ó thể mở miệng được đây?
Người đó là chú của anh!
Nghĩ đến đây, cô gái co ro trên sô-pha không nhịn được rên lên khe khẽ.
Cô vứt điện thoại, che mắt, vùi cả người vào trong sô-pha.
Trên đời này sao lại có chuyện trùng hợp như thế? Xấu hổ quá, bực tức quá, thật muốn tìm một người đánh một trận cho hả giận.
Trợ lý Lục Lộ đứng trong phòng, đột nhiên không khỏi rùng mình một cái...
***
Nguy Đồng ảm đạm như vậy đến hết giờ làm, cô theo Lăng Thái vào thang máy, thang máy dừng ở tầng hai tám, Lăng Lạc An bước vào.
"Hi!" Hôm nay anh mặc một chiếc măng tô ngắn màu xám ôm sát, ống quần
thẳng, càng làm tôn lên dáng của anh, chân dài, eo gầy, đẹp trai vô
cùng.
Anh bước vào, một mùi nước hoa hấp dẫn quý phái lan tỏa khắp thang máy
chật hẹp. Anh chào hỏi Lăng Thái, cặp mắt đào hoa mang đầy tình ý dừng
trên người Nguy Đồng, "Nguy Nguy, anh đợi điện thoại của em cả ngày nay, em xem đi, hôm qua về đến nhà cũng không biết gọi điện cho anh."
"A..." Nguy Đồng phát ra một đơn âm vẻ vô tội.
Lăng Lạc An cúi đầu cười, vừa nói vừa bá vai Nguy Đồng, đặt tay lên mái
tóc dài xinh đẹp, nghịch mái tóc cô, "Tĩnh Ưu nói muốn mời em ăn cơm, có nhận lời không?"
"Tĩnh Ưu? Không phải chứ..." Suy nghĩ bất an tạm thời bị cát tên này cắt đứt. Nếu cô nhớ không lầm, cô em gái gặp đêm đính hôn của Lăng Lạc An
có vẻ không thích cô. Bây giờ lại chủ động mời cô ăn cơm, chẳng lẽ là
Hồng Môn Yến?
Một luồng khí nóng đặt lên trán Nguy Đồng, tiếng hôn nhỏ nhưng nghe rất
rõ trong thang máy. Cô che trán trừng mắt nhìn anh, thật sự là ngày càng quá đáng, có người ở đây còn dám tự tiện như vậy.
Nguy Đồng định lùi lại, nhưng cánh tay trên vai lập tức giữ chặt hơn, độ mạnh của lực kéo vượt quá dự liệu của cô.
"Lăng tổng, chú cũng nghe rồi đấy, đêm nay hiếm có dịp em gái tôi mở
lời, không biết chú có nể mặt cho bạn gái tôi về sớm hơn một chút
không?" Ánh mắt Lăng Lạc An dời về phía người còn lại trong thang máy,
người đang quay lưng với hai người họ xoay đầu lại, anh còn cao hơn Lăng Lạc An một chút, đứng ở đó như vậy khiến người ta cảm thấy một áp lực
vô hình. Tầm mắt của anh hướng từ bàn tay trên vai quét lên mặt Nguy
Đồng.
Một cái nhìn đơn giản nhưng lại khiến Nguy Đồng có chút hoảng hốt vô cớ. Quả nhiên Lăng Thái nói không sai, chuyện này nói ra không hề tốt, loại xấu hổ này không phải ai cũng có thể chấp nhận được. Cô không thể coi
như chuyện này chưa từng xảy ra. Có trời chứng giám, mỗi lần anh nhìn cô như vậy, trong đầu cô lại tự động hiện ra hình ảnh bọn họ lăn lộn trên
giường, óc tưởng tượng phong phú thật không phải chuyện tốt.
Cô muốn chết...
"Đây không phải lần đầu tiên cháu làm ảnh hưởng đến công việc của vệ
sĩ." Lăng Thái lạnh nhạt, "Cháu cũng biết trước giờ ta không thích không phân biệt được công tư."
"Hết giờ làm rồi còn nghiêm chỉnh như vậy. Chú cũng có thể cùng đi, dù sao Tĩnh Ưu cũng đã lâu không gặp người chú này."
"Tĩnh Ưu?" Lăng Thái nheo mắt như cười nhưng không phải cười, "Số lần ta gặp nó hình như không nhiều lắm."
"Đừng phiền phức nữa, vết thương của Lăng tổng còn chưa khỏi. Như vậy
đi, em đưa Lăng tổng về trước sau đó quay lại, dù sao đi về một chuyến
thôi, sẽ không chậm trễ nhiều thời gian." Nếu thật sự phải ở cùng hai
người đàn ông này cả tối, cô sẽ càng mệt...
Nói xong, Nguy Đồng chỉ cảm thấy bàn tay trên vai nắm chặt hơn, dường
như muốn bóp chặt cô. Gương mặt tuấn tú nở nụ cười mê hoặc, không biết
tại sao cô có cảm giác nụ cười ấy không thật.
Lát sau, tay anh mới nới lỏng ra. Màu mắt nhìn cô dường như có chút lạnh, "Nguy Nguy, em thật là một nhân viên tốt."
***
Hai tiếng sau Nguy Đồng mới đến được câu lạc bộ mà Lăng Lạc An nói, đúng giờ tan tầm, đường tắc hơn nhiều so với cô tưởng tượng.
Lái chiếc Bentley của Lăng Thái, cô không dám chạy nhanh, chỉ có thể bò
như rùa trên đường, Lăng Lạc An cũng không gọi điện giục cô.
Trong phòng ở câu lạc bộ, bữa tối chưa bắt đầu. Trên sô-pha, một cô gái
tóc đen, mắt đen ngoan ngoãn tựa vào Lăng Lạc An, như một chú cún cưng
rất vâng lời. Nghe Lăng Lạc An nói chuyện, thỉnh thoảng cô cười vài cái, hoặc là hờn dỗi đánh anh.
Nghe thấy tiếng Nguy Đồng bước vào, đôi mắt đen của Lăng Tĩnh Ưu hướng
ra, nhìn chăm chú vài giây, sau đó cười dịu dàng. Khi đó Nguy Đồng đang
cởi chiếc áo lông dày, bên trong chỉ mặc một chiếc hoodie mỏng, cô luyện võ đã lâu, tố chất sức khỏe rất tốt, mùa đông chỉ mặc một cái trong một cái ngoài.
Chiếc áo hoodie mỏng khiến khuôn ngực tròn và vòng eo nhỏ nhắn lộ rõ,
hết sức động lòng người, cô vuốt lại tóc, mái tóc xoăn màu nâu mềm mại
buông xuống.
Vừa đi về phía sô-pha, Nguy Đồng vừa cười nói "Thật xin lỗi", ánh đèn
thủy tinh chiếu lên gương mặt cô, ánh mắt Lăng Lạc An lập tức bị thu
hút, giống như bị một thứ gì đó dính chặt vào, không rời ra được.
Nguy Đồng không phải là loại phụ nữ mới nhìn đã khiến người khác cảm
thấy vô cùng kiều diễm, mới đầu sẽ cảm thấy rất hung dữ, hoàn toàn không giống phụ nữ. Sau khi tìm hiểu sẽ phát hiện cô rất đáng yêu, đơn giản,
hoàn toàn không giống những cô gái tâm tư cẩn trọng nghiêm tú