watch sexy videos at nza-vids!
Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324672

Bình chọn: 9.00/10/467 lượt.

hắn,

châm trà, hai người liền đi hướng đại sảnh. Đường Thải Nhi từng bước từng bước

đi theo phía sau Lăng Dạ Tầm, nhìn bóng lưng của hắn đã cảm thấy vui vẻ trong

lòng rồi.

Dạ Nhi Dạ Nhi, Đường Thải Nhi cười hì hì, tiếng cười u

ám truyền vào tai Lăng Dạ Tầm, thế nhưng không phụ sự kỳ vọng của Đường Thải

Nhi, Lăng Dạ Tầm thực thi chính sắp không đếm xỉa hoàn toàn triệt để.

Hai người tới đại sảnh, một mỹ nhân mặc la quần màu

vàng nhạt đang ngồi ngay ngắn, cầm chén sứ trong tay, mắt nhìn phía trước. Nghe

có người đi tới, lỗ tai hơi hơi động, hai mắt vẫn vô thần.

Đường Thải Nhi dù sao cũng hành y nhiều năm, vừa nhìn

liền biết vị cô nương này hai mắt đã sớm mù, ít nhất là hơn mười năm. Mà lúc

này nàng ấy ngồi ở đây, khí chất dung mạo đều là thượng đẳng, nàng là ai?

Đang lúc suy nghĩ, thì nữ tử động lòng người kia đã

buông chén đứng lên, hướng về phía hai người nàng cúi cúi người khẽ cười nói:

"Ca ca tẩu tẩu, Doanh nhi đến thỉnh an hai người."

Lăng Dạ Tần đi tới đỡ lấy cánh tay ngọc của Lăng Tiêu

Doanh, giọng nói dịu dàng có thể làm tan chảy: "Quần áo hôm này nhìn rất

đẹp."

"Cám ơn ca ca, tẩu tẩu. . . . . ." Lăng Tiêu

Doanh nói xong, hướng về phía Đường Thải Nhi đưa tay ra, muốn tìm kiếm.

Đường Thải Nhi vội vàng tiến lên cầm tay của nàng ấy,

nhếch miệng cười ha ha: "Tẩu tẩu gọi thật dễ nghe, ta thích."

Đáy mắt Lăng Dạ Tầm trầm xuống, Đường Thải Nhi nhìn

thấy cả người phát cáu, bĩu môi cũng không nhìn hắn.

Ba người ngồi xuống, Lăng Tiêu Doanh và Lăng Dạ Tầm

đều không nói câu nào chỉ ăn cháo, Đường Thải Nhi ngồi ở bên cạnh Lăng Tiêu

Doanh, húp từng hớp từng hớp, thỉnh thoảng dùng dư quang quan sát Lăng Tiêu

Doanh.

Đôi mắt hoàn hảo, tròng mắt hơi đen, đồng tử to, mí

mắt ửng đỏ.

Loại

mù này không phải là ngoại thương cũng không phải là độc thương, hẳn là gặp

phải biến cố bị kích thích dẫn đến mù, coi như là tâm bệnh. Nhưng mà, mười năm trong

bóng tối, đã sớm quên mất ánh sáng như thế nào rồi.

Đường Thải Nhi cắn đôi đũa, bất tri bất giác nhìn Lăng

Tiêu Doanh đến ngây người.

Lăng Dạ Tầm để bát đũa xuống, cười nhạt: "Đêm qua

nghe nói Thải Nhi từ nhỏ đã học y, nói vậy rất tinh thông y thuật nhỉ."

Đường Thải Nhi ngẩn người, cười mỉa nói: "Ha ha,

đâu có đâu có."

Vẻ âm trầm trong mắt Lăng Dạ Tầm càng sâu, mở miệng

hỏi: "Vậy Thải Nhi xem giúp Doanh nhi một chút."

Tay Lăng Tiêu Doanh run nhẹ, khóe môi cong lên nụ cười,

nhưng có chút khổ sở: "Ca ca, không cần, muội như vậy, rất tốt."

Đường Thải Nhi không để ý tới lời từ chối của Lăng

Tiêu Doanh, đưa tay bắt mạch cho nàng, híp mắt nghiên cứu.

Thời gian một chén trà đã qua, Đường Thải Nhi vẫn

không nói gì. Lăng Dạ Tầm cũng không thúc giục, ở một bên lẳng lặng chờ. Cặp

mắt rơi trên khuôn mặt Đường Thải Nhi, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng có chút

nghiền ngẫm.

Đường Thải Nhi thở hắt một hơi, hướng về phía Lăng Dạ

Tầm lắc đầu một cái.

"Thế nào? Có phải. . . . . . Không được phải

không?" Lăng Tiêu Doanh cũng không để ý, cười rất nhẹ rất đẹp.

Đường Thải Nhi nhìn Lăng Dạ Tầm, mày đẹp của hắn nhíu

thật chặt. Nhìn ra được, sự quan tâm của hắn với Doanh nhi không tầm thường,

nhà đế vương, tình thân không đổi.

Nếu ngươi đã quan tâm, ta sẽ giúp ngươi bảo hộ.

"Cho ta một tháng." Sắc mặt Đường Thải Nhi

trở lại bình thường, trong mắt đầy bình tĩnh.

Khóe miệng Lăng Dạ Tầm nhếch lên: "Được."

Được cho phép, Đường Thải Nhi không nhiều lời, Lăng Dạ

Tầm cũng không hỏi nhiều, dường như vô cùng tín nhiệm y thuật của nàng. Sau khi

ăn xong Đường Thải Nhi đứng ở trong tiểu viện của mình, quỳ gối ngồi trên lan

can đình, chớp mắt nhìn hoa sen tàn trong hồ cùng lá sen và củ sen khô vàng bên

bờ.

Lăng Dạ Tầm gần như không tiếp cận Đường Thải Nhi lại

rất hiểu rõ nàng, Đường Thải Nhi khẽ cau mày: "Đã từng điều tra ta, hay

là. . . . . . Ai? Có cá nha!" Suy nghĩ bị cá vàng trong hồ nước nhảy lên

cắt đứt. Đường Thải Nhi nắm chặt hai tay vào lan can, cúi người xuống nhìn,

nước trong biếc, có ba, bốn con cá vàng bơi lội tung tăng, Đường Thải Nhi nhìn

rất vui vẻ.

Ngoảnh đầu nhìn xung quanh, từ trên bàn đá trong đình

cầm lên điểm tâm, chia thành hai nữa, tung vào trong nước, đám cá lập tức tranh

nhau vọt tới.

Đang cho cá ăn, lỗ tai Đường Thải Nhi giật giật, quay

đầu híp mắt nhìn về phía xa, sâu trong cánh rừng có hai người đi tới, đang tán

gẫu gì đó. Nội lực của Đường Thải Nhi không kém, loáng thoáng có thể nghe hai

từ “Vũ cơ” “Muội muội của Thượng Thư“. Nhớ lại đêm qua ở ngoài cửa, đoạn đối

thoại giữa Thủy nhi và Chiêu nhi, nàng đã nghe hết toàn bộ.

Hiện giờ nàng cười bĩu môi, không quan tâm đến việc người

khác bình luận như thế nào về mình. . . . . .

"Nghe nói Đường phi nương nương của chúng ta là

một mỹ nhân tuyệt sắc, đêm qua tới múa gần như khiến tất cả mọi người mê mẩn

tại chỗ! Chả trách Vương gia chúng ta cũng động phàm tâm, nạp nàng làm phi."

À, khen nàng đây! Khóe miệng Đường Thải Nhi cong lên,

ừ, tuy nàng không quan tâm lắm, nhưng được người ta khen, nghe nhiều một chút

cũng có lợi cho mình. Nàng nhảy xuống lan can, b