một bên tò mò hỏi.
Con ngươi đen thanh thuần như tiểu bạch thỏ lóe ra ánh sáng
vô tội thuần khiết.
Sắc mặt Nhan Noãn nhất thời tối đen như than, giữa trán gân
xanh nhảy ra, giơ tay, phản thủ cầm lấy bả vai Long Trác Việt, quật ngã qua
vai, đem thân hình cao lớn của Long Trác Việt quăng ra ngoài cửa, nện xuống đất
phát ra tiếng vang trầm trọng, tro bụi bắn lên tung tóe.
Nhan Noãn mở to hai mắt, giận dữ hét:“Long Trác Việt, ngươi
thật biến thái.”
Mắng xong, Nhan Noãn “Bịch” một tiếng, đem cửa phòng thật mạnh
đóng lại.
Long Trác Việt xoa xoa mông đau, từ dưới đất bò dậy, vuốt cửa
phòng đóng chặt:”Noãn Noãn, bất quá chỉ là kiểm tra ngực, không cần tức giận, nếu
không người ta cho ngươi sờ lại, muốn sờ như thế nào thì sờ như thế đó, sờ bao
lâu cũng được nha.”
Nói xong, tay chân hắn lưu loát đem quần áo của mình thoát sạch
sẽ, lộ ra lồng ngực tinh tráng rắn chắc.
“Noãn Noãn, ngươi mở cửa , người ta cho ngươi sờ ngực nha, hắt
xì –”
Ban đêm vào mùa xuân, vẫn có chút lạnh thấu xương, Long Trác
Việt cầm quần áo, gió lạnh đánh úp lại, làm hắn đánh cái hắt xì, lạnh run.
Nhan Noãn ở trong phòng, bởi vì lời nói đơn thuần của Long
Trác Việt, mặt càng phát đỏ lên.
Hai tay nàng ôm ngực, nghĩ đến một màn vừa rồi, liền xấu hổ
hận không thể tìm cái động chui xuống.
Bên ngoài, không ngừng vang lên tiếng đập cửa, còn có giọng
nói dễ nghe động lòng người của Long Trác Việt.
“Noãn Noãn, mở cửa nhanh , người ta thật lạnh nha.”
Nhan Noãn căm giận cắn răng:“Đông chết ngươi.” Dứt lời, nàng
xấu hổ chà chà chân, sinh hờn dỗi ngồi ở trên ghế.
Biết rõ Long Trác Việt là vô tình , Nhan Noãn vẫn không khỏi
xấu hổ và giận dữ.
Nàng nghĩ, để Long Trác Việt ở ngoài phòng ngốc một hồi, sau
đó lại mở cửa cho hắn vào.
Nhưng không ngờ, nghe được tiếng gào thét đinh tai nhức óc của
Nhan Song Song.
“A…… A a a a…… Ngươi biến thái, như thế nào cởi hết quần áo
a.”
Nhan Song Song sợ hãi kêu liên tục, một bàn tay chỉ vào Long
Trác Việt run nhè nhẹ, biểu tình kinh hãi rất giống như gặp quỷ.
Long Trác Việt bất mãn quay đầu, trừng mắt nhìn Nhan Song
Song, ủy khuất nói:“Song Song, ngươi thực đáng giận nha, người ta làm sao biến
thái , cởi sạch quần áo đương nhiên là cho Noãn Noãn sờ ngực .”
Oanh –
Nhan Song Song chỉ cảm thấy như thiên lôi đánh xuống.
Nam nhân đáng giận này là ai, cư nhiên học theo ngữ khí của
vương gia nói chuyện.
Còn muốn cho người khác sờ ngực, oa, lưu manh a!
“Lớn mật cuồng đồ, dám xông vào Vương phủ, ở trong này đùa
giỡn lưu manh, ta xem ngươi là muốn chết.”
Nhan Song Song híp mắt, giơ tay, đổ nước ấm trong bồn xuống,
sau đó giơ chậu rửa mặt hướng trên đầu Long Trác Việt nện tới.
Mắt thấy bồn đồng sẽ hạ xuống, Long Trác Việt sợ tới mức nhất
thời hoa dung thất sắc, khuôn mặt tuyệt mỹ như trích tiên trắng một mảnh, cả
người nhảy lên, tránh né Nhan Song Song tập kích.
“Oa a a a a, Noãn Noãn cứu mạng a, Song Song muốn giết người
, Noãn Noãn cứu mạng, a a a a a!”
“Ngươi này chết tiệt biến thái, xem ta hôm nay không đánh chết
ngươi.” Nhan Song Song tuy rằng thừa nhận tên lỏa nam biến thái trước mắt này
hé ra khuôn mặt yêu nghiệt vô song, đủ làm người ta ngay cả hô hấp đều đình chỉ,
nhưng đó là không nhắc tới tội danh hắn tự tiện xông vào Vương phủ.
Hiền vương phủ là địa phương gì, thế nào tùy ý cho người ta
xông vào.
Bất quá nhìn thoáng qua, nàng có phải đã gặp qua khuôn mặt
này ở đâu hay không?
“Cứu mạng a, cứu mạng a, tai nạn chết người , Noãn Noãn cứu
mạng a, người ta sắp bị đánh chết , ô ô ô ô, Noãn Noãn……” Long Trác Việt một
bên chạy, một bên khóc hô.
Mỹ nhân rơi lệ, lê hoa đái vũ, thật động lòng người, chọc
người trìu mến.
Nói như là thật sự một chút cũng không giả.
Nhan Song Song thấy bộ dáng này của Long Trác Việt, đều có
chút chần chờ nàng có nên buông tha hắn hay không.
Chính là khi nghe đến đối phương gọi tên Nhan Noãn vô cùng
thân thiết như thế, lòng Nhan Song Song nổi lên chút đồng tình nháy mắt quăng
ra sau đầu.
Này còn may, nếu bị người nhìn thấy, còn tưởng rằng vương
phi cùng tên biến thái có quan hệ a.
Hắn không phải làm bẩn trong sạch của vương phi sao.
“Tiểu tặc, ngươi đừng chạy, tên của vương phi ngươi cũng dám
kêu .”
Nhan Song Song giơ bồn đồng lên cao, không ngừng đuổi theo
Long Trác Việt, kêu đánh kêu giết bộ dáng hung hãn cực kỳ, Long Trác Việt sợ tới
mức sắc mặt càng phát ra trắng bệch.
Lúc này,“Chi nha” Một tiếng, cửa đột nhiên mở ra.
Nhan Noãn nhìn Nhan Song Song đang ra sức truy đuổi Long
Trác Việt, vội la lên:“Song Song, mau dừng tay, hắn là vương gia.”
Ách –
Lời nói của Nhan Noãn như một quả bom, làm Nhan Song Song cả
người choáng váng, mạnh mẽ xoay người một cái, chậu rửa mặt trong tay bởi vì động
tác của nàng biên độ quá lớn, quăng ra ngoài.
Long Trác Việt vốn tưởng rằng Nhan Noãn bảo Nhan Song Song dừng
tay, hắn sẽ an toàn , đang tính chạy đến bên cạnh Nhan Noãn, nhưng lại không cẩn
thận vừa vặn bị chậu đồng của Nhan Song Song ném trúng.
Binh–
“Oa oa oa oa ô ô ô……” Long Trác Việt ôm đầu, đau oa oa khóc
lớn, tiếng khóc