cho dù Tụ Hiền lâu đầy ngập khách, hay có quan lại quyền quý muốn
tiến vào ‘Mai Tự gian’, cũng hoàn toàn không được.
Dù cho ai là quan to chức cao, ra bạc nhiều hơn nữa, thì ở Tụ
Hiền lâu, cũng đều giống nhau sẽ không dùng được.
Nhan Noãn cuối cùng cũng phải đồng ý bất quá bởi vì mồm mép
lằng nhằng của Vương chưởng quầy, mang theo ấm trà, bất chấp khó khăn đi lên lầu
ba.
Quên đi, binh đến hàng chắn, nước tới lấy đất ngăn, nàng
cũng không tin, Tư Đồ Tử Ngôn có thể đem nàng xơi tái ăn được hay sao.
Ngẫm nghĩ như vậy, trên đường đi Nhan Noãn buộc phải ưỡn ngực,
cố gắng gõ cửa ‘Mai Tự gian’.
“Vào đi.”
Bên trong vang lên tiếng nói Tư Đồ Tử Ngôn, Nhan Noãn hít một
hơi thật sâu, nâng tay đẩy cửa mà vào.
“Công tử, ngươi gọi bích loa xuân (một loại trà xanh) tốt nhất.”
Tụ Hiền lâu tiếp đón khách nhân đều là những tên tiểu nhị tiểu
nhị nhanh chân lẹ tay, đột nhiên xuất hiện đến một cái giọng nữ, khiến cho mọi
người trong phòng phút chốc giật mình sững sờ, giật mình qua đi, chính là nhất
tề ngẩng đầu nhìn hướng cửa ra vào.
Cho dù Nhan Noãn mặc trên người vải thô áo tang, đều có một
loại cảm giác khiến cho người trước mắt nhìn thấy tươi mát sáng ngời.
Thanh nhã như tiên, làn da trắng mịn óng ánh, bờ vai như được
gọt giũa cùng với vòng eo thon gọn, da thịt nõn nà hơi thở khỏe mạnh, đôi mắt
trong suốt tràn đầy sức sống đảo mắt như hàm chứa sức quyến rũ kì lạ, lộ ra một
cỗ xinh đẹp hoàn mỹ hấp dẫn lòng người, nét đẹp làm cho người ta hít thở không
thông.
“Hizz khazz –”
Tiếng hút không khí liên tục vang lên, đến từ bên ngoài vài
tên thiếu gia công tử, quan gia thiếu gia, chỉ ngoại trừ Tư Đồ Tử Ngôn.
Ngoại trừ ánh mắt kinh diễm, còn có hai gã nữ tử khác ánh mắt
trần trụi tràn đầy ghen ghét, ánh mắt nóng rát, phảng phất như muốn đem những
lưỡi dao sắc bén, lăng trì ở trên mặt Nhan Noãn.
Biểu tình Bạch Vũ khi nhìn thấy Nhan Noãn, lập tức kinh ngạc
sững sốt, sau đó liền khôi phục lại vẻ bình thản.
Lông mi nhẹ chớp, che khuất đôi con ngươi kia hàm chứa ghen
tị so với hai gã nữ tử khác cũng không kém, ngực dâng lên nồng đậm không cam
lòng cùng lửa giận.
Nàng được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân trên kinh thành, là
trưởng nữ của tướng, luận gia thế, luận tài mạo, không nói kinh thành, ngay cả
toàn bộ Nam Thương quốc, cũng chưa có người nào có thể theo kịp nàng.
Nhưng mà, khi nhìn thấy nữ nhân này, ngay cả nàng cũng không
thể không thừa nhận đối phương có dung mạo tuyệt sắc khuynh thành, còn hơn nàng
một bậc.
Tư Đồ Tử Ngôn nhìn thấy Nhan Noãn, khuôn mặt tuấn tú lập tức
đen đi xuống.
“Là ngươi?”
Nói như thế, lúc hắn ở trong đại sảnh nhìn thấy nữ nhân kia,
chính là Nhan Noãn.
Môi mỏng khẽ nhếch, Tư Đồ Tử Ngôn đáy lòng khó chịu khi nhìn
thấy Nhan Noãn bỗng chốc phóng đi ra.
Trong đầu cũng nhớ lại chuyện lúc ở phủ Vũ Dương Hầu đã cùng
Nhan Noãn giao tranh, từ nhỏ đến lớn, hắn chưa bao giờ bị người khác gây khó chịu
như vậy, Nhan Noãn này, thật sự làm cho người ta thống hận.
Bạch Vũ nghe được Tư Đồ Tử Ngôn hô nhỏ, trên mặt xinh đẹp nổi
lên kinh ngạc: “Tử Ngôn, ngươi quen biết nàng?”
Một loại cảm giác khủng hoảng mãnh liệt bỗng nhiên nổi lên.
Đây không phải là hiện tượng tốt.
Bạch Vũ ánh mắt hơi địch ý quét nhìn qua Nhan Noãn một cái,
một đám ánh sáng âm u từ trong đáy mắt nàng chợt lóe lên.
Tư Đồ Tử Ngôn lạnh lùng quét nhìn Nhan Noãn liếc mắt một
cái, châm chọc câu môi: “Sao lại không biết, chắc chắn mọi người cũng đều không
xa lạ gì.”
“Tử Ngôn nói lời này là sao? Tiểu nha đầu này rất nổi danh
sao? Như thế nào ta chưa thấy qua? Bộ dạng xem giống như người bình thường
thôi, ngay cả ăn mặc cũng xấu xí bần hàn, chỉ làm bẩn mắt của bẩn bổn thiếu
gia.”
Một gã thiếu niên áo lam vừa đánh giá Nhan Noãn, vừa mở miệng
nói.
Vừa ra khỏi miệng, trong lời nói tràn đầy khinh bỉ khiến cho
Nhan Noãn có loại xúc động muốn đánh vào mặt hắn cho rụng hết răng.
Oán hận trừng mắt nhìn Tư Đồ Tử Ngôn cùng thiếu niên áo lam
liếc mắt một cái, Nhan Noãn vẫn giữ trầm mặc, đi châm trà cho mấy người đang ngồi.
Bên cạnh, lại có người mở miệng chèn ép thiếu niên áo lam:
“Thế Hiên, mắt nhìn người của ngươi có phần quá cao đó nha, tuyệt sắc mỹ nhân
như vậy đứng ở trước mặt ngươi, ngươi lại có thể ngại nàng làm bẩn mắt của
ngươi, ngươi này Hàn gia đại công tử tính tình thật đúng là cổ quái không phải
người bình thường mà.”
Hàn Thế Hiên trừng mắt liếc nhìn người nói chuyện, có chút
ngạo mạn rung đùi đắc ý nói: “Cái gì gọi là cổ quái, đó là bổn thiếu gia thưởng
thức độc đáo, huống chi, người yêu thích cái đẹp, người nào cũng đều có, ta
thích thứ tốt có cái gì sai sao? Các ngươi nhìn một cái trên người nàng đi quần
áo thấp kém, khăn lau trong quý phủ của bổn thiếu gia thậm chí so với quần áo
nàng mặc còn trân quý hơn….. Aizz a, nha đầu chết tiệt kia, ngươi muốn bỏng chết
bổn thiếu gia a!”
Nước trà nóng không cẩn thận giội trên mu bàn tay của Hàn Thế
Hiên, hắn bị phỏng kêu đau thảm thiết giống như tiếng giết heo.
Trên bàn tay thon dài xinh đẹp, nhất thời hiện lên một mảnh
màu đỏ.
Nhan Noãn l