g nương, tới rồi."
"A!" Đường Thải Nhi căn bản không cần nha
hoàn đỡ, hai bước liền vững vàng nhảy xuống cỗ kiệu. Nhìn phủ đệ trang trang
nghiêm nghiêm trước mặt, dưới mái hiên, một bảng hiệu màu đen uy phong lẫm
liệt, bên trên có khắc ba chữ Lẫm Vương Phủ, hai đèn lồng đỏ chớp chớp động
động, không khỏi cảm khái, "Thật có tiền."
Đường Thải Nhi liếc mắt sang, thấy Lăng Dạ Tầm vừa đi
ra từ cỗ kiệu, còn thản nhiên nhìn nàng một cái, hướng thị vệ bên cạnh phân phó
đôi câu. Sau đó cũng không thèm quay đầu mà đi thẳng trong phủ.
Đường Thải Nhi bĩu môi, cảm thấy thật là không thú vị.
Lăng Dạ Tầm cũng thật là khốn khiếp, không đáng yêu bằng một góc của Dạ Nhi lúc
trước.
Lâm Mục an bài cho Đường Thải Nhi ở tại biệt viện, sân
trong không lớn, nhưng đối với một nữ tử giang hồ mà nói, chỉ cần có chỗ để nằm
thì thế nào cũng được. Đương nhiên, ngủ ở nhà xí thì không thể được.
Lâm Mục sắp xếp hai nha hoàn cho nàng, nói có gì cần
thì trực tiếp phân phó. Nói xong, liền đi mất.
Đường Thải Nhi ngồi ở trên ghế, nhìn hai nha hoàn đứng
trước mặt. Một người thanh tú hơn người kia, nhưng nhỏ tuổi hơn nàng, để hai
người xinh đẹp như vậy hầu hạ mình, nàng không đánh lòng.
"Hai người các ngươi tên gì?"
"Nô tỳ Thủy nhi." "Nô tỳ Chiêu
nhi"
Được, còn là hai nha hoàn lạnh lùng. Đường Thải Nhi
thấy hai cô nương này nhìn mình không cảm xúc như vậy, cũng không muốn tự làm
mất vui, khoát tay áo: "Ta mệt rồi, muốn ngủ."
"Nô tỳ hầu hạ nương nương đi ngủ." Thủy nhi
dứt lời liền đưa tay tới, Đường Thải Nhi rụt cổ một cái nói: "Không cần,
không cần đâu, ta tự mình làm là được rồi."
Thủy nhi cũng nghe lời, liền thu tay lại, quay về chỗ
đứng.
"Các ngươi lui xuống đi, có chuyện gì ta sẽ gọi
các ngươi." Đường Thải Nhi cười cho hai người lui xuống, đóng cửa phòng
lại, thở sâu hai cái, sờ sờ khuôn mặt mình, lẩm bẩm lầu bầu: "Ai, làm nữ
nhân thật không dễ dàng, làm nam nhân vẫn là tốt nhất."
Mặt khác, Thủy nhi và Chiêu nhi đã đi khá xa, hai
người mới bàn luận.
Một nói: "Thủy nhi tỷ, Đường phi nương nương này
có lai lịch thế nào?"
Một đáp: "Nghe nói là muội muội của Thương thư,
là Hoàng thượng ban cho Vương gia. Nhưng yên tâm đi, Vương gia chưa từng động
tâm với nữ nhân nào, huống chi là nữ nhân mà Hoàng thượng ban cho."
Hai người xoay người một cái, không vào trong hành
lang dài, tiếng bàn luận cũng càng lúc càng xa.
"Cưới vợ bé à ~" bên trên xà nhà, một nam
nhân mặc cẩm y màu đen đang treo ngược, nhìn bóng lưng xa xa của hai nha hoàn
tự nói một mình. Sau đó tự nhiên lật người nhảy xuống đất. Thượng Quan Linh vận
động gân cốt, nhìn phòng ngủ của Đường Thải Nhi lui lại mấy bước, "Đường
Thải Nhi, ngày khác ta sẽ đến chào ngươi."
Đêm
khuya, trong phòng Tiêu Doanh.
Lăng Tiêu Doanh ngồi trên ghế, vuốt ve sáo ngọc trong
tay, khẽ ngâm nga dân dao (ca dao dân ca), trên
mặt đầy ý cười mềm mại.
Bên tai có tiếng loạt xoạt của quần áo, nàng hới lắng
tai nghe, "Là ai?"
Mùi
hoa quế mê người bay tới, Lăng Tiêu Doanh cười, ngửi lấy ngửi để, "Là bánh
hoa quế?"
"Cái mũi nhỏ của muội, so với con chó nhỏ còn
nhạy hơn đó!" Tiếng trêu đùa vang lên bên tai, khiến nàng không khỏi cười
to hơn, vươn tay không ngừng tìm kiếm.
"Linh ca ca, cho muội, cho muội đi."
Thượng Quan Linh xoay người một cái, vọt đến sau lưng
Lăng Tiêu Doanh. Túi giấy dầu trong tay treo trước mắt nàng, không ngừng đung
đưa, "Rất thơm nha ~~"
"Linh ca ca thật xấu."
"Này, được rồi, không chọc muội nữa, nè, cho
muội." Thượng Quan Linh nâng tay Lăng Tiêu Doanh lên, đặt bánh ngon vào
trong tay nàng, "Nhưng không cho muội nói Linh ca ca hư nha."
"Hì hì ~ Linh ca ca tốt nhất, ừ ~ ngon ghê
~"
Thượng Quan Linh ngồi xổm trên mặt đất, đặt hai tay
lên ghế Lăng Tiêu doanh đang ngồi, nhìn nàng đang vui vẻ ăn bánh, "Doanh
nhi, bài hát ta dạy cho muội luyện đến đâu rồi?"
"Ừ, muội nhờ ca ca thổi qua."
Ánh mắt như hồ ly của Thượng Quan Linh vừa chuyển, ghé
sát vào Lăng Tiêu Doanh, "Này, tiểu Tầm Tầm có nói gì với muội
không?"
"Linh ca ca muốn nghe cái gì?"
"Tỷ như. . . . . . Mấy ngày nay hắn đã đi
đâu?"
Lăng Tiêu Doanh lau lau khóe miệng của mình, cau mày ,
"Doanh nhi nghĩ ca ca sẽ nói chuyện về Thải Nhi cô nương với muội, nhưng
một chữ ca ca cũng không nói."
"Chẳng lẽ hắn trở lại như cũ nhưng mất trí nhớ
lúc trước sao. . . . . ."
"A, Linh ca ca, lần trước huynh nói với muội Thải
Nhi cô nương bị thương, bây giờ nàng ấy sao rồi?"
Thượng Quan Linh ngồi vào chỗ, dựa vào ghế Lăng Tiêu
Doanh, đầu gối lên cánh tay của mình, nhàn nhã nói: "Không sao cả, ta để
nam nhân ngây thơ kia đi cứu nàng ấy."
"Ai? Ta tưởng Linh ca ca sẽ cứu nàng ấy
chứ."
"Tại sao ta phải cứu? Nữ nhân của tiểu Tầm Tầm tự
hắn không đi bảo vệ, còn phải dựa vào người ngoài như ta hay sao?"
Lăng Tiêu Doanh cười khúc khích, dùng tay chạm lên đầu
Thượng Quan Linh, "Linh ca ca và ca ca đều là người dịu dàng."
"Còn nữa. . . . . . Doanh nhi nói cho muội biết
một tin động trời nha" Thượng Quan Linh ngoài miệng nói xong, thân thể lại
đã sớm lúc lắc bên cạnh bàn, rót
