ơng rất kỳ lạ,
Tám chín phần là
võ lâm tuyệt học, khiến cho một giang hồ lãng nữ như Đường Thải Nhi nàng làm
sao ứng phó? Huống chi còn phải bảo vệ an toàn cho Dạ Ngu Ngốc, ứng phó càng
thêm khó khăn.
Ba người sau lưng
cũng bị ba bóng đen bao vây xung quanh, nhưng mà hiển nhiên, ba hắc y nhân kia
cấp bậc rất thấp, không thể tách rời ba người ra được.
Màn đêm tĩnh mịch
trong nháy mắt đã không còn, bên tai toàn là tiếng đao, kiếm giao nhau, trước
mắt đều là đao quang kiếm ảnh, trong rừng từng đàn chim bị kinh hãi phân tán
chung quanh, đèn lồng treo trước xe tới tấp rơi xuống đất, thoáng chốc dấy lên
một vầng sáng đỏ.
Đường Thải Nhi
không khỏi cảm khái trong lòng, rõ ràng là chỉ có mười mấy người giao tranh,
thế nhưng trong phút chốc lại biến thành giao đấu dữ dội như thế.
"A aaa~~~
nương tử ~~~~" Dạ Ngu Ngốc bị Đường Thải Nhi ném tới ném lui, hai mắt
nổ đom đóm, chỉ cảm thấy tối tăm trời đất, không có sưc lực.
"Câm miệng!
Nắm lấy ta!" Đường Thải Nhi muốn ngăn cản Dạ Ngu Ngốc tru lên, nhưng
vẫn nghe thấy giọng "A aa" của hắn, bất đắc dĩ cau mày, vòng một
vòng, lần nữa đá người ra xa mười thước.
"Nhân huynh
thật là không có đạo nghĩa, chỉ vì một gia tài nho nhỏ mà lại ra tay như thế?
!" Đường Thải Nhi chỉ vào mặt hắc y nhân nổi giận mắng.
Hắc y nhân hất mái
tóc dài ra sau gáy, vẻ tự nhiên hoàn toàn không bị bộ quần áo cẩu thả kia che
giấu. Đôi mắt như nước, dưới ánh trăng chiếu rọi hiện ra vẻ đẹp rung động lòng
người, làm cho Đường Thải Nhi không dám nhìn thẳng. Hắc y nhân nắm bắt thời cơ
hai tay lần nữa nắm trường đao, nhanh chóng đánh tới Đường Thải Nhi.
"Không phải
chứ! Ngoan cường như vậy!" Đường Thải Nhi tức giận mắng mình lại vì
sắc đẹp mà phân tâm, nhìn thấy có khoảng cách nhất định với đối phương, chính
là thời cơ phóng độc tốt nhất, vội vàng nâng tay lên nhẹ nhàng bung ra, độc
phấn vô hình theo gió phủ lên người bịt mặt, ngay sau đó không hề né tránh công
kích của hắn, mà là đàng hoàng đứng tại chỗ tỉnh táo nói, "1, 2, 3~
a! ! !"
Đường Thải Nhi
kinh hãi, chỉ cảm thấy trong nháy mắt đầu đã bị một lồng ngực rắn chắc che kín,
rồi sau đó thân thể ngã về phía sau. Nàng bị Dạ Ngu Ngốc ôm ngã trên mặt đất,
miệng dính đầy đất. Bờ vai Dạ Ngu Ngốc run rẩy, mặt đầy vẻ sợ hãi, trong miệng
ô hô nói: "Nương tử, ô ô. . . . . . Nguy hiểm thật nguy hiểm thật. .
. . . ."
"Dạ Ngu Ngốc
ngươi! Ngươi đụng ngã ta làm gì? !"
"Đồ khốn muốn
đả thương nương tử, không được!"
"Đả thương ta
cái gì. . . . . ." Đường Thải Nhi ý thức được Dạ Ngu Ngốc vì thấy đao
kia chém tới nàng, cho nên mới liều mạng dùng thân thể ngăn lại, khóe miệng
không khỏi cong lên một nụ cười, sau đó chỉ hắc y nhân cũng đang nằm trên mặt
đất, "Hắn hiện tại sẽ không đả thương được ai nữa."
Cặp mắt của Dạ Ngu
Ngốc đầy vẻ nghi vấn, nhìn hắc y nhân nằm trên mặt đất từ từ mở
miệng, "Eo? Hắn mới vừa rồi còn đầy sức sống nha. . . . . ."
Ba hắc y nhân khác
thấy tình huống như vậy, đều là kinh ngạc, nhảy ra sau mấy thước, chạy vội tới
bên người đang té xỉu, đồng loạt hô: "Thiếu chủ!"
Đường Thải Nhi
nhíu mày, "Thiếu chủ?"
Một người trong đó
hiển nhiên không đủ tỉnh táo, trong nháy mắt đứng lên cầm đao trúc, mặc dù đã
che mặt vẫn không dấu được vẻ dữ tợn trên khuôn mặt kia, "A a! ! ! Ta
muốn giết ngươi! Vì Thiếu chủ báo thù!" Trong miệng hầm hừ, chạy một
đường thẳng đánh tới Đường Thải Nhi.
Đường Thải Nhi
mang vẻ mặt bình tĩnh như thường, vung áo lên, nhấc chân đá một cước.
"A!" Tên
đó bị đau rống lên một tiếng, đao trúc rơi xuống đất, hai tay che tiểu mệnh căn
của hắn, đứng thẳng không được, thuận thế ngã xuống đất vặn vẹo.
Ba người sau lưng:
Đổ mồ hôi nhìn hắc y nhân đang ngã xuống đất gào khóc, cũng không khỏi chặn khe
hở giữa hai chân lại rồi nuốt nước miếng, trong lòng thầm nói may mắn ngày đó
lúc đùa giỡn Đường đại hiệp, hắn không có đối với mệnh căn của mình. . . . .
.Một cước.
"Các ngươi là
ai? ! Không nói, ta liền để cho Thiếu chủ của các ngươi ngủ cả
đời!" Đường Thải Nhi hạ tay áo xuống, thuận tay vỗ một cái rồi nâng
người lên, dùng ánh mắt mê ly của mình nhìn về mấy người trước mặt.
Hai hắc y nhân vội
vàng tiến lên đỡ đồng bọn của mình dậy, đều là dùng ánh mắt đồng tình cộng thêm
đau đớn nhìn bộ dạng chết đi sống lại của hắn, trong lòng giận dữ mới nghĩ tới
một cước này nếu là đặt ở trên thân mình thì phải đau đến mức nào.
Lúc này bầu trời
đã có chút ánh sáng, cả tầm mắt bị một mảng mờ mờ màu xanh bao phủ, làm cho
người ta khó tránh khỏi có chút hoảng hốt.
"Hừ! Chúng ta
chính là hộ vệ của Tịch Gia bảo! Vị này là Thiếu chủ của Tịch Gia
bảo!" Một người trong đó kiêu ngạo nói.
Đường Thải Nhi gãi
gãi gương mặt, quay đầu lại nhìn về phía ba người sau lưng, "Các
ngươi có nghe nói qua chưa?"
Ba người đồng loạt
lắc đầu.
"Mặc kệ Tịch
Gia bảo hay Đông Gia bảo, lại không để ý đến đạo nghĩa giang hồ mà tới cướp
tiêu, vô sỉ!" Đại Sơn tiến lên chỉ vào đối phương mắng, vung trường
đao làm bộ dạng chém tới.
Đường Thải Nhi giơ
tay lên ngăn lại, Đại Sơn ho hai tiếng lui trở về p
