hủ, còn lên tiếng an
ủi: "Cái đó. . . . . . Ngươi đừng khóc, ta không có giết hắn, hắn lập
tức sẽ tỉnh thôi."
"Nương tử, ô
ô. . . . . ." Dạ Ngu Ngốc không để ý tới Tịch Thanh, tiếp tục lắc lắc
Đường Thải Nhi.
"Thiếu chủ!
Không thể lưu người sống!" Một tên thủ hạ nhắc nhở.
Tịch Thanh nắm
thật chặt quả đấm, giữa hai lông mày thoáng qua một chút do
dự, "Thôi, hai người này hẳn không phải là người của Phú Quý tiêu,
Phú Quý tiêu căn bản không có người nào gọi là Đường Cảnh tiêu sư, chắc là được
Lâm Bưu thuê trên giang hồ."
"Nhưng mà. .
. . . ."
"Ít nói nhảm,
nhanh lấy Phi Sắc Lưu Ly ra, rút khỏi nơi đây."
"Vâng! Thiếu
chủ!"
Dạ Ngu Ngốc thấy
Đường Thải Nhi vẫn bất tỉnh, đứng dậy căm tức nhìn đám người Tịch
Thanh, "Các ngươi là bọn người xấu! Người xấu!"
Tịch Thanh mở
miệng muốn giải thích, nhưng cuối cùng không nói gì, cặp mắt nhìn Dạ Ngu Ngốc
không chịu rời đi.
"Thiếu chủ!
Trời đã sáng rõ, lát nữa sẽ có người đi qua." Một tên thủ hạ thúc
giục.
Tịch Thanh cắn
răng, di dời cặp mắt cùng thủ hạ biến mất ở trên đường nhỏ.
Mà tên có thương
tích trên người kia nhìn đồng bọn chậm rãi dùng khinh công bay đi, vội vàng tập
tễnh đi về phía trước, kêu khóc nói: "Chớ bỏ lại thuộc hạ mà! ‘Đại
ca’ của thuộc hạ có thương tích! !"
Đợi tất cả hắc y
nhân biến mất khỏi tầm nhìn, khung cảnh thê lương trên đường nhỏ chỉ còn Dạ Ngu
Ngốc và Đường Thải Nhi đang hôn mê bất tỉnh cộng thêm ba cái xác lạnh như băng.
Dạ Ngu Ngốc nhìn
ba cái xác cách đó không xa, lại nhìn Đường Thải Nhi trong ngực, từ từ dẩu môi
lên.
Hắn, đói bụng rồi.
. . . . .
Trong khoảnh khắc,
tiếng xe ngựa loáng thoáng truyền đến, Dạ Ngu Ngốc ngẩng đầu nhìn lên, thấy
đoàn người khiêng một cỗ kiệu xa hoa chậm rãi đi đến, khóe miệng lập tức nhếch
lên, mở miệng cười thật to.
"Nương tử! Có
người tới! Ha ha!" Dạ Ngu Ngốc vội vàng ném Đường Thải Nhi xuống đất
chạy tới, sau đó hết sức kiên định lao vào cỗ kiệu.
Đường Thải Nhi
đang ngủ mê man hoàn toàn không biết, mình sắp sửa bị một người xa lạ mang đến
một địa phương xa lạ. . . . . .
"A. . . . . .
Đầu của ta sao lại đau như vậy. . . . . . A. . . . . . Cổ của
ta" Đường Thải Nhi ôm cổ rên rỉ mở hai mắt. Màn trướng thuần trắng
đập vào mắt. Hai mắt của nàng dần dần tìm thấy tiêu cự, "Đây là. . .
. . . Đâu? !"
"Cái thứ màu
đen này thật đáng sợ! Không muốn cho nương tử của ta uống đâu!"
Tiếng Dạ Ngu Ngốc
truyền vào từ bên ngoài, Đường Thải Nhi vội vàng ngồi dậy, nhìn xuyên qua cửa
sổ mơ hồ có thể thấy được thân ảnh cao lớn của Dạ Ngu Ngốc lúc ẩn lúc hiện ở
trước cửa.
"Nhưng mà
công tử, đây là chén thuốc mà thiếu gia nhà ta cố ý để cho phòng bếp chuẩn bị,
người không hy vọng công tử bên trong sẽ nhanh tỉnh lại sao?"
"Uống cái này
là nương tử của ta có thể tỉnh lại sao?"
"Éc. . . . .
. Đúng vậy, nương. . . . . . Tử. . . . . . Của công tử có thể tỉnh lại."
Đường Thải Nhi
nghe Dạ Ngu Ngốc cứ mở miệng ra là nương tử, nương tử, trước mặt không khỏi tối
sầm, yếu ớt vô lực dựa vào đầu giường, trào ra nước mắt.
Cửa phòng được đẩy
ra, Dạ Ngu Ngốc bưng chén thuốc đi vào, nhìn thấy Đường Thải Nhi đã ngồi dậy
dựa vào đầu giường, bộ mặt không khỏi vui mừng, "Nương tử, ngươi tỉnh
rồi!"
Đường Thải Nhi cúi
đầu, nắm chặt áo ngủ bằng gấm trong tay, không còn khống chế được, cầm gối ném
vào Dạ Ngu Ngốc. "Nói ngươi biết bao nhiêu lần rồi! Không được gọi ta
là nương tử nữa!"
Cái gối trúng ngay
chén thuốc, ngay sau đó một tiếng vỡ nát truyền đến. Toàn bộ chén thuốc văng
trên đất, cũng làm bẩn luôn vạt áo của Dạ Ngu Ngốc.
"Nương tử. .
. . . ." Dạ Ngu Ngốc cúi đầu, bộ dạng ủy khuất, "Dạ Nhi
không bao giờ gọi nương tử nữa."
"Aaaa!" Đường
Thải Nhi nhìn thấy bộ dạng mê người của Dạ Ngu Ngốc, chỉ cảm thấy trong lòng
dâng lên một cảm giác tội lỗi, hốt hoảng, nàng khóc không ra nước mắt đứng dậy
nhìn quanh, sau đó ôm cột đập đầu vào…
"Thải Nhi sao
vậy? Dạ Nhi biết sai rồi ~" Dạ Ngu Ngốc ôm vai Đường Thải Nhi, dịu
dàng nói.
"Ta không
sao. . . . . . Ta rất khỏe. . . . . ." Đường Thải Nhi khoát tay, đi
tới cạnh bàn ngồi xuống, mở miệng hỏi, "Nơi này là?"
"A! Đây là nhà
của tiểu Lam Lam ~" Dạ Ngu Ngốc ngồi bên cạnh Đường Thải Nhi, chống
cằm nhìn nàng ngọt ngào trả lời.
"Tiểu Lam
Lam? !" Đường Thải Nhi không rõ vì sao, chỉ là trong nháy mắt, vô số
phỏng đoán và suy nghĩ thoáng qua trong đầu. Theo lý thuyết Dạ Ngu Ngốc bị mất
trí nhớ nên không biết bất kỳ kẻ nào mới đúng? ! Tình huống hiện tại là sao
đây? ! Chẳng lẻ cừu gia tìm tới rồi? Hoặc là bằng hữu của Dạ Ngu Ngốc nhận ra
hắn?
"Đúng nha,
tiểu Lam Lam, mới vừa rồi nương tử. . . . . . A! Đau. . . . . . Ô ô. . . . . .
Mới vừa rồi Thải Nhi nằm ở trên đường không đứng dậy được, sau đó xe ngựa của
tiểu Lam Lam đi qua, sau đó Dạ Nhi để cho tiểu Lam Lam ôm Thải Nhi lên xe, sau
đó chúng ta tới nơi này nha ~~" Dạ Ngu Ngốc nói sau đó, sau đó một
hồi, mới dùng tay xoa chỗ bị đánh trên đầu.
Đường Thải Nhi
nghe hắn kể lại, trong đầu tưởng tượng ra cảnh tượng lúc đó: Dạ Ngu Ngốc nhất
định là bộ dạng đáng thương, cặ
