g Trác Việt nhận được đáp án khẳng định, vội vàng di chuyển
thân thể, hai tay phụ giúp thân thể Nhan Song Song, thúc giục nói: “Mau, Song
Song, mau dẫn người ta ăn cơm đi.”
Nhan Song Song trong mắt xẹt qua mừng rỡ, vui tươi hớn hở
mang Long Trác Việt đi đến hướng phòng bếp, quay đầu nhìn Thiên Minh liếc mắt một
cái, đôi môi ửng hồng như cánh hoa đào nhẹ nhàng giương lên, lộ ra dáng tươi cười
xinh đẹp, vương gia chịu nghe lời, nàng liền thoải mái rất nhiều nha.
Không nghĩ tới Thiên Minh mặt lạnh này, vẫn là rất có biện
pháp nha.
Nàng xem như hiểu rõ, vương phi, là nhược điểm của vương
gia.
“Song Song, ngươi là rùa à, di chuyển thật chậm nha.”
Tiếng nói Long Trác Việt không kiên nhẫn vang lên ở bên tai
Nhan Song Song, Nhan Song Song thu hồi ánh mắt, nhấc lên làn váy chạy bước nhỏ
đi đến hướng Long Trác Việt: “Vương gia, nô tỳ không phải rùa.”
“Ân, không phải rùa.” Long Trác Việt làm như có thật nhẹ gật
đầu, Nhan Song Song bởi vì thấy hắn nhu thuận như thế mà muốn khen ngợi vài
câu, nào biết Long Trác Việt thình lình từ trong miệng bỗng phát ra một câu,
làm Nhan Song Song tức giận ở trong gió hỗn độn.
“Thậm chí rùa so với ngươi còn đi nhanh hơn.”
“Vương gia, người khi dễ nô tỳ.” Nhan Song Song ai oán liếc
nhìn Long Trác Việt, trong lòng kêu rên vô hạn, nàng làm sao lại không bằng một
con rùa.
“Song Song, ngươi không thể oan uổng người ta, người ta
chính là nói thật.” Long Trác Việt nghiêm trang trả lời Nhan Song Song nói ra,
còn có bộ dáng rất là nghiêm túc, làm cho Nhan Song Song có loại xúc động muốn
hộc máu.
Long Trác Việt nói xong, liền hấp tấp đi đến hướng phòng bếp,
trong đầu luôn nghĩ đến câu nói kia của Thiên Minh hắn không ăn cơm, Noãn Noãn
sẽ không để ý đến hắn.
Đột nhiên, Long Trác Việt ngừng lại, Nhan Song Song đi theo
đuôi đằng sau thiếu chút nữa đã đụng phải đi lên hỏi: “Vương gia, làm sao vậy?”
Không phải rất gấp sao? Như thế nào lại đột nhiên ngừng lại.
Long Trác Việt ánh mắt xinh đẹp liếc nhìn Nhan Song Song một
cái, rồi sau đó tầm mắt lướt qua Nhan Song Song, nhìn phía sau Thiên Minh đang
chậm rãi theo đuôi mà đến: “Thiên Minh, ngươi không ngoan nha, vụng trộm đi gặp
Noãn Noãn.”
“Vương gia, thuộc hạ không có.” Vương gia sợ nhất vương phi
không để ý tới hắn, hắn đi theo bên người vương gia lâu như vậy, nếu ngay cả điểm
đó cũng nhìn không ra, vậy cũng uỗng phí theo rồi.
Long Trác Việt bày ra vẻ mặt không tin, hơi thở chèn ép nhìn
Thiên Minh: “Không có đi gặp Noãn Noãn, sao có thể biết lời nói kia của Noãn Noãn?
Phạt ngươi trở về phòng diện bích suy nghĩ, ngày mai trước khi trời sáng không
cho phép đi ra.”
“Vương gia, thuộc hạ muốn bất cứ lúc nào cũng đều đi theo
người.”
“Ta mặc kệ, ngươi lập tức biến mất ngay bây giờ cho ta.”
Long Trác Việt nghiêm mặt hung dữ, hạ xuống mệnh lệnh.
Nhan Song Song thấy bộ dáng này của hắn, ngược lại thực sự
có chút điểm giống uy nghiêm của vương gia.
Một hồi từ chối Thiên Minh im lặng hai mắt nhìn Long Trác Việt,
đã thấy Long Trác Việt bất vi sở động nhìn hắn, vì vậy đành chịu đáp: “Vâng,
vương gia.”
Nhìn bóng dáng Thiên Minh rời đi, Long Trác Việt không khỏi
dương lên bờ môi dày đặc, trong mắt hiện lên giảo hoạt.
Hắc hắc, Thiên Minh không ở bên cạnh hắn, hắn có thể đi tìm
Noãn Noãn rồi.
“Vương gia, người…… Người cười thật xảo trá nha.” Nhan Song
Song nhìn chằm chằm trên mặt đang cười của Long Trác Việt, câu nói đầu tiên như
vậy thốt ra, đợi nàng kịp phản ứng thì đã trễ.
Long Trác Việt che dấu khóe miệng, điều chỉnh ngay ngắn nét
mặt của mình, liếc mắt nhìn Nhan Song một cái: “Song Song, ngươi hoa mắt rồi,
người ta không có cười nha.”
Đợi chút nữa cơm nước xong xuôi phải đi tìm Noãn Noãn, đến Tụ
Hiền lâu nha, hắn biết đường đi mà.
Màu sắc mê người của vừng đậu hủ cùng với canh trứng gà trơn
mềm, chỉ cần nhìn đến, liền khiến cho người ta cảm thấy miệng muốn ăn liên tục.
Long Trác Việt ăn một ngụm, lập tức nhíu mày, quay đầu nhìn
Nhan Song Song đứng ở bên cạnh, vẻ mặt tràn đầy ghét bỏ không chút nào che lấp:
“Cái này không phải Noãn Noãn làm nha.”
“Vương phi đi Tụ Hiền lâu, không có thời gian trở về nấu cơm
cho vương gia, những cái này là do nô tỳ làm.”
Long Trác Việt nghe xong, khuôn mặt nhăn càng chặt hơn: “Khó
trách khó ăn như vậy, Song Song, người ta muốn ăn do Noãn Noãn làm nha.”
Ách –
Nhan Song Song nghe được âm thanh nội tâm chính mình đột
nhiên vỡ vụn, ánh mắt vô cùng ai oán nhìn qua Long Trác Việt.
Vương gia a, trái tim người ta rất yếu ớt nha, có cần phải
trực tiếp đả kích nàng như vậy không.
Nàng làm những món này, cũng không có đến mức phải khó ăn đến
vậy.
Đương nhiên, so với tay nghề của vương phi thì còn kém,
nhưng mà tốt xấu vẫn là có thể ăn được nha.
Nhan Song Song gần như muốn đấm ngực dậm chân: “Vương gia,
vương phi bề bộn nhiều việc, không có thời gian trở về làm đồ ăn trưa.”
Long Trác Việt ủy khuất bĩu môi, vạn phần ghét bỏ nhìn qua
thức ăn trên bàn, yếu ớt nói: “Nhưng mà…… Nhưng mà Song Song ngươi làm quả thực
rất khó ăn mà.”
Long Trác Việt xem như là cảm