Insane
Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328114

Bình chọn: 8.00/10/811 lượt.

i, em không định để anh ngủ ngoài hành lang

đấy chứ, người vợ chưa cưới đáng yêu của anh!" Anh nhìn xuống bàn tay

cô, nhưng không hề thấy chiếc nhẫn đính hôn như anh mong đợi.

Hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, anh có vẻ không vui.

Nguy Đồng nhận ra ánh mắt anh, nên đã giải thích trước, "Viên kim cương lớn quá, em không thể đeo nó đi ngủ được."

"Vậy sao, nhưng lần trước khi ở công ty cũng không thấy em đeo nó." Anh

nhoẻn miệng cười mê hoặc, nhưng đáy mắt không hề mang theo sự ấm áp.

"Em là vệ sĩ, đeo theo chiếc nhẫn kim cương lớn như vậy làm sao mà làm việc được!"

"Em lúc nào cũng viện cớ này cớ nọ." Anh khẽ vuốt lên khuôn mặt cô,

trong căn phòng ấm áp này chỉ có hai người, cô đang ở đây, ở ngay trước

mặt anh, trên thế giới này không còn điều gì khiến anh hạnh phúc hơn

thế, "Thôi được rồi, không so đo với em chuyện này nữa, nhưng bây giờ,

anh muốn có quà sinh nhật của mình..." Môi anh ép lại, như không thể chờ đợi lâu hơn được nữa, anh hôn cô cuồng si.

Nguy Đồng lập tức giận dữ đẩy anh ra. Nửa đêm canh ba cô nam quả nữ, còn làm mấy trò kích thích này, theo như Hình Phong Phong nói thì đây rõ

ràng là giấu hiệu sắp bị "ăn thịt" rồi!

"Đừng quậy nữa, đã hai giờ rồi, để em ngủ một lát, anh cũng về phòng

nghỉ đi!" Nguy Đồng cho rằng dựa vào số lần bị đánh lần trước thì anh

cũng đã hiểu được cách tự kiềm chế bản thân mình.

Tuy nhiên, Lăng Lạc An không hề dừng lại, anh nắm chặt bàn tay cô, dùng

lực kéo xuống giường, cơ thể anh áp lên người cô. Đôi môi anh nuốt trọn

môi cô. Nụ hôn tràn đầy hơi thở thèm khát, anh ôm cô thật chặt, ép sát

người cô vào mình, hôn cuồng si.

Hai người đã yêu nhau lâu như vậy rồi, cô cũng không thể ra tay đánh anh như lúc đầu, trước kia chỉ đe dọa vài câu, hoặc húc mạnh anh một cái là anh sẽ dừng lại. Nhưng Lăng Lạc An đêm nay có gì đó khác thường, cô có

thể cảm nhận được sự thèm khát muốn chiếm hữu trong nụ hôn của anh, thậm chí tay anh đang bắt đầu di chuyển trên cơ thể cô Ngón tay Lăng Lạc An rất điêu luyện, uyển chuyển linh hoạt như rắn,

nhưng không thám hiểm vào bên trong, chỉ di chuyển bên ngoài chiếc áo

ngủ mỏng.

Nhiệt độ cơ thể tăng dần khiến mùi nước hoa trên người anh trở nên quyến rũ vô cùng, môi anh trượt trên cổ cô, một chút cắn nhẹ, kích thích

khiến cô bất giác run rẩy.

Động tĩnh nhỏ ấy tự nhiên không giấu được anh, thân thể anh càng dính

chặt lên, ép chặt cô vào lòng, ánh mắt đầy phong tình, còn cả sự ham

muốn đang dần dâng trào, "Nguy Nguy, đừng lo lắng, anh chỉ muốn cảm giác có được em, cứ thả lỏng..."

Thả lỏng con khỉ! Tình huống này cô sao có thể thả lỏng được! Chính lúc

này, cô lại nghĩ tới Lăng Thái. Nghĩ đến lúc ở bệnh viện, anh thản nhiên nhìn cô, ánh mắt tối sầm cộng thêm ngữ điệu lạnh nhạt nói, "Cô biết

rồi?"

Còn cả cảnh tượng mơ hồ buổi tối năm năm trước. Theo cách nói của Trần

Úc, người chủ động bắt chuyện là cô, như vậy rốt cuộc là anh đổ trước

cô, hay là cô đổ trước anh?

...

Bàn tay trên người bắt đầu cởi cúc áo ngủ của cô, cô nhanh chóng giữ

chặt bàn tay đó, "Lăng Lạc An, hôm nay bỏ đi, anh về phòng của mình, có

được không?" Không phải cô bảo thủ, mà là chưa tiêu hóa được chuyện kia.

Chú và cháu?... Mỗi lần nghĩ tới quan hệ của hai bọn họ, cô lại cảm thấy khó chịu.

"Sao vậy, không muốn?" Lăng Lạc An nhíu mày, ánh mắt chăm chú nhìn cô

thăm dò và suy đoán, ngữ điệu có chút hách dịch, "Chẳng lẽ là chồng sắp

cưới, ngay cả chút quyền lợi ấy cũng không được?"…

"Quyền lợi?" Ngữ điệu của anh khiến Nguy Đồng tức giận, "Có chịu cho hay không là do phụ nữ quyết định. Cái chiêu với người phụ nữ khác anh đừng dùng với em!"

"Nói như vậy, em không muốn sao?" Khuôn mặt tuấn tú dần dần tỏa ra một

sự ngạo mạn điên cuồng. Ngón tay của anh khẽ vạch lên mặt cô, "Nguy

Nguy, em phải suy nghĩ cho thật kỹ. Phải biết rằng, phụ nữ thành phố Z

này còn đang xếp hàng đợi lên giường với anh. Em thật sự không muốn

thử?" Ngón tay anh lướt xuống cằm, trượt xuống cổ, hướng về phía ngực

cô.

Bàn tay nghịch ngợm bị Nguy Đồng không do dự đẩy ra, "Không muốn!" Tự

vạch áo cho người xem lưng, thứ cô ghét nhất chính là lịch sử phong lưu

trước kia của anh. Đừng bảo hôm nay không chịu, ngày mai, ngày mốt, ngày kia cô cũng không chịu. Anh muốn lên giường với cô? Vậy thì anh cứ chờ

đi!

Ngón tay trượt xuống ngực Nguy Đồng cuối cùng cũng dừng lại, anh thu tay về, cúi đầu nhìn cô thật lâu, cuối cùng thấp giọng, "Nguy Nguy, đừng

quên, hai chữ này là em nói."

Uy hiếp cô? Cô nheo mắt lại, sau đó cũng cười, "Vâng, em sẽ không quên,

anh tốt nhất cũng đừng quên!" Cô kéo cửa ra, "Trở về phòng đi, thiếu

gia!"

***

Sáng hôm sau, Nguy Đồng tự mình đi ngâm suối nước nóng.

Trải qua một đêm, sự tức giận trong lòng cũng bớt đi không ít nhưng cô

không định chủ động tìm Lăng Lạc An. Hình Phong Phong đã nói, lần cãi

nhau đầu tiên giữa nam và nữ, người thỏa hiệp trước sẽ quyết định vị trí sau này.

Anh vốn đã đủ kiêu ngạo rồi, tiếp tục thuận theo anh, e rằng sau này một chút quyền chủ động cô cũng không có. Điều này thật sự trái lại nguyên

tắc bướng bỉnh của c