ừng bị người lừa bán qua,
Nhan Noãn liền khẩn trương đến trái tim đều sắp nhảy ra.
Long Trác Việt ngẩng đầu, quai hàm cổ tràn đầy cơm , hắn
nhìn Nhan Noãn, trong mắt xinh đẹp tràn ngập không vui.
“Nhưng mà mềm, luân gia muốn tìm ngươi.”[ nhưng mà Noãn
Noãn, người ta muốn tìm ngươi '>
“Ngươi có việc tìm ta có thể sai Thiên Minh đi.” Tụ Hiền lâu
phức tạp, Long Trác Việt muốn đi còn không biết sẽ bị người bắt nạt như thế nào
đâu, vạn nhất nàng không thể xuất hiện kịp lúc thì làm sao bây giờ?
Vẫn là trong phủ an toàn hơn.
Long Trác Việt nghe nói như thế, khuôn mặt nhất thời đen, rất
nhanh nuốt vài cái vào bụng, bất mãn nói:“Vì sao Thiên Minh có thể đi tìm
ngươi, người ta lại không thể a, mặc kệ mặc kệ , người ta muốn cùng ngươi một
chỗ, chúng ta không cần đi Tụ Hiền lâu được không, dù sao chưởng quầy nói không
cần trả bạc.”
“Không được, nếu đáp ứng với Vương chưởng quầy rồi, sẽ không
thể nuốt lời.” Nhan Noãn một ngụm cự tuyệt, kỳ thật trong lòng cũng có ý nghĩ
không đi rất nhanh xẹt qua.
Chính là hai chữ thành tín đã ăn sâu vào trong đầu nàng, dù
cho chuyện hôm nay làm nàng có bao nhiêu lần không muốn đi.
Nhưng bỏ dở nửa chừng không phải phong cách của Nhan Noãn
nàng, lùi bước lại càng không phải việc nàng làm.
Đột nhiên, Long Trác Việt đứng lên, con ngươi vô cùng ai oán
không hề chớp mắt nhìn Nhan Noãn.
Nhan Noãn bị hắn canh chừng có chút chống đỡ không được:“Việt
Việt……”
Hai chữ mới từ miệng tuôn ra, hành động kế tiếp của Long
Trác Việt lại làm cho Nhan Noãn gặp trở ngại.
Chỉ thấy Long Trác Việt ngồi xổm xuống, nằm ở trên mặt đất,
tứ chi duỗi thẳng, lăn lộn qua lại, miệng reo lên:“Oa, người ta muốn cùng Noãn
Noãn một chỗ , Noãn Noãn dẫn người ta cùng đi, dẫn người ta dẫn người ta đi –”
Nhìn Long Trác Việt nằm trên mặt đất khóc lóc om sòm, huyệt
Thái Dương của Nhan Noãn đột nhiên nhảy mạnh, giơ tay, nàng xoa xoa đầu, khóe
miệng giật giật.
“Việt Việt, đứng lên.” Nhan Noãn gắt gao cắn răng, vài từ cơ
hồ là từ trong hàm răng nghiến ra.
Long Trác Việt tiếp tục lăn lộn qua lại, thường xuyên duỗi
chân, thân hình cao lớn làm hành động ngây thơ như thế rất là chẳng ra cái gì,
nhưng cố tình lại không để ý tới ánh mắt người khác.
“Không dậy không dậy, Noãn Noãn không đáp ứng người ta, người
ta sẽ không đứng lên.”
“Đứng – lên -” khóe miệng Nhan Noãn run rẩy càng thêm lợi hại
, nàng chạy đến bên cạnh Long Trác Việt, ý đồ kéo hắn dậy.
Chính là bất luận Nhan Noãn dùng sức kéo như thế nào, thân
thể Long Trác Việt tựa như dính vào mặt đất, ngay cả mông đều không có nâng lên
một chút.
“Noãn Noãn, người ta cả ngày không thấy được ngươi, sẽ chết
.”
Nhan Noãn không nói gì chống nạnh, từ trên cao nhìn xuống
Long Trác Việt:“Không đứng dậy?”
Long Trác Việt chớp đôi mắt ngập nước, trong suống như hoa
thủy tiên mới nở, xinh đẹp làm người ta không đành lòng khinh nhờn.
Bộ dáng hắn ủy khuất, cực kỳ giống tiểu con dâu bị khi dễ,
làm cho Nhan Noãn sinh ra cảm giác tội ác.
“Ngươi đáp ứng, người ta liền đứng lên.”
Long Trác Việt giãy dụa lần cuối, hắn không có hoa mắt nha,
hắn nhìn thấy trong mắt Noãn Noãn, có ý tứ thỏa hiệp.
Hì hì, chỉ cần lại kiên trì một chút, Noãn Noãn khẳng định sẽ
đáp ứng mỗi ngày dẫn hắn đi Tụ Hiền lâu.
Long Trác Việt nghĩ rất tốt đẹp, nào biết, Nhan Noãn sau khi
nhìn chăm chú hắn một lúc lâu, bỗng dưng xoay người.
“Vậy ngươi ở chỗ này nằm đi, ta không để ý tới ngươi .” Dứt
lời, Nhan Noãn xoay người, lưu lại cho Long Trác Việt một bóng lưng đẹp đẽ hoa
lệ, nhấc chân hướng ngoài cửa đi.
Ý cười ở đáy mắt Long Trác Việt đột nhiên ngưng trụ, biểu
tình dại ra, đầu óc cũng bởi vì lời nói của Nhan Noãn mà trống rỗng.
Nàng vừa mới nói cái gì?
Không để ý tới hắn ?
“Oa a –” Long Trác Việt bỗng dưng quát to một tiếng, mạnh mẽ
từ trên mặt đất nhảy dựng lên, ngay khi Nhan Noãn mở cửa, hắn dang hai tay ra,
từ phía sau ôm lấy Nhan Noãn:“Ta sai rồi, Noãn Noãn không cần tức giận , Noãn
Noãn không thể không để ý tới người ta , ô ô ô ô, người ta biết sai rồi, oa ô ô
ô, người ta đều nghe Noãn Noãn , oa……”
Tiếng khóc cực kỳ bi thảm từ trong miệng Long Trác Việt bộc
phát ra đến, nước mắt như mưa, rất thê thảm.
Người không biết khi nghe tiếng khóc này, còn tưởng rằng
thân nhân hắn chết.
Nhan Noãn dừng bước, khi Long Trác Việt ôm nàng, một cỗ nhiệt
huyết xông thẳng lên ót, khuôn mặt trắng như ngọc nháy mắt bạo hồng, có thể so
với một con tôm luộc chín.
Thân thể của nàng cứng ngắc, giống như hóa đá, trong đầu
“Ông” một tiếng, có cái gì đó giống như muốn nổ tung ra.
Cảm thụ được hai móng vuốt trước ngực, Nhan Noãn xấu hổ cùng
giận dữ đan xen.
Khóc sau một lúc lâu, Long Trác Việt cảm nhận được thiên hạ
trong lòng khác thường, ngừng lại, suy nghĩ một hồi, chỗ mềm mại trong lòng bàn
tay làm cho hắn chốc lát kinh ngạc.
Hắn trừng lớn mắt, trong mắt tràn ngập ngạc nhiên:“A, Noãn
Noãn, ngực của ngươi vì sao nhô lên a , thật mềm, rất thoải mái, như thế nào
không bằng phẳng giống người ta?”
Bàn tay rộng lớn của Long Trác Việt đặt trước ngực Nhan
Noãn, một bên sờ,
