y tại sao nghe Thải Nhi gọi lại êm tai đến vậy nhỉ?" Lam Anh
cười dịu dàng, đôi mắt thâm thúy gắt gao nhìn Đường Thải Nhi.
"A? Vậy ta
gọi thêm mấy tiếng, Lam đại ca chẳng phải là muốn đem Giang thành này tặng cho
ta chứ? Ha ha!" Đường Thải Nhi cười sảng khoái, đồng thời vài tên thị
vệ đứng trong góc cũng rút kiếm bên hông ra.
Rút ra một tấc,
thoáng chốc, tiếng cười yếu ớt, vội nói: "Đùa thôi, Lam đại ca sẽ
không để trong lòng chứ ~"
Lam Anh cười như
tắm gió xuân, giọng nói dịu dàng như ngọc, "Có gì không thể? Nếu Thải
Nhi thích, đại ca liền đem Giang thành này tặng cho ngươi."
Đường Thải Nhi
nhấp ngụm nước trà, lau mồ hôi đang rỉ ra trên trán, "Công lực trêu
đùa của Lam đại ca thật là không kém gì Thải Nhi, hổ thẹn hổ thẹn, bội phục bội
phục."
"Ha ha!"
Lam Anh không khỏi hắng giọng cười một tiếng, "Còn Thải Nhi là trước
sau như một . . . . . . Thú vị. . . . . ."
Trước sau như một?
Đường Thải Nhi ngẩn người, "Đại ca nói như thế nào lại giống như đã
từng biết ta."
Lam Anh không hề
nhiều lời nữa, cười cười cầm chén rượu lên khẽ uống.
Một bên Đương Thải
Nhi trò chuyện xã giao với Lam Anh, bên khác Dạ Ngu Ngốc đang liều mạng gặm
cánh gà. Nắm chiếc đũa ra sức bẻ, gà nướng "Vèo" Một phát giương cánh
bay cao.
Vẻ mặt Đường Thải
Nhi không chút thay đổi nhìn gương mặt sửng sốt của Dạ Ngu Ngốc, bình tĩnh giơ
tay lên đưa về phía đỉnh đầu của mình, đem con gà quay cắm trên búi tóc của
mình cầm xuống, sau đó lửa giận bừng bừng, nhảy người lên chỉ vào Dạ Ngu Ngốc
la ầm ĩ: "Ngươi muốn dùng con gà này để giết ta sao? ! Hả?
!" Vừa nói vừa ném gà quay về phía Dạ Ngu Ngốc, kết quả dùng sức quá
mức, gà quay thuận thế bay từ cửa sổ bay xuống lầu dưới.
"A!" Ngay
sau đó ở lầu dưới truyền đến một tiếng thét thê thảm rồi hạnh phúc.
Lam Anh nhìn gà ăn
mày được hắn cố ý vận chuyển từ Hàng Châu tới cứ như vậy "Vèo" biến
mất ngay trước mắt, trong lòng có chút buồn bã, nhưng không phải là đau lòng vì
tiếc tiền, mà là tiếc hận, con gà này thật đáng thương, chết cũng đã chết rồi,
lại còn bị người ta đem ra làm hung khí bay lên tận hai lần.
Bữa tối đang sôi
nổi bỗng chốc như rơi vào trong sương mù, khó bề phân biệt không khí này lúc
nào sẽ kết thúc. Lam Anh nói còn có việc nên không tiện ở lại tiếp đón, Đường
Thải Nhi cười ha ha tạm biệt Lam Anh, sau đó dắt theo Dạ Ngu Ngốc đi đến phòng
khách ở hậu viện, đương nhiên, là có người hầu dẫn đường.
"Dạ Ngu Ngốc,
ta mới nhớ tới, ta ngủ mê mấy ngày?"
"Hả? Buổi
sáng gặp tiểu Lam Lam, Thải Nhi ngươi buổi tối đã tỉnh nha!"
"Ừ. . . . .
." Đường Thải Nhi gật đầu một cái, "Ta ba ngày không ngủ
rồi, tại sao chỉ bất tỉnh có một lát như vậy chứ. . . . . ."
"Thải Nhi
nhất định là bị đói tỉnh!" Cặp mắt Dạ Ngu Ngốc lóe ra tia thông minh,
la lên.
Biểu tình của
Đường Thải Nhi như ăn phải gừng, nghiêng đầu nhìn Dạ Ngu Ngốc, nhẹ giọng
hỏi: "Có cần thiết lớn tiếng như vậy không?"
Chung quanh người
quét sân, nhổ cỏ, đi lại bối rối, sửng sốt một lúc, sau đó lại ai làm chuyện
nấy.
"Bạch công
tử, mời ở chỗ này." Nô bộc mở cửa phòng ra, đưa tay khom người xuống.
Dạ Ngu Ngốc vểnh
miệng lên, "Không muốn, ta muốn cùng Thải Nhi ở một phòng!"
Vừa dứt lời, bên cạnh
liền "Rầm" Tiếng đóng cửa vang lên, Dạ Ngu Ngốc quay đầu
nhìn lại, phát hiện bên cạnh đã sớm trống không, ngay sau đó giọng nói của
Đường Thải Nhi truyền đến từ trong phòng, "Cửa phòng của ta đã hạ độc
dược, chớ có vào."
"Nương tử
~~~~" Dạ Ngu Ngốc kêu la thê thảm như quỷ hồn, dọa cho người khác sợ
chạy mất dạng, biến mất ở hậu viện yên tĩnh.
Đêm khuya, đường
Thải Nhi đạp chăn ngủ đến chết đi sống lại, trong phòng tối tràn ngập mùi đàn
hương thư thái, khiến cho nàng nằm mơ cũng cười giống như sắc lang.
Lật người một cái,
duỗi chân dài ra, cánh tay mò mẫm, đúng là mò được một khuôn ngự quen thuộc.
"Ha ha. . . .
. . Mỹ nhân? A nha nha, làm thế nào lại có mộng xuân đây ~ người ta sẽ xấu hổ.
Ha ha. . . . . . A ha ha. . . . . ." Đường Thải Nhi nhắm mắt lại lẩm
bẩm nói.
"Ha ha, nương
tử, không được sờ lung tung, nhột, nhột, ha ha."
Nghe "Nương
tử", trong nháy mắt da đầu Đường Thải Nhi tê rần, cặp mắt bỗng nhiên mở
ra, nhờ ánh trăng thấy rõ khuôn mặt tinh tế như điêu khắc bên gối, hoàn mỹ
không sứt mẻ, há miệng thở dốc, sau đó đá chân một cái.
"A!"
Dạ Ngu Ngốc bị đạp
một phát không chút lưu tình rớt xuống giường, nằm trên mặt đất kêu đau một
hồi.
"Nương tử, ô
ô. . . . . . Đau."
"Ngươi dám
nửa đêm bò lên trên giường lão nương! Ngươi không muốn sống phải không? !" Đường
Thải Nhi quỳ gối trên giường, một tay chống nạnh một tay chỉ vào Dạ Ngu Ngốc,
giống như bà mẹ kế, đôi mắt âm ngoan nhìn chằm chằm vào nam tử nào đó đang chậm
rãi bò dậy.
"Dạ Nhi sợ
ngủ một mình. . . . . ." Dạ Ngu Ngốc ủy khuất cúi đầu, đôi mắt như
ngọc lưu ly thỉnh thoảng chuyển sang nhìn Đường Thải Nhi, thấy bộ dạng tức giận
của nàng, lại chuyển ánh mắt sang cửa gỗ.
"Sợ cái gì? !
Ai ăn thịt ngươi hả!"
"Chính là
không muốn ngủ một mình!"
"Ngươi. . . .
. ."
"Nương tử, Dạ
Nhi buồn ngủ, ngủ đi ~" Dạ
