n thiếu gia.”
“Hàn Thiếu gia làm ra rồi, còn sợ ta châm chọc sao? Tư Đồ
thiếu gia, ngươi nói đúng không?” Nhan Noãn khóe miệng nhẹ cong, một vòng giống
như cười mà không phải cười còn đọng lại ở trên mặt, lộ ra thản nhiên lạnh lùng
cùng xa cách.
Tư Đồ Tử Ngôn biểu tình đang xem kịch vui đột nhiên ngưng tụ,
cắn chặt răng, cuối cùng nói với Hàn Thế Hiên: “Thế Hiên, không thể gây rối ở Tụ
Hiền lâu.”
Nhan Noãn chết tiệt, nàng đây là muốn đốt lửa trên người hắn
mà.
Nếu hắn gật đầu, như vậy không phải là tán Hàn Thế Hiên một
bạt tai rồi, Hàn gia mặc dù xếp hạng sau Tư Đồ gia, nhưng mà một trong tứ đại
gia tộc, nếu như trở mặt, đối với Tư Đồ gia chỉ có hại.
Nhưng nếu hắn nói không đúng, thì chẳng phải là giúp đỡ Hàn
Thế Hiên cùng nhau chửi bới Hiền vương phi, như vậy không thể nghi ngờ là bôi
đen danh dự cho Tư Đồ gia.
Bất tri bất giác, hắn không ngờ bị Nhan Noãn xếp đặt một kế
cho hắn té hố.
Hàn Thế Hiên nghe xong, căm giận trừng mắt nhìn Nhan Noãn,
cuối cùng ngồi xuống, hàm răng cắn chặt đôi môi, cảm giác kia, giống như là đem
bờ môi của hắn biến thành Nhan Noãn gắt gao cắn.
Lúc này, Bạch Vũ từ chỗ ngồi đứng lên, nở nụ cười dịu dàng
đi đếnbên cạnh Nhan Noãn, thân thiện kéo cánh tay Nhan Noãn: “Nhan tỷ tỷ, ta có
thể gọi ngươi như vậy được không?”
Nhan Noãn theo bản năng muốn rút cánh tay về, nhưng chống lại
ánh mắt nhiệt tình kia của Bạch Vũ, vẫn không đành lòng trái ý nàng, đành phải
dắt khóe miệng, gật gật đầu: “Ân.”
Trong nội tâm lại không ngừng nói thầm, tỷ tỷ? Ta với ngươi
rất thân thiết sao?
“Nhan tỷ tỷ, Thế Hiên nói chuyện hơi thẳng thắn một chút,
nhưng không có ác ý đâu.”
Ý ở ngoài lời chính là, những điều Hàn Thế Hiên vừa nói cho
mọi người biết đều là sự thật.
Trong lòng Nhan Noãn vô cùng khó chịu.
Bạch Vũ mặc kệ Nhan Noãn muốn làm gì, tự mình lôi kéo nàng
nói chuyện thân thiết như người nhà: “Thì ra Nhan tỷ tỷ chính là Hiền vương
phi, Vũ nhi sớm có nghe thấy, Hiền vương phi có dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn,
hôm nay vừa thấy, quả nhiên nghe danh không bằng gặp mặt, thực tại lại khiến
cho Vũ nhi kinh diễm một chút, thiếu chút nữa bị tuyệt sắc tao nhã của Nhan tỷ
tỷ làm cho mê hoặc.”
“Xùy~~!”
Vài đạo âm thanh khinh thường đồng thời vang lên, ngoại trừ
hai gã khác đều là nữ tử tiểu thư ở bên ngoài, chính là Hàn Thế Hiên .
“Vũ nhi, hôm nay ngươi chưa rửa mắt phải không?. Ngay cả
nhan sắc của nàng như vậy cũng tán dương a, ngay cả Tiêm Tiêm ở Nguyên Âm Các
cũng không bằng, càng không bì kịp bằng một sợi tóc của ngươi là đệ nhất mỹ
nhân trên kinh thành này, cầu xin ngươi nên nói chuyện thực tế một chút nha.”
Lời nói tràn đầy ác độc, rõ ràng phát ra từ trong miệng Hàn
Thế Hiên.
Bạch Vũ xấu hổ nhìn Nhan Noãn, bối rối giải thích nói: “Nhan
tỷ tỷ, ngươi đừng nghe Thế Hiên nói bậy, ngươi làm sao có thể không bằng so với
ngay cả nữ tữ thanh lâu được.”
Bộ dáng bối rối của Bạch Vũ vô cùng chân thật, dáng vẻ cực kỳ
nhu nhược thật khiến cho đáy lòng nam nhân sinh ra ý muốn bảo hộ.
Nhan Noãn bởi vì lời nói của nàng, đè nén nóng giận đến nội
thương.
Nếu nói Hàn Thế Hiên miệng độc, thì Bạch Vũ này, quả thực
chính là ác độc đến giết người không thấy máu.
Trực tiếp chỉ ra lời nói của Hàn Thế Hiên so sánh nàng với nữ
tử thanh lâu cũng không bằng, cho nàng cái sỉ nhục này, có thể đủ chết rồi đấy.
Nhan Noãn lấy tay rút về từ trong cánh tay của Bạch Vũ,
ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Đa tạ Bạch tiểu thư ca ngợi, nghe ngữ
khí của Bạch tiểu thư, nói vậy nhất định thường xuyên cùng qua lại với nữ tử
thanh lâu rồi.”
Nàng cười vô cùng ôn hòa, lông mi cong dài phủ lên đôi mắt
xinh đẹp trên gương mặt trắng sáng như ngọc cực kỳ rực rỡ.
Lời nói của Nhan Noãn, làm cho sắc mặt Bạch Vũ lập tức thay
đổi, lúc trắng lúc xanh.
Mà Nhan Noãn, cũng vừa nhìn qua thấy trong đôi mắt kia của Bạch
Vũ hiện lên tia âm hiểm nhanh như tia chớp, rồi lại biến mất rất nhanh.
Quả nhiên, là một cái người khoác áo ngoài ngọt ngào bên
trong lại là bò cạp độc chết người.
“Nhan…… Nhan tỷ tỷ, Vũ nhi là nữ tử luôn trong nhà rõ ràng rất
trong sạch, ngươi…… Ngươi vì sao phải nói như vậy.” Bạch Vũ cắn môi, ngay cả
trong lời nói chỉ trích Nhan Noãn cũng đều tràn ngập ủy khuất, khiến người trìu
mến.
Tư Đồ Tử Ngôn vừa thấy người mình yêu chịu nhục, nét mặt lập
tức biến trầm đi xuống, trên mặt lạnh lẽo, giống như kết một tầng băng sương:
“Nhan Noãn, ngươi quả thực rất không biết điều rồi, Vũ nhi muốn bày tỏ hảo ý với
ngươi, ngươi vì sao lại vũ nhục nàng.”
Nhan Noãn vẻ mặt mờ mịt* (*không biết gì) ngẩng đầu, nhìn
qua Tư Đồ Tử Ngôn, lại nhìn qua Bạch Vũ, vô tội đến cực điểm: “Lời này nói đi
đâu vậy, ta vũ nhục Bạch tiểu thư khi nào?.”
Hàn Thế Hiên làm sao buông tha cơ hội mắng mỏ Nhan Noãn, liền
nhảy dựng lên nói: “Còn nói không có, ngươi nói Vũ nhi thường qua lại cùng nữ tử
thanh lâu.”
“Ta cũng chỉ nghĩ đến như vậy, nếu không phải thường xuyên
qua lại cùng nữ tử thanh lâu, Bạch tiểu thư làm sao lại biết được ta so với nữ
tử thanh lâu tốt hơn.”
“Ngươi……” Hàn Thế Hiên trợn to mắ