n vừa mới nói xong, Lam Anh liền thản nhiên hỏi
vặn lại.
Hình Dận không giận cũng không ầm ĩ, "Nơi này có
thứ gì nàng muốn sao? Ngươi đưa cho nàng cũng được, còn có thể khiến nàng cảm
tạ ngươi, hà tất phải làm điều thừa chứ?"
Lam Anh cười nhạt, không trả lời câu hỏi của Hình Dận.
Thật ra thì Hình Dận hiểu, hắn làm như vậy là không
muốn để Đường Thải Nhi cảm thấy mình thiếu nợ hắn, chỉ vậy mà thôi. Nam nhân
một khi yêu, làm một số chuyện, lý do có thể rất phức tạp thì phức tạp khiến
cho người ta không thể suy đoán. Cũng có thể rất đơn giản, đơn giản đến làm cho
người ta vừa thấy đã hiểu ngay.
"Là si tình, hay là vì lời hứa hai năm
trước?"
Bàn tay cầm quân cờ trắng của Lam Anh dừng một chút,
hai mắt mơ mơ màng màng, nhưng một khắc sau liền trấn tĩnh.
Hình Dận thấy vậy, khóe miệng không khỏi nhếch lên:
"Nếu không có tình, thì không có hứa hẹn kia. Xem ra, chung quy là số phận
làm hại người."
"Đại hội võ lâm lần này, chắc chắn sẽ rất đặc
sắc." Lam Anh cúi đầu nhìn lá trà xoay tròn trong chén trà, đổi đề tài.
Chuyện hai năm trước, không nên đề cập tới thì tốt hơn. Lông mày của hắn khẽ
động, trong giọng nói lộ ra chút mong đợi, "Vị trí minh chủ, tình thế bắt buộc
chủ thượng."
Hình Dận: "Biết đâu sẽ đặc sắc khiến ngươi không
thể ngờ. . . . . . Nơi này có rất nhiều người của Thái tử Dạ Chiêu quốc và Tam
gia."
"Người trong cung chẳng lẽ cũng muốn dính vào
chuyện giang hồ?" Lam Anh bình tĩnh hỏi. Hắn đã sớm biết đám người kia tới
đây, bọn họ có người vì muốn giết Lăng Dạ Tầm, có người vì cứu Lăng Dạ Tầm.
"Hừ ~" Hình Dận buồn bực, cười ra tiếng,
"Nói cứ như ngươi không biết gì ấy, không phải đã gia nhập phe Thái Tử
sao?"
“Bộp”
Một tiếng, quân cờ đen rơi xuống bàn cờ, ngón tay chạm nhẹ, lại nâng lên, quân
cờ đã sớm bị tán thành bột.
"Chủ thượng lúc nào cũng thích nghĩ quá
nhiều." Lam Anh buông quân cờ trắng trong tay ra, khẽ cau mày, "Cờ
trắng thua."
"Một khấc ngươi cầm quân cờ kia lên, cũng đã biết
trước tàn cuộc."
"Nhưng vẫn muốn giãy chết."
Hình Dận cầm chén trà lên, nước trà trong chén đã
lạnh, đặt chén trà xuống, hắn chuyển đề tài, "Không muốn gặp Đường Cảnh
một lần sao?"
Lam Anh dừng một chút, "Nói sau đi."
"Nếu một nữ nhân không thuộc về ngươi, chính là
ngươi thật sự không đủ mạnh, hoặc trong lòng nàng có người khác quan trọng hơn
ngươi. Rất rõ ràng, ngươi thuộc loại thứ hai, cũng là loại bi ai nhất."
Hình Dận nói xong, lời nói không chút kiêng kỵ của mình ít nhiều sẽ kích thích
Lam Anh.
Như dự đoán, hai tay Lam Anh run rẩy, nắm chặt thành
quyền bên trong tay áo. Hắn đang cố áp chế cơn giận của mình.
"Nếu như ta là ngươi. . . . . ."
Lam Anh giương mắt lên nhìn Hình Dận, chờ hắn nói
tiếp.
"Ta. . . . . . Sẽ giết Bạch Si Dạ cũng chính là
Tam Hoàng tử, Lăng Dạ Tầm." Hình Dận thản nhiên nói việc không liên quan
đến mình. Từng câu, từng chữ đanh thép cắm vào lòng Lam Anh.
Lam Anh đứng dậy, "Rất tiếc, ta không phải là
ngươi." Dứt lời, phất tay áo bỏ đi.
Hình Dận nhìn bóng lưng Lam Anh, nhẹ giọng cười một
tiếng, "Đi, đi gặp lão Minh Chủ."
Hộ vệ phía sau cung kính cúi người, "Vâng chủ
thượng."
--------------
Ban đêm, Đường Thải Nhi đổi một bộ quần áo đi đêm, cầm
Trạm Lô kiếm trong tay, che miếng vải đen đã chuẩn bị lên mặt, lắc mình một cái
bay ra khỏi phòng.
Ẩn nấp sau cây cột nhà, đội tuần tra đi ngang qua,
Đường Thải Nhi thò tay cản lại. Trạm Lô kiếm kề vào cổ của một tên hộ vệ đi
cuối cùng, nháy mắt đã túm vào trong góc khuất.
Kiếm quang chợt lóe, thân kiếm lạnh như băng kề sát cổ
họng của hắn. Hai mắt Đường Thải Nhi toàn là sát ý, hung tợn tra hỏi: "Tin
ta đi, ngươi mà hô lên ta liền cắt đứt cổ họng của ngươi ! Nói! Ngũ Độc quả
được giấu ở đâu? !"
Tên hộ vệ bị bắt run rẩy hai chân, thân kiếm phát ra
khí lạnh khiến cả người hắn run lẩy bẩy, đưa tay chỉ hướng tòa tháp cao phía
xa, "Ở đó. . . . . . Ở đỉnh tháp. . . . . . Éc. . . . . ."
Đường Thải Nhi đánh một kích khiến hắn ngất đi, sau đó
kéo hắn đến bụi cỏ, ném vào trong, rắc phấn độc, sẽ khiến hắn không tỉnh lại
trước khi trời sáng.
Cẩn cẩn thận thận tránh hộ vệ tuần tra qua lại, mất
rất nhiều sức, rốt cuộc cũng tới được rừng hoa mới phát hiện lúc sáng.
Thân thể dán chặt vào một thân cây lớn, điều tức.
Ngửa đầu nhìn tòa tháp cao, nàng thở một hơi thật dài,
sau đó khẽ nhấn mũi chân, chạy như bay về hướng tháp cao.
Đi tới tháp, vừa muốn tiến vào, không ngờ lại bị một
lực mạnh níu lại, còn chưa kịp phản ứng đã bị đối phương đẩy ra. Cả người hắn
gắt gao vây chặt nàng trên bức tường lạnh lẽo, miếng vải đen trên mặt cũng bị
đối phương kéo xuống. Đối phương nhẹ nhàng nghiêng đầu, che ánh trăng lại. Tầm
mắt rơi vào bóng tối, chỉ có một đôi mắt chớp động.
"Ngươi. . . . . ."
"Xuỵt. . . . . ."
Đường Thải Nhi đang muốn giãy giụa, liền thấy một hộ
vệ đang chậm rãi đến từ phía xa, nàng gắt gao cắn môi dưới, "Ngươi đến cứu
ta sao?"
"Ừ."
"Được, ta tin ngươi." Đường Thải Nhi thở hổn
hển, trong lòng thấp thỏm bất an, nhưng vẫn tựa đầu vào lồng ngực đối phương,
để hắn hoàn toàn bọc mình
