út quái dị trừng Thiên Minh, tiểu tử này, lá gan to ra nha,
dám cùng hắn tranh cãi.
Thiên Minh lắc đầu:“Vương gia, cũng biết không thấy ngài ,
vương phi có bao nhiêu sốt ruột, nàng đã tìm ngài vài canh giờ, ngay cả bữa tối
đều không có ăn, vương gia cũng không nghĩ cả ngày vương phi rất lo lắng cho
ngài đi.”
Thiên Minh đúng lý hợp tình lôi Nhan Noãn ra, quả nhiên thấy
con ngươi đen của Long Trác Việt vốn đạm mạc, đột nhiên nổi lên đau lòng.
Mày nhíu lại, hắn khẩn trương hỏi:”Noãn Noãn tìm ta thật lâu
sao?”
“Dạ.”
“Bữa tối còn chưa ăn?”
“Dạ.”
“Vậy ngươi còn thất thần làm cái gì, mang ta đi tìm Noãn
Noãn nhanh.” Long Trác Việt trừng mắt, thở phì phì quát.
“Vương gia, vương phi cùng thuộc hạ chia ra tìm ngài, thuộc
hạ không biết nàng ở đâu.”
Tuy rằng lúc trước chạm mặt qua một lần, nhưng sau đó bọn họ
lại chia binh làm hai đường, hiện tại không biết vương phi ở đâu.
“Thiên Minh, Noãn Noãn không có chiến khí đi?” Long Trác Việt
phút chốc nghĩ đến cái gì, mở to mắt, hỏi.
Thiên Minh hơi ngẩn ra, nói:“Giống như không có.”
“Đáng chết, trễ như vậy ở trên đường, vạn nhất gặp nguy hiểm
làm sao bây giờ?” Long Trác Việt căng thẳng, nồng đậm bất an tràn ngập trong
lòng.
Gió đêm thổi qua y bào của hắn, phát ra tiếng vang phần phật.
Chung quanh Long Trác Việt, tản ra hàn ý kinh người.
Trong long Thiên Minh cũng bởi vì lời nói của Long Trác Việt
mà sinh ra bất an.
Hình như lúc nãy nhìn thấy vương phi, không có nhìn thấy
Nhan Song Song a.
Nếu Nhan Song Song không ở bên cạnh vương phi, vương phi lại
là một nữ tử yếu đuổi không hề có chiến khí, nếu gặp nguy hiểm gì……
Thiên Minh cũng không dám nghĩ tiếp, vội hỏi:
“Vương gia, ngài ở chỗ này chờ thuộc hạ, thuộc hạ đi tìm
vương phi, mang vương phi tới tìm ngài.”
“Chia nhau tìm.” Long Trác Việt lạnh lùng ném ra một câu, nhấc
chân liền hừng hực đuổi ra bên ngoài, trong lòng chỉ lo cho an nguy của Nhan
Noãn.
Thiên Minh một phen túm cánh tay Long Trác Việt, làm cho
Long Trác Việt bất mãn gầm nhẹ:“Thiên Minh, ngươi làm cái gì?” Đã là lúc nào rồi
, còn dám kéo hắn.
Thiên Minh vẻ mặt đau khổ:“Vương gia, ngài vẫn nên ở chỗ này
chờ thuộc hạ, vạn nhất thuộc hạ tìm được vương phi, lại không thấy ngài ……”
Vậy không phải là trở lại như trước sao.
Long Trác Việt nhíu nhíu mi, thật lâu sau, mới trầm mặc gật
đầu.
Ánh trăng trong trẻo lạnh lục, tỏa ra ánh sang màu trắng bạc.
Nhan Noãn chạy khắp các phố lớn ngõ nhỏ trong kinh thành, một
chỗ cũng không bỏ qua, trên gương mặt kiều diễm, càng phát ra ngưng trọng, đáy
mắt hàn sương, cơ hồ kết thành băng.
“A, cô nương, như thế nào trễ như vậy còn một mình ở trên đường.”
Đột nhiên, trước mặt Nhan Noãn, xuất hiện một đám người ngăn cản đường, có giọng
nói lỗ mãng truyền ra, Nhan Noãn vốn đang rất phiện muộn, ánh mắt híp lại, mặt
nhăn càng sâu .
“Chó ngoan không cản đường, cút sang một bên.”
Nhan Noãn ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng trừng người trước mắt,
ánh trăng thản nhiên rơi xuống người nàng, phủ lên một tầng sáng bạc, cũng đem
dung nhan tuyệt đẹp tao nhã của nàng lộ rõ ra.
Ánh sáng bạc mỏng manh bao phủ, làm cho Nhan Noãn tựa như
tiên tử từ cung trăng bước ra.
Thanh mĩ thánh khiết, mị hoặc lòng người.
“Đại…… Đại ca, thật…… Đẹp quá.” Có người sợ ngây người, ngay
cả nói chuyện cũng trở nên lắp bắp.
Một gả nam tử cầm đầu mắt không chuyển khỏi người Nhan Noãn,
hơi hơi mở miệng, khóe miệng có chất lỏng trong suốt chảy xuống.
“Đại ca, đêm nay chúng ta thật có phúc.”
“Nữ nhân xinh đẹp như vậy, lão tử đã lớn từng tuổi này vẫn
là lần đầu tiên nhìn thấy, đại ca, đợi lát nữa có thể làm cho các huynh đệ thoải
mái không?”
Bên miệng nam tử cầm đầu lưu lại một chút nước miếng, ánh mắt
tham lam tràn đầy dâm tà, hắn từng bước đi về phía Nhan Noãn, cười đến đáng
khinh:“Đó là tự nhiên, chờ đại ca ta thỏa mãn xong, liền đến phiên các ngươi……
A……”
Nam tử hưng phấn xoa xoa tay, tất cả lực chủ ý đều dừng trên
gương mặt khuynh quốc khuynh thanh của Nhan Noãn, nói đến một nửa, liền vang
lên tiếng kêu thảm thiết như heo bị giết, cực kỳ bi thảm.
Tiếng kêu ở trên đường yên tĩnh phá lệ vang dội, tràn ngập
quỷ dị.
Nam tử cầm đầu hai tay ôm khố hạ của mình, đau kêu cha gọi mẹ,
hai chân từ từ cong xuống, cuối cùng quỳ gối trên mặt đất, trong bóng đêm, sắc
mặt hắn trắng như tờ giấy:“Tiện nhân, ngươi dám đá ta?”
Nhan Noãn lẳng lặng mà đứng, trên mặt lạnh nhạt, là một mảnh
lạnh lùng, trong mắt hàn ý, giống như sông băng ngàn năm, làm cho người ta liếc
mắt một cái, sẽ không thể ngăn chặn run run lên.
“Lão đại, huynh làm sao vậy?”
Có người thấy nam tử cầm đầu khác thường, đi đến bên cạnh hắn
thân thiết hỏi.
Chỉ là vừa mới nói ra, ngay sau đó lại là một tiếng kêu thảm
thiết vang lên, tiếp theo đó là “bịch” một tiếng, tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Nháy mắt, chỉ thấy trong lúc đó một đạo bóng người như tia
chớp xuyên qua mọi người, tốc độ cực nhanh, làm cho người ta không kịp phản ứng,
càng miễn bàn phản kháng.
Nhan Noãn đối với nhóm người này quyền đấm cước đá, không
chút nào nương tay, liên tiếp giữ