này, làm Nhan Song Song đang kinh ngạc lại càng hoảng sợ.
Nhan Noãn cả kinh, chạy đến bên cạnh Long Trác Việt.
Trên thân thể lỏa lồ, da thịt khỏe mạnh màu hạt dẻ, vân da
rõ ràng, bụng bằng phẳng, không có một tí thịt thừa, chính là liếc mắt một cái,
trên mặt Nhan Noãn vừa bình phục xuống nhiệt độ, phút chốc lại thăng lên.
Đỏ ửng phủ lên hai gò má, lại xinh đẹp tuyệt luân, tăng thêm
độ mê người.
Long Trác Việt một bên khóc, một bên không quên nhìn trộm
thưởng thức biểu tình nữ nhi không bình thường của Nhan Noãn, trong lòng như có
ngàn vạn con kiến bò qua.
“Việt Việt, ngươi thế nào?” Nhan Noãn áp chế ngượng ngùng
trong lòng, kiễng mũi chân, coi đầu Long Trác Việt, trong mắt toát ra nồng đậm
thân thiết.
Nhan Song Song thấy thế, khóe mắt đột nhiên run rẩy một
chút, biểu tình ngây ra như phỗng.
Thực…… Thực sự là vương gia?
“Vương…… Vương phi, hắn…… Hắn…… Vương…… Vương gia……” Nhan
Song Song tiến lên vài bước đến bên cạnh Nhan Noãn, không thể tin chỉ vào nam tử
tuấn mỹ trước mặt, nói năng lộn xộn, như thế nào cũng không tiêu hóa được chuyện
này.
Hiền vương xấu xí không chịu nổi, như thế nào đột nhiên biến
thành nam nhân tuấn mỹ như thế.
Khuôn mặt như bạch ngọc, lông mài dài đến tóc mai, mũi cao
cao, môi như cây anh đào.
Trên đời này, còn có nam nhân có bộ dạng xinh đẹp như thế
sao?
Tầm mắt Nhan Song Song không khỏi chuyển qua Nhan Noãn, lại
chuyển qua Long Trác Việt.
Một người chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn, một người
phong hoa tuyệt đại, xinh đẹp vô song.
Hai người tuyệt mỹ như thế đứng chung một chỗ, xung quang
như mất hết màu sắc, chỉ còn ánh sáng chói mắt của hai người bọn họ.
“Vương phi, hắn thật sự là vương gia?”
Nhan Song Song biết rõ Nhan Noãn không có giả, nhưng vẫn nhịn
không được hoài nghi hỏi.
Thật sự là trước sau chênh lệch quá lớn, làm cho người ta
khó có thể thừa nhận.
Tin tưởng là một người bình thường, cũng không thể thản
nhiên chấp nhận đi.
Long Trác Việt ủy khuất mím môi, ánh mắt tội nghiệp thỉnh
thoảng nhìn về phía Nhan Noãn, khom người, đầu thuận thế tựa vào trước ngực
Nhan Noãn, cánh tay dài cũng không cam chịu tịch mịch ôm lấy eo thon nhỏ mảnh
khảnh của nàng, miệng không ngừng hừ hừ:”Noãn Noãn, người ta đau quá nha, đầu
còn choáng váng, ngươi vù vù cho người ta được không?”
Nhan Noãn không nói gì xem xét Long Trác Việt giống một đứa
nhỏ ở trong lòng mình làm nũng, trên lông mi cong cong, còn lộ ra nước mắt
trong suốt, như trân châu lóe ra sáng bóng.
Long Trác Việt ra vẻ đáng thương, làm cho lòng Nhan Noãn
nháy mắt trở nên mềm mại.
“Đem quần áo mặc vào, vào nhà ta vù vù cho ngươi.”
Đầu ngón tay chạm đến da thịt Long Trác Việt, mang theo cảm
giác hơi mát thấu xương.
Long Trác Việt nghe xong, từ trước ngực Nhan Noãn ngẩng đầu
lên:“Không mặc, Noãn Noãn còn chưa có sờ qua ngực người ta đâu.” Nói xong, hắn
vươn tay, bắt được tay Nhan Noãn, lúc Nhan Noãn hoàn hồn, bỗng dưng đặt ở trước
ngực mình, đôi môi hồng nhuận như hoa hồng cong lên, lộ ra hai hàm răng trắng
noãn, sáng lạn không thôi.
“Noãn Noãn, ngươi sờ ngươi sờ đi, sờ xong sẽ không tức giận
nha.”
Mặt Nhan Noãn lại một lần nữa đỏ bừng lên, lòng bàn tay dán
trên da thịt bóng loáng của Long Trác Việt, cũng trở nên hơi hơi nóng lên.
Mà Nhan Song Song đứng bên cạnh nàng, trực tiếp hỗn độn
trong gió.
Quả nhiên, có thể nói ra những lời xấu hổ đúng lý hợp tình
như vậy, là phong cách của vương gia.
Khóe mắt dư quang không cẩn thận liếc nhìn lồng ngực Long
Trác Việt, mặt Nhan Song Song bỗng nhiên đỏ lên, thế này mới ý thức được chính
mình đang nhìn cái gì.
Nàng xoay người sang chỗ khác, nhắm mắt lại:“Vương gia, thực
xin lỗi, nô tỳ không phải cố ý đem ngài làm Đăng Đồ Tử .”
Ánh mắt Long Trác Việt tràn đầy u oán dò xét Nhan Song Song
đưa lưng về phía hắn, sau đó nhìn Nhan Noãn, trong đôi mắt thanh thuần lóe ra vẻ
nai con điềm đạm đáng yêu:”Noãn Noãn, người ta thật đáng thương nha.”
Nhan Noãn cắn môi dưới, cúi đầu không dám nhìn tới Long Trác
Việt, mặc dù nàng đến từ hiện đại, nhưng nhìn thấy một nam nhân xinh đẹp không
ăn khói lửa nhân gian như thần tiên lỏa thân trên đứng ở trước mặt mình, còn vẻ
mặt đơn thuần yêu cầu nàng đi chiếm tiện nghi của hắn, cũng không khỏi mặt đỏ
tim đập.
Hành động này của Long Trác Việt, quả thực chính là dẫn người
phạm tội.
“Việt…… Việt Việt, ngươi buông ra trước.” Tay Nhan Noãn bị hắn
gắt gao túm , muốn giãy dụa thoát đi, nhưng không ngờ Long Trác Việt khí lực
kinh người, làm cho nàng vô ích.
“Nhưng mà……” Ánh mắt trong suốt của Long Trác Việt toát ra
tinh thuần:”Noãn Noãn ngươi còn chưa có sờ người ta.”
Phốc……
Trong đầu Nhan Noãn có loại ý niệm muốn hộc máu.
Nhan Song Song nghe được bên tai nóng lên, lời nói ái muội
như thế, vương gia lại có thể nói thản nhiên như “Noãn Noãn, ngươi còn chưa có
ăn cơm”.
“Vương phi, nô tỳ cái gì cũng không có nghe thấy, cái gì
cũng không có thấy, nô tỳ xin cáo lui trước .”
Dứt lời, Nhan Song Song rất giống như bị quỷ đuổi theo phía
sau, vèo một cái không còn bóng dáng, một trận gió thổi