t nhìn Nhan Noãn, oán giận
nghẹn khuất ở trong lòng không thể bày tỏ ra khiến cho hắn có điểm choáng váng
đầu hoa mắt.
Làm sao lại có loại nữ nhân này, lấy lời nói sắc bén làm tổn
hại người khác, còn làm cho người ta kiếm không ra lỗi gì để phản bác lại.
Nàng có đúng là phế vật cái gì cũng không biết sao?
Hàn Thế Hiên trong lòng bắt đầu hoài nghi người đời đồn đại
về con người thật sự của Nhan Noãn.
Đột nhiên hốc mắt Bạch Vũ đỏ lên, ngón tay ngọc gắt gao xoắn
vào nhau bên trong chiếc khăn tay, nước mắt trong suốt ở trong hốc mắt đảo
quanh, chỉ cần nhẹ nhàng nháy mắt, liền ngã nhào xuống dưới.
Biểu lộ mỹ nhân lê hoa đái vũ, càng thêm khiến người trìu mến.
Tư Đồ Tử Ngôn nhẹ nhàng cầm tay Bạch Vũ, ôn nhu an ủi: “Nhan
Noãn là kẻ vô dụng cái gì cũng đều không biết, chỉ là phế vật, nếu như ngươi bởi
vì lời nói của nàng mà tổn thương chính mình thật sự không đáng giá đâu.”
“Đúng đấy, Vũ nhi ngươi có tài mạo gồm nhiều mặt, văn võ
song toàn, nàng ngoại trừ khuôn mặt ra, còn biết cái gì, nàng chửi bới ngươi
như vậy, chỉ do xuất phát từ ghen tị thôi.”
“Cũng không phải đâu, nàng nghĩ rằng gả cho vương gia được
làm Hiền vương phi liền bay lên cao trở thành phượng hoàng, còn không phải làm
nha hoàn ở trong tửu lâu này.”
Đi cùng Bạch Vũ là hai gã nữ tử ngươi một câu ta một lời
thay Bạch Vũ nói chuyện, thỉnh thoảng lấy ánh mắt khinh miệt xem thường nhìn
qua Nhan Noãn một chút, trong mắt lửa ghen tị thiêu đốt hừng hực.
Một người chiến khí, cùng học vấn cũng không biết, nhưng lại
có được dung nhan tuyệt sắc, đương nhiên khiến các nàng làm sao có thể cam tâm.
“Các ngươi đừng nói như vậy, Nhan tỷ tỷ ở trong này, nhất định
có nổi khổ riêng của nàng.” Bạch Vũ cắn cắn môi, nhìn hai gã nữ tử, thay Nhan
Noãn nói lời tốt.
“Vũ nhi, tâm tư của người quá thiện lương rồi, ngươi đã quên
nàng vừa mới chửi bới ngươi như thế nào sao?” Nữ tử y phục màu vàng vừa căm hận
vừa thay Bạch Vũ cảm thấy giận dữ bất bình.
“Nhan tỷ tỷ vô ý thôi, cũng tại ta nói chuyện không rõ ràng,
Nhan tỷ tỷ, ngươi sẽ không trách Vũ nhi chứ?” Bạch Vũ mở to đôi mắt trong suốt
nhìn Nhan Noãn, mặt như phù dung* (*hoa sen), thân giống như cành liễu, đứng lặng
yên, tựa như tiên tử băng thanh ngọc khiết*.
(*băng thanh ngọc khiết: trong sáng như băng, thuần khiết
như ngọc.)
Nhan Noãn cười nhạt một tiếng, khí chất tự nhiên phóng
khoáng nhẹ nhàng tràn ra, không ai có thể học theo khí chất thanh nhã cao quý
này của nàng: “Bạch tiểu thư so với người khác hiểu được lí lẽ, Nhan Noãn sao lại
có thể trách móc được.”
“Thật tốt quá, Nhan tỷ tỷ không trách là tốt rồi, như vậy Vũ
nhi vừa có thêm một vị bằng hữu, Nhan tỷ tỷ, đầu tháng sau là sinh nhật của Vũ
nhi, ngươi cũng đến chơi nha.” Bạch Vũ một lần nữa khôi phục nét mặt như hoa
tươi cười, lôi kéo tay Nhan Noãn vui mừng nhảy nhót nói.
Phảng phất tất cả mọi chuyện vừa mới xảy ra đều xem như
không có.
Nhan Noãn dưới đáy lòng âm u lại thở dài, nhìn tuổi tác người
này so với chủ nhân của thân thể nàng cũng không chênh lệch lắm, ở hiện đại,
chính là một đứa trẻ đang tuổi dậy thì, như bông hoa mới nở ngây ngô đơn thuần,
vì sao, nàng thấy lại nồng đậm âm mưu cùng thâm độc.
Tiệc Sinh nhật?
Nàng thấy như là Hồng Môn Yến cũng không sai biệt lắm, nếu
nàng đi, đoán chừng bị gặm cắn ngay cả xương cốt cũng không còn.
“Bạch tiểu thư, ta……”
Nhan Noãn vừa định mở miệng cự tuyệt, một bên Hàn Thế Hiên
liền bất mãn gào thét lên: “Vũ nhi, ngươi khi nào lại tự hạ thấp mình rồi, sao
lại đi mời nàng, cùng nàng ngồi chung một chỗ ta cũng cảm thấy tự hạ thân phận
đấy.”
“Thế Hiên……” Bạch Vũ khó xử nhìn Hàn Thế Hiên, mềm mại tiếng
nói giống kẹo đường, mềm dẻo, ngọt ngào .
Hàn Thế Hiên nhìn thấy trong sáng động lòng người, trong
lòng không đành lòng khiến Bạch Vũ khó xử, đành phải phẩy miệng nói thầm: “Ta
chỉ nói sự thật thôi.”
Nhan Noãn chợt giương lên đôi mày thanh tú, bên trong mắt đẹp
hiện ra ánh sáng lóng lánh như ngọc lưu ly, nàng nhìn Bạch Vũ, không một tia gợn
sóng sợ hãi mở miệng nói: “Sinh nhật của tiểu thư Tướng phủ, ta thân là Hiền
vương phi, đương nhiên không thể không đi.”
“Vậy là quyết định rồi, Nhan tỷ tỷ sẽ đi cùng Hiền vương gia
đến đó nha.” Bạch Vũ vui sướng nói.
“Sẽ đi.”
Nhan Noãn trong mắt bỗng dưng xẹt qua một đạo ánh sáng âm u,
đôi mắt trong suốt nhưng lạnh lùng, tràn ra hàn ý dày đặc.
Hai gã nữ tử đứng cùng một chỗ với Bạch Vũ vừa nhìn nhau,
ánh mắt trao đổi ăn ý, truyền đạt lời nhắn gì đó lại khiến người ta không biết
rõ là điều gì, chính là hai người mờ ám không rõ ý cười, vừa thấy đã biết rõ
cũng không phải là ý kiến hay.
“Họ Nhan, ngươi không phải là nha hoàn nơi này sao, còn
không mau dọn đồ ăn lên cho chúng ta.” Hàn Thế Hiên rầu rĩ ngồi ở ghế trên, một
tay khoác lên cái bàn, không kiên nhẫn gõ trên mặt bàn, thúc giục nói.
Nhan Noãn áp chế lửa giận dưới đáy lòng, dắt ra dáng vẻ tươi
cười hỏi: “Không biết Hàn công tử muốn gọi món ăn gì?”
Ở trong Tụ Hiền lâu, nàng không phải là Hiền vương phi!
Bất quá cùng Tư Đồ Tử Ngôn này, lại kết thêm mối thù lớn r
