Old school Swatch Watches
Nương Tử Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

Nương Tử Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329002

Bình chọn: 8.5.00/10/900 lượt.

iếc hắn một cái, không chút để ý nói: “Hàn Thiếu

gia, là ngươi tự đụng tới nha.”

Vương chưởng quầy nói tất cả đều là nói nhảm, cái gì thế gia

công tử giáo dưỡng rất tốt, nhìn một cái miệng độc địa này, vậy mà cũng trầm trồ

khen ngợi có giáo dưỡng?

Hàn Thế Hiên trừng đôi mắt phượng: “Ai kêu ngươi đứng ở phía

sau bổn thiếu gia.”

“Ta châm trà cho ngươi a.”

Nói một câu, Nhan Noãn trả lại một câu, thái độ thành khẩn,

dáng tươi cười khéo léo, xem ở trong mắt Hàn Thế Hiên, lại như thế nào cũng

không thuận mắt, trong lỗ mũi hừ nhẹ một tiếng: “Bổn thiếu gia có cho ngươi lại

đây châm trà sao? Làm phỏng bổn thiếu gia ngươi còn lý sự nữa.”

“Ờ.” Nhan Noãn nhu thuận gật đầu đáp lời: “Thì ra Hàn Thiếu

gia không cần uống trà.” Dứt lời, nàng liền thò tay, đem một ly trà bích loa

xuân từ trên bàn kia đổ xuống mặt đất.

Một cử động kia, nhất thời chọc giận Hàn Thế Hiên, khuôn mặt

tuấn mỹ trầm xuống: “Ngươi có ý tứ gì?”

Nhan Noãn vẻ mặt vô tội nhún nhún vai, khuôn mặt xinh đẹp tỏ

vẻ ngây thơ gợi lên nụ cười nhẹ nhàng, như một cơn gió mát giữa mùa hè, thổi

vào lòng người.

“Ta nghe theo Hàn Thiếu gia phân phó mà làm việc nha, không

phải ngươi nói không cần uống trà sao?”

Nàng chậm rãi nói, vẻ mặt biểu lộ “Chẳng lẽ cái này cũng sai

sao”.

Hàn Thế Hiên tức giận đến nghẹn lời, nhìn vẻ mặt dửng dưng của

Nhan Noãn, nhưng lại tìm không ra được lời nào để phản bác.

Nhan Noãn thản nhiên đi lướt qua trường bào màu lam của Thế

Hiên, đi đến hướng của một nam tử khác.

Tư Đồ Tử Ngôn đem nhất cử nhất động của Nhan Noãn đều xem ở

trong mắt, nhìn thấy bộ dáng Nhan Noãn nhu thuận an phận, lông mày nhẹ chau lại,

mồm miệng vẫn còn mạnh mẽ ác liệt giống như trước, bất quá hôm nay nàng đã mất

đi những mũi nhọn sắc bén của ngày đó.

Đột nhiên, Tư Đồ Tử Ngôn cười lạnh một tiếng, nói với Hàn Thế

Hiên: “Thế Hiên, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh……”

Lời nói của hắn còn chưa hết, Hàn Thế Hiên liền căm giận ra

tiếng: “Ta vinh hạnh cái rắm a.” Bất quá là cái nha hoàn bưng nước châm trà,

sao lại vinh hạnh được.

Còn lại vài tên công tử nghe thấy lời nói của Tư Đồ Tử Ngôn,

người người tò mò hỏi: “Tử Ngôn, nữ tử này có cái gì đặc biệt? Nghe ngươi nói

thần bí như, nói mau nói mau.”

“Hiền vương phi tự mình châm trà, các ngươi nói xem có vinh

hạnh hay không?.”

Tư Đồ Tử Ngôn vừa nói dứt câu, tất cả ở đây đều kinh hãi

ngoài ra năm người miệng bỗng dưng mở lớn, kinh ngạc không thôi.

“Hiền vương phi? Ngươi nói chính là đại tiểu thư phế vật của

phủ Vũ Dương Hầu?”

Hàn Thế Hiên giật mình sững sờ qua đi, đột nhiên reo lên, hơn

nữa trong lời nói tràn đầy khinh bỉ, hắn vẫn cố tình nói.

Tư Đồ Tử Ngôn một tay chống cằm, mắt đẹp mày kiếm nhẹ nhàng

nâng lên, xem như thừa nhận lời nói của Hàn Thế Hiên, trong đôi mắt đen láy

sáng ngời, mang theo hương vị trêu tức.

Nhan Noãn không vui nhíu mày, xem thường trừng mắt nhìn Tư Đồ

Tử Ngôn liếc mắt một cái, trong nội tâm không ngừng mắng ác liệt.

Tư Đồ Tử Ngôn đây là muốn mượn tay người khác, để gây khó dễ

cho mình mà.

Bing –

Ấm trà bị Nhan Noãn đặt thật mạnh lên bàn, phát ra tiếng vang

trầm trọng, khiến cho người bên cạnh bàn đều giật mình, tất cả trợn to mắt nhìn

Nhan Noãn, tò mò muốn biết nàng làm cái gì.

“Hàn Thiếu gia, quý phủ Hàn gia là một trong tứ đại gia tộc,

đúng không?” Nhan Noãn một tay chống cái bàn, ngẩng đầu nhìn thẳng Thế Hiên,

đôi mắt trong suốt phát ra tia sáng lấp lánh, như sao sáng dưới bầu trời đêm,

óng ánh chói mắt.

Hàn Thế Hiên không rõ Nhan Noãn vì sao đột nhiên hỏi như vậy,

chỉ ngây ngốc gật đầu.

“Tứ đại gia tộc mặc dù không phải hoàng tộc hậu duệ quý tộc,

nhưng ở Nam Thương quốc địa vị cũng không thể khinh thường, thân là người trong

gia tộc, chắc chắn Hàn công tử từ nhỏ cũng đã được giáo dưỡng tốt nhất, nhân phẩm,

tài học đều là thượng đẳng.”

Lời khen ngợi ai cũng thích nghe, Hàn Thế Hiên lại càng

không ngoại lệ, môi mỏng chợt nhẹ cong lên, biểu lộ tâm tình hắn giờ phút này rất

sung sướng.

“Đó là tự nhiên, ở trên người bổn thiếu gia, từ trước đến

nay, cũng chỉ có đồ tốt nhất, mới có thể vào bổn thiếu gia mắt, tuy rằng ngươi

mặc đồ không tốt lắm, bất quá xem bộ dạng ngươi còn thấy có điểm được một chút,

bổn thiếu gia có thể cho ngươi giao tình bằng hữu này.”

Bố thí, hoàn toàn là một kẻ giả điệu bộ cao quý bố thí người

nghèo.

Nhan Noãn ở trong lòng vô hạn phỉ nhổ.

“Vậy thật đúng là nên cảm ơn Hàn Thiếu gia để mắt ta.”

“Không cần, bổn thiếu gia từ trước đến nay tâm địa thiện

lương.”

Tự kỷ đến trình độ này, đã hoàn toàn có thể dùng từ vô sỉ để

thay thế.

Mà Hàn Thế Hiên, tất nhiên là những lời tốt nhất này đều thể

hiện giả dối.

“Bất quá thân là thế gia công tử ưu nhã cách ăn nói khéo

léo, hình như ta không thấy ở trên người Hàn công tử, nói chuyện mà càng như là

du côn lưu manh, khiến cho người ta thật sự hoài nghi Hàn gia thật sự là dạy dỗ

con cháu như thế nào?.”

Nhan Noãn vừa nói, một bên lắc đầu, thỉnh thoảng thở dài một

hơi, giống như là thay Hàn gia ra sức tiếc hận Hàn Thế Hiên này.

“Họ Nhan kia, ngươi đây là đang châm chọc bổ