ồi
.
Hàn Thế Hiên vừa hé miệng, chính là vô số tên của các món ăn
nhảy đi ra, Nhan Noãn đứng ở một bên, ung dung nhìn hắn, vẻ mặt phấn chấn, lại
sinh ra một chút điểm ngạo nghễ thách thức.
Tư Đồ Tử Ngôn ánh mắt trầm tĩnh, không tự chủ được dừng ở
trên người Nhan Noãn.
Liếc mắt nhìn một cái, liền thu trở về, chỉ là rất nhanh, lại
nhìn sang, cứ thế lặp lại đi nhiều lần!
Hắn cũng không hiểu được vì sao tầm mắt cứ như vậy không thể
khống chế được lại muốn nhìn qua, chỉ là cảm thấy trên Nhan Noãn, có điểm hấp dẫn
nào đó thu hút ánh mắt của hắn, làm cho hắn không thể không xem.
Hàn Thế Hiên thao thao bất tuyệt gọi tên các món ăn, càng gần
đến mức cuối cùng, càng cảm thấy không đúng.
“Ngươi làm gì mà vẫn nhìn ta?” Hắn liếc xéo trừng mắt Nhan
Noãn đang nhìn chằm chằm vào hắn, tức giận quát: “Bổn thiếu gia gọi nhiều như vậy,
ngươi cũng không biết nhớ một chút sao?”
Người này đầu óc heo a, nhìn hắn như vậy là có thể nhớ rõ được
những món ăn hắn chọn sao?
“Không cần.” Nhan Noãn cười nhạt nói: “Các ngươi chọn đồ ăn,
ta đều nhớ kỹ, xin hỏi còn muốn cái gì khác nữa không?”
Ách –
Cái này, đến phiên Hàn Thế Hiên há hốc mồm.
Giật mình sửng sốt sau một lúc lâu, Hàn Thế Hiên chất phác lắc
lắc đầu: “Không có.”
“Xin chờ một chút, những món ăn các ngươi muốn lập tức sẽ tới.”
Nhan Noãn chuyên nghiệp nói, sau đó xoay người lui đi ra ngoài.
Vừa ra ‘MaiTự gian’, khóe miệng giơ lên chợt hạ xuống, bên
trong con ngươi đen láy tĩnh lặng như mặt nước mùa thu, chợt lóe lên tia sáng sắc
bén, sau đó bước nhanh đi ra khỏi lầu ba.
Đầu tháng sau, sinh nhật –
Đi thì đi, ai sợ ai?
Không có chiến khí, Nhan Noãn nàng đây cũng không phải người
yếu đuối mặc cho người khác khi dễ.
“Phi–, ta mới không tin, nàng có trí nhớ tốt như vậy.” Trong
phòng, vang lên tiếng hừ nhẹ của Hàn Thế Hiên không cho là đúng.
Nhưng mà, lúc này từng đạo món ăn được đem đến trên bàn, Hàn
Thế Hiên miệng há rộng, có thể nhét vừa cả một quả trứng đà điểu.
“Sao…… Làm sao có thể?”
Hắn chỉ gọi có một lần, ngay cả hắn cũng không nhớ rõ những
món ăn mình đã gọi, xác nhận những món ăn này đều không sai, vẫn là dựa vào trí
nhớ của bọn họ mấy người kia nhớ lại mới được thông qua.
Nhan Noãn, vậy mà lại nhớ kỹ.
……
Chạng vạng bầu trời gần sập tối, vào chiều bầu trời nhuộm hồng
cả phía chân trời, chân trời kia kéo xuống ráng mây màu tím nhạt, đầy huyền bí.
Nhan Song Song vô cùng lo lắng xuất hiện ở Tụ Hiền lâu, vừa
thở hổn hển vừa hỏi.
“Chưởng quầy, Hiền vương phi có ở đây không?”
Vương chưởng quầy đang lật sổ sách ngẩng đầu lên, nhìn Nhan
Song Song liếc mắt một cái, hỏi: “Ngươi là?”
“Ta là nha hoàn Hiền vương phi, mau nói cho ta biết vương
phi đang ở đâu, ta có việc gấp.” Nhan Song Song nhíu lông mày sốt ruột nói,
trong mắt vừa khẩn trương vừa bức thiết, khiến cho Vương chưởng quầy cũng nôn
nóng đi theo.
“Ở phía sau đường nghỉ ngơi.”
Dứt lời, thân hình Nhan Song Song đứng trước mắt liền tựa
như một ngọn gió, thổi thoáng một cái chạy không thấy đâu.
Vương chưởng quầy há miệng thở dốc, nói thầm: “Thật đúng là
không phải người bình thường a.”
“Vương phi, vương phi, vương gia có đến đây chưa?” Nhan Song
Song liếc mắt một cái liền nhìn thấy Nhan Noãn đang ngồi trên ghế dựa đấm chân,
hoang mang rối loạn kêu lên.
“Vương gia tới làm cái gì?”
Nhan Noãn nghi hoặc nhìn đến Nhan Song Song vừa chạy vọt
vào, hỏi.
Nhan Song Song thấy Nhan Noãn vẻ mặt khó hiểu, liền biết
nàng không có gặp qua Long Trác Việt, mà bởi vậy cũng liền nghĩ ra –
“Vương phi, không thấy vương gia đâu rồi.”
Nhan Noãn nghe vậy, mãnh liệt từ trên ghế nhảy dựng lên, đôi
mắt xinh đẹp trong suốt chợt co rút nhanh: “Sao lại thế này, vương gia không phải
nên ở lại Vương phủ đó sao? Làm sao có thể không thấy ?”
“Nô tỳ cũng không biết, vương gia ăn xong cơm trưa, trở về
phòng ngủ trưa, lúc nô tì làm cơm chiều xong thì đi gọi vương gia, vào trong
phòng lại không thấy đâu.”
Nàng ngay cả vương gia mất tích khi nào cũng không biết, tìm
khắp Vương phủ cũng tìm không được vương gia, nên nàng liền vội vàng chạy tới Tụ
Hiền lâu.
“Thiên Minh đâu? Hắn không phải là luôn gắt gao đi theo ở
bên cạnh vương gia sao?” Nhan Noãn đáy lòng nổi lên một tia khủng hoảng, nàng
không dám tưởng tượng Long Trác Việt có phải hay không sẽ gặp nguy hiểm gì.
Một cỗ cảm giác mất mát từ lòng bàn chân nhảy dựng lên cao,
thâm nhập vào tứ chi lan khắp cơ thể, nàng liền cảm giác được máu lưu thông
trong người mình đều lạnh như băng đang đông cứng lại.
“Vương gia nghĩ rằng Thiên Minh đã vụng trộm tìm đến vương
phi, liền tức giận phạt hắn diện bích suy nghĩ, ở lại trong phòng đó, không được
phép ra ngoài cho đến buổi sáng ngày mai.”
Nhan Noãn tức giận đến không biết nên khen ngợi lòng trung
thành của Thiên Minh đối với Long Trác Việt, hay là nên mắng hắn đầu óc ngu xuẩn.
Long Trác Việt là chủ tử, nghe theo lời chủ tử chủ tử không
sai, nhưng ch quan trọng hắn sẽ không có thể chọn trọng yếu nghe sao?
“Song Song, lấy chiến khí của ngươi, có thể cảm nhận được có
ai xâm nhập vào Vương phủ k
