dưới chân giẫm ra một
cái hố, giọng nói vui sướng của Nhan Noãn đột nhiên rơi vào trong tai Long Trác
Việt.
“Việt Việt, Việt Việt!”
Long Trác Việt hồn nhiên giật mình một cái, cả người tinh thần
phấn chấn lên, giơ chân hướng nơi âm thanh vang lên chạy đi, vừa chạy vừa hô.
“Noãn Noãn, Noãn Noãn, người ta ở trong này .”
ở lối vào ngõ nhỏ, một đạo ánh trăng màu bạc chiếu xuống,
Nhan Noãn từ trong ngõ nhỏ đi ra, dáng nữ tử yểu điệu, tựa như một vì sao đang
rơi xuống.
Nhan Noãn nhìn Long Trác Việt đang chạy tới, đôi môi hồng
nhuận không ngừng giơ lên, đôi mắt đẹp lưu chuyển vô số tao nhã, đẹp không sao
tả xiết.
Thân hình cao lớn của Long Trác Việt ôm lấy thân thể nhỏ bé
của Nhan Noãn, giai nhân trong ngực, vừa rồi khẩn trương cùng bất an cuối cùng
yên ổn xuống.
Cằm nhọn đặt ở trên vai Nhan Noãn, hai má Long Trác Việt khẽ
cọ sườn mặt Nhan Noãn, mặt nạ thô ráp cọ xát khuôn mặt mềm mại của Nhan Noãn,
có chút ngứa, làm cho Nhan Noãn nóng mặt.
“Oa ô ô ô ô, Noãn Noãn, người ta thật sợ nha.” Long Trác Việt
mở miệng, tiếng gào khóc liền ở trong ngõ nhỏ trống vắng vang lên.
Ủy khuất, sợ hãi, bất an, bối rối!
Đều ở trong nước mắt tuôn ra như suối.
Nhan Noãn ôm trở lại Long Trác Việt, bàn tay trắng nõn dịu
dàng vỗ về lưng Long Trác Việt, không tiếng động an ủi.
Không cảm thấy tiếng khóc phiền chán, ngược lại bởi vì hắn
khóc mà đau lòng không thôi.
“Việt Việt, không có việc gì , không có việc gì .”
Nhan Noãn khẽ cắn môi anh đào, nhẹ giọng nói, nghĩ đến Long
Trác Việt ở trên đường cái bất lực cùng sợ hãi, ngực của nàng tựa như bị kim
châm.
……
Trong phòng, ánh nến toát ra, chiếu lên khuôn mặt tuấn tú
phong hoa tuyệt đại.
Mặt như sương trắng ngưng lại, môi mỏng xinh đẹp hồng nhạt
như hoa anh đào vừa nở, da thịt trắng nõn không tì vết, hơn nữa có một đôi mắt
trong suốt hấp dẫn người, nhìn trái nhìn phải đều phong lưu vô hạn.
Chi nha –
Cửa phòng bị người đẩy ra, Nhan Noãn trên tay cầm cái khay
đi vào.
Long Trác Việt vừa thấy người, mạnh mẽ từ trên ghế nhảy dựng
lên, vui vẻ nghênh đón.
Một đôi mắt nhìn chằm chằm đồ ăn, nhất thời tản mát ra sói
quang.
Vươn đầu lưỡi phấn nộn, liếm liếm đôi môi trơn bóng của hắn,
hầu kết không ngừng cao thấp lăn lộn, nuốt nước miếng.
Nhan Noãn nhìn Long Trác Việt một bộ dạng con mèo nhỏ đói bụng,
không nhịn được cười khẽ, bên trong mắt đẹp, toát ra nhợt nhạt sủng nịch tự
nhiên.
Có thể nhìn thấy Việt Việt bình an, thật tốt.
Có thể được nhìn thấy Việt Việt, thật tốt.
Từ khi nào bắt đầu, Long Trác Việt ở trong lòng nàng đã trọng
yếu như vậy?
“Đói bụng đi?” Nhan Noãn cười yếu ớt hỏi, nhìn gương mặt tuấn
mỹ làm người ta hít thở không thông, trong lòng chiếm được thỏa mãn chưa bao giờ
có.
Cứ như vậy ở bên cạnh Long Trác Việt cả đời, cũng rất tốt .
Ý niệm chợt lóe qua trong đầu, Nhan Noãn bị ý nghĩ của chính
mình hoảng sợ, tim hơi đập mạnh và loạn nhịp.
Nhưng giật mình ngây người một lát, trên gương mặt xinh đẹp
của Nhan Noãn, hiện lên ý cười càng đậm.
ở bên cạnh nam nhân đơn thuần như thế, cũng không phải chuyện
xấu, không phải sao.
“Đói a, người ta cả ngày nay đều không có ăn cơm .” Long
Trác Việt bĩu môi, da thịt như gốm sứ dưới ánh nến hiện lên trong suốt sáng
bóng, làm nũng nói.
Nhan Noãn liếc Long Trác Việt một cái, thầm nghĩ tên ngốc
này trợn mắt nói dối, mặt không đỏ tim không đập nhanh công lực càng ngày càng
tăng a.
“Ngươi giữa trưa không ăn cơm?”
“Ừm.” Long Trác Việt gật đầu như băm tỏi, trực tiếp bỏ qua
chuyện Nhan Song Song làm cơm kia, nhưng mà gật đầu đến một nửa, đột nhiên nghĩ
đến lời Thiên Minh nói, lại lắc đầu thật mạnh:“Không đúng không đúng, người ta
giữa trưa có ăn, Noãn Noãn không cần không để ý tới người ta .”
Hắn nói xong, hai móng vuốt đặt lên cánh tay Nhan Noãn, gắt
gao túm lấy, ánh mắt trong trẻo mở to như cái chuông đồng lớn, gia tăng độ tin
cậy.
“Được rồi, mau chóng ngồi xuống ăn cơm đi.”
“Noãn Noãn, ngươi sẽ để ý người ta đi.” Long Trác Việt thật
cẩn thận dò xét Nhan Noãn, hỏi.
Nhan Noãn ngửa đầu nhìn gương mặt tuyệt mỹ trước mắt, giơ
tay nhéo nhẹ khuôn mặt hắn, thịt thịt xúc cảm làm cho tâm tình Nhan Noãn rất
vui vẻ:“Sẽ, ta đương nhiên sẽ để ý Việt Việt.”
Lời nói ấm áp truyền vào đáy lòng Long Trác Việt, tựa như
gió xuân.
“Hi — Noãn Noãn thật tốt.” Long Trác Việt mở rộng cánh tay,
ôm lấy eo Nhan Noãn, tươi cười đơn thuần giống một đứa nhỏ.
Nhan Noãn khẽ trừng mắt nhìn hắn một cái:“Không phải đói bụng
sao, còn không mau ăn.”
Bữa tối rất đơn giản, một đĩa rau xào, một tô canh thịt.
Long Trác Việt ăn như lang thôn hổ yết, phảng phất như vài
ngày chưa ăn.
Cơm trắng dính ở trên chóp mũi hắn, Nhan Noãn lấy khăn ra,
giúp hắn lau, không khí ấm áp trong lúc đó lưu động giữa hai người.
“Về sau không được một mình ra phủ, có biết hay không.” Vẻ mặt
Nhan Noãn nghiêm túc, đối với Long Trác Việt nói.
Hôm nay xem như hữu kinh vô hiểm, nàng không dám cam đoan mỗi
lần Long Trác Việt đều có thể bình an vô sự.
(hữu kinh vô hiểm: có kinh sợ nhưng không có nguy hiểm)
Chỉ là nghe hắn nói trước kia t
