan Noãn khiêm tốn nói, tiếng nói mềm nhẹ lại khiến cho người
ta như được tắm gió xuân.
Nàng nói một câu lại vô cùng hợp lý, hắn tìm không ra cái gì
để bác bỏ.
Chỉ là một lòng nghĩ không muốn để cho Nhan Noãn làm việc
quá mệt nhọc nhưng Vương chưởng quầy lại không có nghe được trong đó có ý tứ mờ
mịt: “Không sao, Tư Đồ công tử là thế gia công tử, những người đi cùng hắn cũng
xuất thân thiếu gia tiểu thư đều là người lương thiện, sẽ không bởi vì ngươi tiếp
đón không chu toàn mà sinh ra phiền toái, huống chi chỉ là đi rót trà, sau đó ở
ngoài cửa chờ, chờ bọn họ có cần thì lại đi vào, rất đơn giản.”
Vương chưởng quầy nhẫn nại giải thích nói, trong lòng cũng bởi
vì Nhan Noãn suy nghĩ cho Tụ Hiền mà có điểm cảm động nho nhỏ.
Nhan Noãn nhìn nam tử trước mắt hơi có vẻ hưng phấn, có loại
xúc động muốn gõ vỡ đầu hắn.
Người ngốc như vậy, sao lại cho lên làm chưởng quầy.
Xem ra lão bản thật sự phía sau Tụ Hiền lâu, cũng là người
có đầu óc không bình thường.
“Hắt xì!”
Long Trác Việt đi ở trên đường cái kinh thành, thình lình
đánh một cái hắt xì, hắn xoa xoa ngoáy cái mũi, mờ mịt nhìn xung quanh người đi
tới đi lui, rối rắm cào lấy tóc.
“Rõ ràng nhớ rõ là đi từ con đường này mà, sao lại tìm không
thấy đâu?”
‘Mai Tự gian’, là phòng Tư Đồ Tử Ngôn chuyên dùng, mặc dù hắn
đến kinh thành số lần ít ỏi có thể đếm được, nhưng cả năm hắn đều bao trọn gói
gian phòng này,
