Insane
Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328101

Bình chọn: 7.00/10/810 lượt.

i Hồng Kông mà là Hải Nam.

Lục Lộ không đi cùng, chỉ có hai người họ lên máy bay.

Trong chuyến bay hơn ba giờ đồng hồ, Lăng Thái luôn im lặng đọc sách.

Trên máy bay tương đối ấm, anh cởi áo vest, trên người chỉ mặc chiếc sơ

mi trắng, nới lỏng hai cúc áo cổ, có thể thấy được da thịt bên trong,

trơn bóng trắng nõn như cốt đồ sứ. Nguy Đồng không nhịn được liếc nhìn

hai lần, hình như phát hiện anh đeo một sợi dây chuyền bạc bên trong,

giấu trong sơ mi, nhìn không rõ lắm.

"Sao, có phát hiện gì mới không?" Người đàn ông không biết đã đóng sách

lại từ lúc nào, tựa cười mà như không cười thản nhiên nhìn cô, "Quang

cảnh dưới lớp áo này cô chưa nhìn qua sao?"

Nguy Đồng bực tức, lại dùng ngôn ngữ trêu chọc cô... Chẳng qua cô đang ngưỡng mộ làn da của anh thôi.

"Kem đủ ăn không?" Anh đặt cuốn sách xuống, lấy hai chiếc hộp không trên bàn cô, làm bẹp rồi vứt nó vào túi rác, quay đầu lại thấy tóc cô dính

một vệt màu trắng. Anh lấy khăn tay, rất tự nhiên giúp cô lau sạch.

"Để tôi tự lau!" Nguy Đồng kháng nghị, đưa tay ra chắn.

"Không sao." Giọng nam cuốn hút theo thân thể tiến lại gần, hơi thở sạch sẽ lan trong không khí, trong cô bất giác có chút bối rối. Đang định

chống cự tiếp, động tác của anh bỗng

dừng lại.

Cô quay đầu lại thấy hành động vén tóc cô của anh, ánh mắt tập trung ở phía sau gáy.

Trên làn da màu nâu nhạt, có một dấu đỏ sắp tan mất.

Anh đương nhiên biết đấy là cái gì, cũng biết là ai làm. Mặt cô ngơ ngác nhìn anh, xem ra hoàn toàn không biết gì.

Đôi mắt đẹp hiện lên sắc lãnh đạm, anh buông tay ra, không nói gì ngồi trở lại, suốt cả chuyến bay không nói một lời....

.....

Nhìn biển số xe có thể biết, người ra sân bay đón thân thế không hề nhỏ, đủ để thấy quan hệ của Lăng Thái rộng cỡ nào. Tới Hải Nam vừa qua buổi

trưa, một đoàn người chiêu đãi ăn một bữa hải sản phong phú, liền đặt

phòng bảo họ nghỉ ngơi, nhân tiện mời đến dự bữa tiệc buổi tối.

Buổi tối có thêm nhiều lãnh đạo phía đối phương, địa điểm dùng bữa cũng nâng lên thêm một bậc.

Đối phương thích uống rượu, cầm hai chai Mao Đài bắt Lăng Thái uống một ly.

Nguy Đồng biết anh đi xã giao trong thành phố Z xưa nay không uống rượu, khi đối phương yêu cầu cũng đều là Lục Lộ xử lý. Lần này Lục Lộ không ở đây, cô nghĩ thầm trọng trách này chắc cô phải gánh. Lúc cô giơ tay

định lấy ly rượu thì bị người bên cạnh ngăn lại.

Anh nắm tay cô để lại về bàn, đồng thời cầm ly rượu, một hơi uống cạn.

Lãnh đạo cực kỳ vui mừng, người bên cạnh thuận thế lại rót đầy một ly. Lăng Thái cười, lại một hơi uống cạn.

Như vậy, trong một bữa ăn, anh trước sau uống hết ba bốn chai rượu nhưng sắc mặt không hề thay đổi. Cô thầm khâm phục tửu lượng của anh, kết quả khi bữa tiệc kết thúc, còn chưa tới cửa khách sạn anh đã lăn ra ngủ

trên xe.

Người ta thường nói, từ cách uống rượu có thể thấy được nhân phẩm, Lăng

Thái uống say thật yên lặng, ánh mắt lạnh lùng ngày thường sau khi nhắm

lại, cả khuôn mặt tỏa ra vẻ thanh tú dịu dàng. Chiếc xe hơi run lắc,

thân thể của anh dao động, đầu nhẹ nhàng dựa vào vai Nguy Đồng.

Cô nghiêng đầu, chỉ nhìn thấy chiếc mũi cao thẳng và hàng mi dày của

anh. Sức nặng trên vai khiến cô có hơi khó chịu, vừa định cẩn thận đẩy

ra, chiếc điện thoại trong tay vang lên.

Cô vui vẻ, tưởng là Lăng Lạc An, kết quả là Hình Phong Phong gọi điện

tới, tìm cô cuối tuần uống trà. Cô không có tâm trạng, nói vài câu rồi

cúp máy.

Vì bận công việc, điện thoại thường xuyên rung. Cả ngày trời, không có

một cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn nào. Tên Lăng Lạc An kia thật sự không gọi cho cô. Thật đáng ghét!

Xe chạy dọc theo bờ biển, một bên là khách sạn đèn đuốc sáng rực và

những quán ăn đêm, một bên là biển lớn thâm tịch. Nguy Đồng suy nghĩ hồi lâu. Rốt cuộc không nhịn được nữa, trực tiếp gọi điện cho Lăng Lạc An.

Một lát sau, có tiếng bắt máy, bên đó truyền đến giọng nữ giới. Đầu bên

kia thật yên lặng, không giống như ở bên ngoài. Cô gái giọng nói dễ

thương, hỏi cô tìm ai? Sau đó nói cho cô biết Lăng thiếu gia đang tắm,

cô sẽ báo cho anh ấy có người gọi tới.

Cô gái kia nói xong liền cúp máy, thái độ như nắm được phần thắng, Nguy Đồng cúp máy trong trạng thái vô cùng bực tức.

Ném mạnh điện thoại xuống dưới chân, vừa quay đầu lại, Nguy Đồng phát

hiện Lăng Thái đã tỉnh, trong xe yên lặng như vậy, lời của cô gái kia

anh không có lý nào lại không nghe thấy. Anh ngồi thẳng người, ánh mắt

lãnh đạm dừng lại trên người cô một lúc, sau đó nhặt điện thoại lên, để

vào tay cô.

Thấy Lăng Thái không nói gì, Nguy Đồng không nhịn được nữa nói, “Lăng tổng, anh có lời gì cứ nói đi!”

Anh hơi nheo mắt, ánh mắt nhìn cô suy đoán, khóe môi khẽ cong, “Bảo tôi

nói, nói cái gì? Không phải cô tự chọn sao? Người luôn bảo vệ từng câu

từng chữ cho cậu ta trước mặt tôi chính là cô. Cô nói đi, là chuyện của

hai người, cô muốn đính hôn.”

“Cho nên bây giờ anh vui sướng khi người khác gặp họa?” Cô biết rõ mình đang giận cá chém thớt, song cô không nhịn được....

“Vốn là chuyện trong dự liệu.” Anh dựa vào lưng ghế vươn đôi chân dài,

ngón tay đặt trên đầu gối, “Khô