ũng sắp tốt nghiệp rồi... Số lần hẹn gặp nhau cũng
ít hơn. Nhưng Lăng Lạc An vẫn đúng giờ gọi điện hỏi thăm cô, hỏi cô đã
ăn gì chưa, làm việc có mệt không hay những câu hỏi đại loại như vậy.
Tính ra thì cuộc tình này cũng kéo dài được gần năm tháng rồi. Từ khi
bắt đầu bị động không tình nguyện, cho tới sau này động lòng đồng ý đính hôn, không thể không nói cả một quá trình này đúng là kỳ tích.
Ngay cả thái độ của cha cô - ông Nguy gần đây cũng có thay đổi, có lẽ là mấy tháng gần đây không thấy các tin đồn về chuyện tình cảm của Lăng
Lạc An trên báo nữa (kể ra thì ông Nguy cũng thật không dễ dàng chút
nào, đã từng tuổi này rồi mà ngày nào cũng phải chạy ra ngoài mua một
đống tạp chí các loại về xem...). Thỉnh thoảng còn hỏi thăm Nguy Đồng
xem gần đây chuyện tình cảm của cô thế nào. Hôm đó cô ở nhà ăn cơm, ông
Nguy còn đánh tiếng với cô, là cuối tuần này ông không đi câu cá, nếu cô muốn mời ai đó về nhà ăn cơm thì báo trước với ông một tiếng, ông đi
mua đồ ăn.
Hôm đó sau khi ăn cơm xong, cô đã bị mười một vị sư huynh đệ bao vây.
"Ý của sư phụ là... Không lẽ đã đồng ý rồi sao?"
"Chuyện này không phải đã rõ mười mươi rồi sao? Sư phụ chẳng phải đã ám chỉ mời người đó về nhà ăn cơm rồi còn gì!"
"Sư tỉ, chị đã thuyết phục sư phụ như thế nào vậy? Đúng là thần kỳ!" Các sư huynh đệ đều thở phào, với thái độ trước kia của ông Nguy, lần này
ông xuống nước như vậy quả không dễ dàng.
"Sư phụ quan sát lâu như vậy rồi, còn có thể không xuống nước sao?" Nguy Đồng còn chưa kịp lên tiếng, thì đã bị tứ sư đệ - vốn tự xưng là sát
thủ tình trường cướp lời, cậu ngồi bắt chéo chân, xoa xoa chiếc cằm đầy
vẻ tự đắc, phân tích tỉ mỉ, "Sư phụ xuống nước lần này, cũng coi như đã
thừa nhận chuyện đính hôn của sư tỉ, xem ra không bao lâu nữa chúng ta
phải chuẩn bị làm đám cưới rồi. Sư tỉ, đính hôn thì đính hôn, nhưng
trước khi chính thức làm đám cưới chị phải cẩn thận đó, đừng để xảy ra
sự cố gì. Chị cũng biết, bụng to mà mặc váy cưới là không đẹp đâu."
"Sát thủ tình trường" này vì ăn nói lung tung đã ăn trọn một quyền của
đại tiểu thư Nguy gia. Các sư huynh đệ khác thấy tình hình không ổn, lập tức giải tán, ai làm việc người nấy. Nguy Đồng thổi thổi nắm đấm, tâm
trạng hân hoan trở về phòng tắm gội.
Đợi sau khi nhân vật Nguy Đồng rời khỏi, mười một sư huynh đệ kia lại tụ tập lại, lần này, không khí còn náo nhiệt hơn trước nhiều.
"Đồng Đồng nhà chúng ta lần này nghiêm túc thật rồi!" Tứ sư đệ vừa nhận
trọn cú đấm của Nguy Đồng đến giờ vẫn đang nằm dài dưới đất, thỉnh
thoảng lại rên lên vài tiếng than đau đớn, vị sư tỉ này ra tay quả không nhẹ.
Mười một sư huynh đệ than ngắn thở dài, mỗi người một câu. Kết hôn không phải là chuyện nhỏ, chàng công tử nhiều tiền kia nhìn thế nào cũng thấy không đáng tin. Bọn họ còn đỡ, chứ nếu đại sư huynh Nhược Thần biết
được thì lớn chuyện rồi.
"Vậy thì đừng nói chuyện này cho đại sư huynh biết!" Tam sư huynh lên tiếng quả quyết, sư đệ ngũ lục thất bát lập tức phụ họa.
"Không được! Chuyện lớn như việc kết hôn này không thể giấu được, bất kể thế nào cũng phải thông báo cho đại sư huynh Nhược Thần biết!" Nhị sư
huynh phản bác, sư đệ cửu thập nhất gật đầu tán thành.
Ý kiến không thống nhất, các sư huynh đệ chia làm hai phe, dần dần
chuyển từ động khẩu sang động thủ.…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
Tứ sư đệ vẫn đứng ngoài cuộc nhìn trận chiến, tiểu sư đệ nhỏ nhất thân
thủ cũng yếu nhất, lại vốn không thích đánh nhau, nên từ từ tránh qua
một bên, nấp sau tứ sư huynh, tránh khỏi bị trâu bò đánh nhau ruồi muỗi
chết.
Nhị sư huynh tuy thân thủ giỏi, nhưng người bên phía tam sư huynh lại
đông hơn, sau màn đọ sức đầy kịch tính, cuối cùng mọi người thống nhất
nghe theo tam sư huynh, quyết định không nói - đánh chết cũng không nói
ra chuyện này! Còn về việc khi Nhược Thần từ châu Âu trở về, biết được
chuyện này thì họ phải ứng phó thế nào lại là chuyện khác.
***
Trong phòng, Nguy Đồng không hề hay biết gì về tình hình bên ngoài, cô
vừa gọi điện thoại cho Lăng Lạc An, hỏi anh cuối tuần này có rảnh không, sau đó nói cho anh biết cha cô có ý mời anh tới nhà dùng cơm.
"Hai tối cuối tuần có thể anh đều bận cả rồi." Anh ngập ngừng giây lát, "Hay là, anh tạm gác những chuyện đó lại?"
Nghe anh nói vậy, Nguy Đồng vội nói không cần, cô biết việc học tập của
anh ở trường đại học cũng không dễ dàng gì, còn chuyện ăn cơm thì hôm
nào cũng được, đợi khi nào anh có thời gian rồi tính sau.
Khi Nguy Đồng sắp tắt máy, anh đột nhiên gọi tên cô, "Nguy Nguy..."
Dường như có gì đó muốn nói nhưng rồi lại thôi, ngay sau đó là giọng nói ấm áp xen lẫn tiếng cười quen thuộc, "Mấy ngày không gặp, có nhớ anh
không?"
Cô trườn dài trên giường, cười lớn, "Một chút chút."
"Chỉ có một chút chút thôi sao?" Hình như anh có đôi chút không vui, "Nguy Nguy, anh rất nhớ em!"
Tối đó, Nguy Đồng nhìn ngắm tấm ảnh chụp chung của hai người trong điện
thoại rất lâu. Tấm hình đó vốn là do anh ép cô chụp. Khi cô đang ăn cơm, anh bỗng chạy lại ôm chặt bờ vai cô, khiến cả nửa thân trên của cô
không cử động nổi,